Sau khi nhận tin, Tuân Thiên Hải liền đến báo cho Tương Ly và Phó Thời Diên.
Ông : "Cảnh sát địa phương điều tra , cha của Từ Yến Yến thật ngấm ngầm tìm kiếm cô , cũng nhờ vả họ hàng thuê ở nơi khác tìm giúp."
Từ Đại Nhân, cha của Từ Yến Yến, một em họ từng thuê ở thành phố B hơn mười năm.
Cảnh sát địa phương bèn tìm đến em họ của Từ Đại Nhân.
Người em họ của Từ Đại Nhân tên là Chu Điền, thấy cảnh sát thì sợ hết hồn, cảnh sát hỏi gì đáp nấy.
Anh , Từ Đại Nhân đúng là nhờ âm thầm tìm kiếm Từ Yến Yến.
Và đúng là gặp Từ Yến Yến và Nhâm Binh ở thành phố B. Sau khi xác nhận nhầm, gọi điện cho Từ Đại Nhân, bảo ông đến nhận xem là Từ Yến Yến .
Tối hôm đó, Từ Đại Nhân liền tàu hỏa đến thành phố B.
Vẫn là Chu Điền ga tàu đón.
Chu Điền còn với cảnh sát, tối đầu tiên đến thành phố B, và Từ Đại Nhân đến ngã rẽ nơi từng gặp Từ Yến Yến để rình, thử vận may xem gặp Từ Yến Yến .
Kết quả, tối hôm đó Từ Yến Yến xuất hiện.
Chu Điền còn công việc, thời gian ôm cây đợi thỏ cùng Từ Đại Nhân, nên chỉ còn một Từ Đại Nhân tìm tung tích của Từ Yến Yến.
Chu Điền còn nhớ, một hôm, hơn ba giờ sáng, Từ Đại Nhân mới về, áo khoác còn cởi , bên trong áo khoác dường như bọc thứ gì đó.
Lúc đó Chu Điền ngủ mơ màng, hỏi Từ Đại Nhân đó là thứ gì.
Từ Đại Nhân lảng , chỉ bảo mau ngủ , ngày mai cùng ông ngoài lo một việc.
Chu Điền nghĩ nhiều, liền ngủ .
Sáng sớm hôm , Từ Đại Nhân lôi đến ngân hàng, là rút tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-1266-doan-ra-roi.html.]
Mộng Vân Thường
Hơn nữa, một rút là ba mươi vạn.
Chu Điền con thì sợ hãi, vội hỏi Từ Đại Nhân tiền ở .
Từ Đại Nhân ấp úng , ông gặp một họ hàng giàu ở thành phố B, coi ông như đến ăn vạ, chẳng chẳng rằng ném cho ông một cái thẻ, yêu cầu là, bảo ông đừng bao giờ xuất hiện nữa.
Từ Đại Nhân liền cầm tiền chạy mất.
Còn liên tục đảm bảo với Chu Điền, tiền lai lịch vấn đề, cứ yên tâm dùng, tuyệt đối liên lụy đến Chu Điền.
Thấy ông nghiêm túc, Chu Điền thật sự tưởng rằng ông một họ hàng ăn khấm khá ở thành phố B, nên cũng nghĩ nhiều.
Từ Đại Nhân nhờ sự giúp đỡ của Chu Điền, khi rút tiền xong thì rời .
Sau đó một thời gian dài, Chu Điền vẫn âm thầm theo dõi tình hình nhà Từ Đại Nhân, chỉ sợ tiền của ông lai lịch bất chính, gây chuyện gì.
đó một thời gian dài, nhà họ Từ vẫn bình yên vô sự, Từ Đại Nhân cầm tiền đó, đàng hoàng mở một nhà nghỉ, thu nhập ở thị trấn cũng khá .
Chu Điền bèn nghĩ, tiền đó lẽ thật sự là do họ hàng cho mượn, nên quan tâm nhiều nữa.
khi cảnh sát đến hỏi thăm chuyện của Từ Đại Nhân, liền nghĩ, tiền đó xảy vấn đề .
Cảnh sát địa phương gần như cần hỏi nhiều, Chu Điền khai sạch sành sanh, ngay cả ngân hàng mà Từ Đại Nhân rút tiền lúc đó ở , ngày nào rút tiền, đều nhớ rõ.
Cảnh sát địa phương liên hệ với cảnh sát thành phố B, đến ngân hàng điều tra, may mà lưu trữ, tra một cái là rõ.
Cầm bằng chứng đặt mặt Từ Đại Nhân, mặt ông lúc đó trắng bệch, chân mềm nhũn, ông run rẩy thừa nhận, tiền đó mượn từ họ hàng, mà là... Nhâm Binh đưa cho ông .
"Nhâm Binh đưa cho ông ?" Hạ Tân và cùng , Tuân Thiên Hải , Hạ Tân chút bất ngờ: "Sao Nhâm Binh đưa tiền cho ông ? Chẳng lẽ, ông thấy Nhâm Binh g.i.ế.c Từ Yến Yến?"
Tuân Thiên Hải : "Từ Đại Nhân , ông thấy, nhưng đoán ."
Thì , hôm đó Từ Đại Nhân từng ở ngã rẽ, thấy Nhâm Binh hoảng hốt chạy về.