Đợi đến khi chính thức , Úc Khả Khả nhịn .
Cô mới cảnh bọn họ chuyện gì, thậm chí còn đầu đạo diễn Chu một lúc lâu, nghi ngờ sâu sắc ông đang ẩn dụ cái gì .
Đánh cắp kiếm tiên quý giá, đuổi g.i.ế.c ngàn dặm, còn chật vật chạy thục mạng, liên tiếp đ.á.n.h...
Quả thực là đầy đủ các yếu tố, vô cùng trùng hợp.
Nam phụ vốn nhạy cảm nghĩ nhiều, mà mỗi một yếu tố trong cảnh đêu như phảng phất ám chỉ gì đó, chẳng khác nào đang điên cuồng nhảy nhót trong đầu .
Thảo nào đen mặt ha ha ha ha ha.
Úc Khả Khả dốc sức liều mạng nín : [Đạo diễn Chu cố ý thật đó chứ? Bây giờ trông nam phụ cực kỳ khác thường.]
Hệ thống: [ thật là , cảnh vốn sắp xếp hôm nay đó, chẳng qua là chính nam phụ quên mất thôi.]
Úc Khả Khả: [Vậy thì đúng là xui đủ đó, trải qua trận chạy trốn đuổi g.i.ế.c , tới đây kiểu hoạt động trùng hợp liên tiếp , ai gặp mà hốt hoảng cơ chứ ha ha ha ha.]
Cô nhanh ch.óng ngừng : [Không , nữa thì công đức còn mất, mau gõ mõ bổ sung giúp .]
Vì trong tiếng gõ mõ điện t.ử hệ thống gõ cho , Úc Khả Khả bắt đầu bình tâm hòa nhã xem cảnh đ.á.n.h giữa nam phụ và Lộ Sùng.
Không do nguyên nhân Úc Khả Khả chằm chằm khiến nam hai sợ ném chuột vỡ bình, còn do khả năng diễn của Lộ Sùng vô cùng thật, trong từng ánh mắt đều chứa sát khí, thậm chí như trực tiếp trải qua chuyện , khiến cảnh thật sự vẻ xuất sắc, thậm chí biểu cảm trong từng ống kính đều đặc biệt chân thật.
"Thế là thông suốt , biểu hiện hơn , mà phương diện nét mặt xử lý tinh tế." Đạo diễn Chu nhịn khen ngợi, chỉ Úc Khả Khả ở bên cạnh theo thói quen: "Đợi lúc cô lên diễn cũng chú ý điểm đó."
Bề ngoài Úc Khả Khả cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, đạo diễn Chu, ."
Sau đó kiềm chế một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhịn bật trong đầu: [Ha ha ha ha ngất mất, thể xử lý tinh tế phương diện biểu cảm , rõ là nhằm trúng một thật sự trải qua tình cảm đó mà]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-84.html.]
Hệ thống cũng nhịn : [Ha ha ha ha ha.]
Giống như đạo diễn Chu , biểu hiện hôm nay của nam phụ thật sự vượt xa phát huy ngày thường, tuy trong lúc NG nhưng đa chỉ là các vấn đề liên quan đến di chuyển thôi, tổng thể thì khiến đạo diễn Chu vốn chỉ coi là cho một cơ hội cực kỳ hài lòng .
Đến khi cuối cùng hô ngừng, đạo diễn Chu rõ ràng sự nghị lực của nam phụ cho cảm động, xúc động vỗ vai .
Thậm chí giọng điệu cũng phần khen ngợi rõ ràng: "Là xem nhẹ , ngờ thật sự , biểu cảm đều vặn."
Lúc nam phụ đau đến c.h.ế.t lặng, đột nhiên ông vỗ, trực tiếp run rẩy, nhất là lời khen ngợi hiếm của đạo diễn Chu, miệng đắng , suýt chút nữa cố giữ vẻ trời yên biển lặng bề ngoài nữa.
Cảnh đó thật sự là thông suốt.
Tất cả những đau đớn và hoảng sợ của đều là xuất phát từ câu chuyện thực tế, hề chút diễn nào.
dường như đạo diễn Chu phát hiện sắp hết nhịn nổi nữa, còn khích lệ : "Nếu như đều giữ tiêu chuẩn thì sớm muộn cũng sẽ hot thôi, giữ vững nhé."
Nam phụ: "..."
Dưới ánh mắt mong đợi của đạo diễn Chu, mặt cứng ngắc gật đầu khẽ: "Vâng."
Úc Khả Khả đang bên cạnh, cảnh thì bắt đầu dốc sức liều mạng nín .
Sau đó cô đột nhiên giọng quen thuộc tung tăng như chim sẻ: "Chị Khả Khả, chị về !"
Úc Khả Khả nghiêng đầu thì quả thật thấy Lê Hinh Nhụy trang phục diễn xong tới bên cạnh cô từ lúc nào.
Dường như thấy cảnh cô nam phụ chớp mắt đó, Lê Hinh Nhụy lập tức hiểu lầm, lúc hai mắt sáng long lanh sang: "Lúc em đến thì , Tào đúng là giỏi quá ."
Úc Khả Khả: "Hả?"