Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 1002: Tần Anh Tuấn Run Rẩy

Cập nhật lúc: 2026-03-02 00:25:59
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Thời Diên nhạt giọng: "Đến Kiêu Dương Quan."

 

Đoạn Kiếm Xuyên ngẩn : " Quan chủ trả lời tin nhắn , lẽ bây giờ cô ở Kiêu Dương Quan, đang bận việc gì đó?"

 

"Cô ở đó." Phó Thời Diên chắc nịch, cầm lấy chìa khóa bàn, ngoài.

 

Đoạn Kiếm Xuyên chút tò mò, Phó Thời Diên xác định .

 

cũng hỏi thêm.

 

Thấy Phó Thời Diên nhấc chân ngoài, dừng giây lát, lấy điện thoại , cũng rời .

 

Ôn T.ử Thư sáng sớm nhờ vả một việc, bảo Đoạn Kiếm Xuyên cùng tham gia một buổi tiệc rượu, chống lưng cho .

 

Đoạn Kiếm Xuyên tuy rằng lúc đó đồng ý, nhưng nghĩ , vẫn là qua đó xem .

 

Về phần Khanh Việt, gì, sáng sớm mất dạng.

 

Đoạn Kiếm Xuyên quản , cũng lười quản.

 

Cùng thời điểm.

 

Tần Anh Tuấn khi rời khỏi Kiêu Dương Quan liền thẳng về nhà.

 

Ở nhà cả buổi chiều, chút yên.

 

Lời của Tướng Ly cứ như một lời nguyền rủa, quanh quẩn trong lòng , thỉnh thoảng vang lên trong đầu, khiến như đống lửa.

 

Có lẽ là do ám thị tâm lý, càng nghĩ càng cảm thấy mấy ngày nay, thái độ của cô ruột đối với kỳ lạ.

 

, hình như cũng kỳ lạ ở chỗ nào.

 

Tần Mạn lúc đầu từng chỉ trích , hại Ôn Mậu, nhưng khi Tần Vĩnh Phúc mắng cho một trận, ngày hôm liền qua đây xin Tần Anh Tuấn.

 

Sau đó, lẽ là do tâm lý bù đắp, bà đối xử với Tần Anh Tuấn , chăm sóc chu đáo, thời gian ở bên cạnh Tần Anh Tuấn còn nhiều hơn cả thời gian Âu Lan ở bên cạnh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-1002-tan-anh-tuan-run-ray.html.]

Tần Anh Tuấn cũng từng hỏi Tần Mạn, thăm dượng.

 

Tần Mạn , thăm , bà bây giờ con cũng mất , chỉ còn Tần Anh Tuấn là đứa cháu trai duy nhất, tuổi già của bà còn trông cậy Tần Anh Tuấn chăm sóc, cho nên bây giờ bà chăm sóc Tần Anh Tuấn, cũng là tích lũy một thiện duyên.

 

Tần Anh Tuấn lời , trong lòng áy náy, nhưng về tình về lý lời đều thông.

 

Mộng Vân Thường

Tần Anh Tuấn liền bao giờ suy nghĩ sâu xa.

 

"Cốc cốc cốc ——"

 

Tần Anh Tuấn đang suy nghĩ, đột nhiên, cửa phòng gõ vang.

 

Cậu đang giường, sợ tới mức giật thót , tim đập thình thịch ngẩng đầu cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, cố nén sợ hãi : "Ai, ai đó?"

 

"Là cô đây, Anh Tuấn cháu ở trong phòng ?" Giọng của Tần Mạn dịu dàng từ ngoài cửa truyền .

 

Tần Anh Tuấn , hề thả lỏng chút nào, ngược càng thêm bất an.

 

Cậu hít sâu hai , công tác tư tưởng cho bản , để bình tĩnh một chút, liền dậy : "Cháu mở cửa ngay đây."

 

Dứt lời, nhấc chân tới cửa phòng, mở cửa .

 

Tần Mạn ngoài cửa, thấy , trong mắt tràn đầy ý hiền hậu dịu dàng: "Anh Tuấn , ban ngày ban mặt, cháu trốn trong phòng một thế, trong chỗ nào thoải mái ?"

 

Tần Anh Tuấn vội vàng lắc đầu: "Không , cháu chỉ là lười, dù cũng việc gì , cháu ở trong phòng nghỉ ngơi thôi."

 

"Cháu mới xuất viện, cảm thấy lười là bình thường, nghỉ ngơi nhiều, nhưng cũng vận động một chút, thể cứ trốn mãi trong phòng ." Tần Mạn vẻ mặt quan tâm : " lúc, cô mua bánh kem từ bên ngoài về, bên trong thêm một chút a giao, bồi bổ khí huyết cho cháu, , cùng cô xuống lầu nếm thử."

 

Đồ ăn ——

 

Vừa đến đồ ăn, thể Tần Anh Tuấn bỗng nhiên run lên, chợt nhớ tới lời Tướng Ly với đó, bảo cẩn thận vật đưa miệng.

 

Chuyện ... Chuyện Tướng Ly trúng ?

 

"Đang yên đang lành, đứa nhỏ đột nhiên run rẩy thế?" Nhận sự bất thường của cơ thể , Tần Mạn lo lắng hỏi: "Anh Tuấn , trong cháu thật sự chỗ nào khó chịu ? Nếu chỗ nào thoải mái, cháu nhé, ngàn vạn đừng giấu giếm."

 

 

Loading...