Sau khi tới khách sạn, Úc Khả Khả xuống xe, còn kịp chào tạm biệt với Quý Cảnh Diệp thì thấy một tiếng "rầm", cửa xe đóng thật mạnh.
Cô vô thức đầu thì thấy cửa xe vốn mở hé đang chậm rãi đóng , mà đàn ông trong xe lệnh với giọng điệu lạnh lùng: "Lái xe."
Tài xế giẫm chân ga theo bản năng, xe lập tức hề lưu luyến chạy như bay.
Úc Khả Khả chỉ thể thấy khói đuôi xe: "... ?"
Quá đáng .
Hệ thống than thở: [ cô nên tự kiểm điểm mà, chắc chắn là cô chọc nhân vật phản diện ở đó .]
Úc Khả Khả quan tâm, thờ ơ về phía khách sạn: [Đừng mà cứ gặp chuyện gì cứ tìm nguyên nhân ở , vì thể do tâm trạng , đơn thuần là giận ch.ó đ.á.n.h mèo chứ?]
Hệ thống: [Bởi vì chỉ cô mới thể chọc cho nhân vật phản diện tức giận thôi.]
[Hơn nữa đến giờ rõ ràng chỉ uy h**p trong lời chứ ném cô lò thiêu thật, đúng là cảm tạ trời đất.] Nó nhịn cảm thán: [Chỉ lúc , mới thể chút cảm giác chân thực với thế giới còn hủy diệt.]
Úc Khả Khả: [Rõ ràng là đang cố gắng thu phục mà, thấy cố ý mời ăn cơm, còn đưa về khách sạn nữa.]
Quý Cảnh Diệp xe, cô tự tin chuyện đúng như dự đoán thì khỏi giễu "hừ" một tiếng, lộ vẻ mặt lạnh nhạt và chán ghét.
Rõ ràng là cô ép ăn vạ, còn bỏ thế nào cũng bỏ mặc nổi, đến miệng cô trực tiếp trở nên đẽ gấp trăm .
Hệ thống: [ nhớ kỹ , khi hai dùng cơm, hình như nhân vật phản diện gì đó với cô nhưng phục vụ cắt ngang.]
[Cô xem là thẹn quá hóa giận, cho nên đó nhịn lên tiếng, đợi cô chủ động hỏi đến.] Hệ thống thử phân tích, suy đoán: [Kết quả cô chỉ lo ăn, ý gì để tâm đến cả nên đến giờ mới tức giận?]
Úc Khả Khả lập tức bừng tĩnh, khỏi tiếc hận : [Thấy , rõ là kết cục ngoài lạnh trong nóng mở miệng nổi, đến cuối cùng kìm nén đến c.h.ế.t cũng nhận sự đáp , đáng tiếc quá.]
Quý Cảnh Diệp: "..."
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-78.html.]
Hôm , Úc Khả Khả sảng khoái tinh thần tới phim trường.
Bởi vì dưa hôm qua, ánh mắt cô lướt qua tới lui, vô thức tìm kiếm bóng dáng Trữ Tuyết và Lộ Sùng.
Không bao lâu cô thấy hai họ đang mặt đạo diễn Chu, đổi trang phục diễn .
Bọn họ sóng vai cùng , dù hai bên trò chuyện gì nhưng Úc Khả Khả cảm nhận bầu khí khác thường rõ ràng giữa hai .
Trong đoàn phim, ngoại trừ đối xử với Úc Khả Khả và Lê Hinh Nhụy thì thực tế Trữ Tuyết đều giữ cách với những khác.
Tuy lạnh nhạt lịch sự giống như bông hoa kiêu sa khiến dám gần nhưng lúc Trữ Tuyết Lộ Sùng vẻ giảm bớt cách rõ ràng, hề cảm giác khách sáo, xa cách, thi thoảng trong mắt cô còn ánh lên sự vui vẻ.
Mà cả ngày hôm nay, Lộ Sùng Trữ Tuyết, thậm chí ánh mắt cũng cố chấp liếc dù chỉ một thoáng.
Dáng vẻ đắn chính trực, so với thật giống như hai .
Úc Khả Khả nhịn dừng bước: ?
Cô sờ cằm, ánh mắt đưa tới chuyển lui giữa hai , cuối cùng dừng mang tai đỏ bừng của Lỗ Sùng: Không chứ, lẽ nào vì hiện trường mất mặt quy mô lớn ngày hôm qua mà khiến Lộ Sùng tia hi vọng ?
"Lộ Sùng, thế, tai đỏ ?"
Rõ ràng đạo diễn Chu cũng phát hiện hai diễn viên của khác thường, khỏi nhíu mày , còn chỉ tai của Lộ Sùng từ xa: "Không thoải mái chuyện gì thế?"
Lộ Sùng chợt giật , vô thức che tai . Anh thể cảm nhận ánh mắt chuyển tới của Trữ Tuyết ở bên cạnh, hai má cũng lập tức đỏ lên theo.
Anh khẽ ho, miễn cưỡng bình tĩnh : "Không ạ, chắc là nóng."
Đạo diễn Chu nghi ngờ , lập tức sa sầm mặt vẫy tay với thợ trang điểm: "Mau dặm ít phấn tai , che chút."
Đến khi thợ trang điểm chạy tới, ông mất hứng mắng: "Lần hai cảnh đ.á.n.h , đặc biệt nổi bật trai cỡ nào đó. Nhìn lỗ tai đỏ ngượng ngùng giống cái gì trời?"
Lộ Sùng: "..."