Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 123: Bốc đồng ---

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:41:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Vực mời, Phương Đắc T.ử gì thêm, khách sáo vài câu khỏi phòng bao.

 

Món bưng lên đầu tiên là lẩu. Quan Huyện từng ăn , nhưng Thái thú thì đây là đầu tiên. Tuy miệng ngon nhưng hành động gắp hết miếng đến miếng khác rõ ràng .

 

Hoắc Vực gắp một miếng thịt dê chấm nước sốt vừng pha sẵn. Đây là hương vị từng ăn . Nếu cho miệng nhắm mắt , thực sự cảm giác như về nhà.

 

Đợi đến khi thịt dê nướng bưng lên, Thái thú ăn no một nửa, nhưng vẫn nếm thử tất cả các loại đồ nướng một lượt.

 

Hoắc Vực ăn thịt nướng, trong lòng một sự bốc đồng, lập tức mang Hoa Dung ngay. Anh nâng chén rượu uống cạn, dậy vệ sinh một chút.

 

Anh xuống lầu trực tiếp hỏi Mao Cảnh Sơn nhà bếp đường nào. Mao Cảnh Sơn nên trả lời , cũng may Phương Đắc T.ử lúc tới, ông dẫn Hoắc Vực về phía nhà bếp.

 

Hoắc Vực hỏi Phương Đắc T.ử sư phụ gia vị nướng , Phương Đắc T.ử dẫn xem Thuận T.ử đang nướng thịt.

 

Hoắc Vực tên Hoa Dung cơ. Hoa Dung đang ở bếp nhỏ chuyện với cháu trai lớn của ông, nãy ngang qua bếp nhỏ ông thấy .

 

Ông dẫn về phía bếp nhỏ. Đi đến bếp, ông định ho vài tiếng, sợ đứa cháu trai thương vợ của mấy lời mất mặt.

 

Vừa mới đưa tay lên miệng, Hoắc Vực liếc mắt qua, Phương Đắc T.ử nuốt lời định xuống.

 

Hoắc Vực dừng ở cửa bếp nhỏ, đầu quanh nhà bếp một lượt. Mọi đều đang bận rộn việc, ai chú ý đến .

 

Anh nghĩ nếu trực tiếp mang Hoa Dung , cái t.ửu lầu chắc cũng ăn nổi nữa. Anh Phương Đắc Tử, nếu thì bồi thường bạc ông bỏ t.ửu lầu . Vừa nhấc chân định bước bếp nhỏ thì thấy tiếng đàn ông chuyện bên trong.

 

"Vợ ơi, em xuống nghỉ một lát , đừng để mệt."

 

Lời dứt thì thấy tiếng phụ nữ : "Em cũng bằng giấy, tí việc mà mệt ."

 

"Em nghiền ở đây cả ngày , em nghỉ , để cho."

 

Nước sốt vừng nghiền đó t.ửu lầu dùng cũng gần hết , hôm nay Hoa Dung cứ nghiền vừng suốt.

 

Phương Đại Xuyên kéo Hoa Dung xuống, còn hôn lên mặt cô một cái. Hai ngoài cửa thể rõ mồn một tiếng "chụt" một cái.

 

Phương Đắc T.ử đỏ cả mặt già, cái thằng cháu lớn tiền đồ .

 

Hoa Dung đ.á.n.h một cái: "Đây là ở trong bếp đấy, thấy hổ ."

 

Phương Đại Xuyên xoay cái cối xay nhỏ: "Hôn vợ một cái thì gì mà hổ, vả ở đây chỉ hai đứa chứ ai ."

 

Hoắc Vực thu chân , suy nghĩ một lát xoay rời khỏi nhà bếp, lên tầng ba.

 

Phương Đắc T.ử cứ ngỡ là do lẩu và đồ nướng quá ngon nên vị Hoắc mới xuống bếp xem thử, ngờ gặp chuyện , ai mà còn mặt mũi nào nữa.

 

Hoắc Vực , Phương Đắc T.ử cũng vội vàng tránh xa cái bếp nhỏ .

 

Hoa Dung hề rằng chính màn trêu đùa của cô và Phương Đại Xuyên dập tắt một nửa ý định mang của Hoắc Vực, nếu e là lúc mang mất .

 

Hoắc Vực thấy hai ân ái vô cùng, trong lòng cũng chút nỡ. Anh mang Hoa Dung vì gì khác, chỉ là thấy quá tẻ nhạt, một bạn đồng hành bên cạnh, đó cũng hiểu, thể giải khuây cho .

 

tình cảnh , nếu cưỡng ép mang thì cũng chỉ khiến thêm hận, đến lúc đó đừng là giải khuây, mà là tự rước bực .

 

Bữa cơm Thái thú là vui vẻ nhất, thỏa mãn cái bụng của . Lúc Hoắc Vực ném một túi tiền lên quầy của Mao Cảnh Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-han-nam-ay-ta-ga-cho-do-te/chuong-123-boc-dong.html.]

 

Mao Cảnh Sơn thế là nhiều quá, Hoắc Vực bảo chỗ còn thừa thì gửi chỗ quan Huyện.

 

Quan Huyện thì tâm trạng hơn hẳn, xem vị đại gia ý định . Ông gật đầu với Mao Cảnh Sơn, bảo cứ nhận lấy.

 

Phương Đắc T.ử tiễn mấy vị đại nhân xong, ông trở về cái sân nhỏ trong t.ửu lầu, tìm Phương Đại Xuyên và Hoa Dung đến, kể chuyện nãy ở cửa.

 

Phương Đại Xuyên thấy gì, nhưng Hoa Dung xong thì đỏ mặt. Cuộc đối thoại của hai chẳng đều thấy hết .

 

đó trọng điểm, trọng điểm là tại đó đến cửa , trực tiếp bỏ .

 

Phương Đắc T.ử mấy ngày nay ông cứ như đang mơ. Trước đây ông cũng coi như là thấy rộng nhiều, nhưng ông vẫn hiểu nổi vị Hoắc rốt cuộc ý gì.

 

Hôm quan Huyện đích tới t.ửu lầu một chuyến. Ông Hoắc và Thái thú sắp , bảo quan Huyện đến t.ửu lầu mua một ít gia vị nướng.

 

Phương Đắc T.ử tìm Hoa Dung, bảo cô pha nhiều một chút, Hoắc và Thái thú mang .

 

Khi Hoa Dung chuẩn xong một hộp gia vị mang , quan Huyện Hoắc Vực còn lời nhắn cho sư phụ gia vị, rằng hương vị ăn, chỉ ngửi thôi cũng thể giải tỏa phần nào nỗi sầu nhớ nhà.

 

Phương Đắc T.ử xong càng thêm mờ mịt.

 

Hoa Dung nọ tâm tư gì, bèn với quan Huyện rằng gia vị để lâu , gia vị trong hộp ăn ba, bốn mươi vấn đề gì.

 

Mèo Dịch Truyện

Quan Huyện ném xuống một túi tiền giống hệt rời . Hoa Dung lập tức thở phào nhẹ nhõm, cô thể yên tâm kiếm tiền, sống qua ngày .

 

Tửu lầu bận rộn xong, cô rủ Phương Đại Xuyên huyện. Hiện tại trong huyện sớm khôi phục bình thường.

 

Trên chợ, tiệm bán bánh ngọt, tiệm bán mứt hoa quả, các loại đồ ngon đều đủ.

 

Hoa Dung mua bánh ngọt mua mứt, táo tàu, lạc, còn cả hạt hướng dương mà Tam Phượng thích ăn nhất, mỗi thứ đều mua ít, lát nữa về thôn sẽ gửi cho nhà Tứ Ni và nhà thím Hai một ít.

 

Về đến thôn, Lượng T.ử đang mặc áo bông, đội mũ chơi trong sân. Thấy bác cả, bác gái về thì dang tay chạy ùa tới.

 

Lượng T.ử mặc dày còn mập mạp, Hoa Dung nhất thời bế lên nổi. Lượng T.ử ngoan ngoãn dắt tay bác gái : "Đi cùng bác gái ạ."

 

Vào trong nhà, Hoa Dung vội lấy một miếng bánh ngọt cho Lượng Tử. Đứa nhỏ hiểu chuyện thế thật khiến yêu quý quá mất.

 

Thấy mua nhiều đồ như , Lý thị cả phần của Chu thị và Tứ Ni, bà dùng giấy dầu chia sẵn , để sang một bên, lát nữa sẽ đem sang.

 

Đang chuyện thì Chu thị dẫn Phượng Nhi tới. Vừa nãy ở trong sân bà thấy Lượng T.ử gọi bác gái là Hoa Dung về .

 

Phượng Nhi lấy mấy cái túi thơm tự tay thêu, tặng cho mỗi chị dâu một cái.

 

Màu sắc và hoa văn túi thơm của ba đều khác . Phượng Nhi chọn thêu hoa văn lên đó dựa theo tính cách của mỗi . Mấy ríu rít chuyện vô cùng náo nhiệt.

 

Chu thị kéo Lý thị sang một bên, về chuyện của Phượng Nhi. Phượng Nhi qua năm mới là mười ba , cũng nên để tâm đến chuyện hôn sự .

 

Nhà ngoại của bà ở Chu Châu, trong lòng bà cũng vài ứng cử viên tương đối ưng ý, nhưng gả Phượng Nhi xa như .

 

nếu ở đây, bà cảm thấy ai phù hợp, những ngày bà cứ mãi suy nghĩ chuyện , bàn bạc với Lý thị.

 

Lý thị nhất là nên gả đến Chu Châu, tuy nhà ngoại của Phượng Nhi ở đó, nhưng cũng chẳng bằng ở ngay bên cạnh đẻ, cứ Tứ Ni và chị dâu con bé là thấy ngay.

 

 

Loading...