Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 1107: Trùng Hợp Hay Là Âm Mưu? Cú Ngã Định Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-02 00:36:06
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phan Vĩ rõ Vi Thanh Nhiên là do bên Tống Văn Quân giới thiệu tới, học cùng một giáo viên với Tiểu Thải Hồng là chuyện bình thường.

 

Phan Vĩ liền nghĩ nhiều, lập tức : "Thầy Lưu dạy Tiểu Thải Hồng là nghệ sĩ piano nổi tiếng ở thành phố J chúng , từng ba biểu diễn tại Sảnh Vàng Vienna, lợi hại lắm đấy."

 

Vi Thanh Nhiên lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Vậy thể đưa chúng qua đó xem một chút ?"

 

Phan Vĩ cần suy nghĩ liền nhận lời: "Cái đương nhiên là , Vi tiểu thư, mời bên ."

 

Vi Thanh Nhiên gật đầu, trao đổi ánh mắt với Tướng Ly, mấy liền theo Phan Vĩ, cùng tới phòng học do thầy Lưu giảng dạy.

 

Thầy Lưu thích khác quấy rầy khi đang lên lớp, cho nên rèm cửa trong phòng học đều kéo kín, cửa cũng đóng c.h.ặ.t, bên treo một tấm biển cảnh báo "Xin đừng phiền".

 

Rõ ràng là khác gõ cửa.

 

Phan Vĩ vẫn gõ cửa.

 

Tiếng đàn piano du dương bên trong bỗng nhiên im bặt.

 

Phát một âm thanh dồn dập, dường như đang biểu thị tâm trạng của chủ nhân hiện tại tồi tệ đến mức nào.

 

Phan Vĩ thấy động tĩnh , gượng gạo với Vi Thanh Nhiên và Tướng Ly.

 

Vi Thanh Nhiên chỉ .

 

Phan Vĩ thấy thế, gõ cửa thêm nữa.

 

Một lát , cánh cửa cách âm dày nặng của phòng học mới bên trong mở .

 

Một đàn ông tóc dài, dáng gầy gò nhưng xinh cánh cửa, sắc mặt khó coi mấy bọn họ. Trên khuôn mặt vô cảm dường như phủ lên một tầng nộ khí sâu sắc.

 

"Chủ nhiệm Phan, ông nên quy tắc của ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-1107-trung-hop-hay-la-am-muu-cu-nga-dinh-menh.html.]

Phan Vĩ nịnh nọt: "Thầy Lưu, cũng phiền thầy, đây chút việc ?"

Mộng Vân Thường

 

Trước khi thầy Lưu mở miệng, lập tức giới thiệu: "Thầy Lưu, vị là bạn do cô giáo Tống giới thiệu tới, Vi Thanh Nhiên Vi tiểu thư. Cháu gái cô cũng tới bên chúng học, khéo cũng là học piano, liền đưa bọn họ tới dự thính một chút, xem thử khí lớp học của chúng , còn năng lực của thầy Lưu nữa chứ?"

 

Thầy Lưu , kiên nhẫn nhíu mày, nâng mí mắt lên đám Vi Thanh Nhiên một cái, mặn nhạt hỏi: "Các quen Tiểu Thải Hồng?"

 

Vi Thanh Nhiên gật đầu: "Con bé là con gái nuôi của , con bé quan hệ tệ, cho nên mới để cháu gái qua đây học cùng Tiểu Thải Hồng."

 

Sắc mặt thầy Lưu dịu một chút, hỏi: "Vết thương của Tiểu Thải Hồng thế nào ?"

 

Vi Thanh Nhiên ưu sầu nhíu mày: "Không lắm, chân thương nặng, ước chừng tĩnh dưỡng một thời gian dài."

 

Thầy Lưu cũng nhíu mày theo: "Thời gian đối với con bé đang là lúc quan trọng nhất, thương ngay lúc chứ?"

 

Vi Thanh Nhiên khó hiểu: "Thời khắc quan trọng gì cơ?"

 

"Mấy ngày nữa thành phố một cuộc thi piano thanh thiếu niên, chiến thắng thể tham gia giải quốc gia, nếu thành công thì thể theo đoàn ca múa nước ngoài biểu diễn." Thầy Lưu giải thích: " đăng ký cho Tiểu Thải Hồng , mấy ngày nữa là bắt đầu thi đấu, ngờ..."

 

Vi Thanh Nhiên mới hiểu , thảo nào thầy Lưu thời gian khá quan trọng.

 

Thầy Lưu thể đăng ký cho Tiểu Thải Hồng, là đặt kỳ vọng cao cô bé.

 

Nếu Tiểu Thải Hồng phụ sự kỳ vọng, thể tiến giải đấu quốc, thậm chí gia nhập đoàn ca múa quốc gia nước ngoài biểu diễn, thì tiền đồ đúng là thể hạn lượng.

 

Thời điểm đối với Tiểu Thải Hồng mà , tự nhiên là quan trọng.

 

Vi Thanh Nhiên lập tức chút tiếc nuối: "Tai nạn ai cũng ..."

 

Thầy Lưu thở dài một thật mạnh.

 

Tướng Ly cuộc đối thoại giữa Vi Thanh Nhiên và thầy Lưu, khẽ nhíu mày. Cái thời điểm ... quả thực là quá trùng hợp .

 

 

Loading...