Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 1295: Con Người Của Ngô Kiến Hán

Cập nhật lúc: 2026-03-02 00:49:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Nhược Mai thấy bọn họ ăn một lúc, bèn dậy lấy cho họ một ít đồ uống.

 

"Đây là rượu nếp nhà tự ủ, nếm thử xem, cũng hợp khẩu vị ..."

 

Hà Nhược Mai lấy mấy cái ly , chủ động rót cho mỗi một ly đầy.

 

Hạ Tân và còn kịp từ chối, ly rượu đặt ngay mặt.

 

Ăn lẩu mà uống chút gì thì cũng cảm thấy thiêu thiếu.

 

Hạ Tân bèn từ chối nữa, cầm lên uống một ngụm lớn, mùi vị chua chua ngọt ngọt, nhưng chút chát.

 

Không thể là ngon, nhưng cũng đến nỗi khó uống.

 

cũng là mời, Hạ Tân tiện nhận xét gì, cứ thế uống thôi.

 

Tướng Ly liếc một cái, gì, ngón tay gõ nhẹ lên thành ly, đó cũng cầm ly lên, nhấp một ngụm.

 

Phó Thời Diên thì động đậy.

 

Thấy chỉ Phó Thời Diên là uống, Hà Nhược Mai liền hỏi: "Vị nếm thử? Có uống quen ?"

 

Phó Thời Diên còn kịp mở miệng, Tướng Ly thẳng: " , uống rượu, bình thường ở nhà một giọt rượu cũng dính môi."

 

Hà Nhược Mai gượng: "Ra là , thế thì ép nữa, khéo nhà còn nước ép hoa quả, để lấy một chai."

 

Dứt lời, cô dậy bếp.

 

Chẳng bao lâu , cô mang một chai nước ép, đưa cho Phó Thời Diên.

 

Lần Phó Thời Diên từ chối, nhận lấy chai nước ép uống.

 

Hà Nhược Mai thấy , lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Trong khi nhóm Tướng Ly và Phó Thời Diên đang ăn lẩu tại nhà Hà Nhược Mai, thì nhóm Ngọc Di Sinh ở nhà trọ cũng hề nhàn rỗi.

 

Sau khi từ nhà trọ của Ngô Kiến Hán , Ngọc Di Sinh liền đến nhà trọ mà Hiệp hội Huyền Môn sắp xếp chia đợt cho bọn họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-1295-con-nguoi-cua-ngo-kien-han.html.]

Ông chủ của nhà trọ đó tên là Tưởng Anh.

 

Là một đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, tính tình cởi mở, hoạt bát, bình thường thích trò chuyện với .

 

Nghe , Tưởng Anh là lứa đầu tiên mở nhà trọ ở khu vực .

 

Nhà trọ của ông mở gần mười năm .

 

Khi Ngọc Di Sinh , Tưởng Anh nấu cơm xong cho những khác, đang gọi qua ăn cơm.

 

Thấy nhóm Ngọc Di Sinh về, ông liền vẫy tay: "Mọi về , mau qua ăn cơm , nấu xong, đúng lúc đến giờ cơm ."

 

Ngọc Di Sinh bước tới, liếc một cái.

 

Cơm nước bàn, mặn chay đủ cả, sắc hương vị đều tệ.

 

Có thể thấy , Tưởng Anh dụng tâm.

 

Ngọc Di Sinh xuống, Tưởng Anh đưa cho một đôi đũa.

 

Ngọc Di Sinh nhận lấy một tiếng cảm ơn.

 

Tưởng Anh ha hả : "Không cần khách sáo thế , các thể đến giúp chúng giải quyết những chuyện , chúng vui lắm ."

 

Nói xong, ông xoay định bếp.

 

Ngọc Di Sinh thấy liền ngăn : "Ông chủ Tưởng, thể mời ông xuống một chút , chuyện với ông."

 

Tưởng Anh , cần suy nghĩ liền xuống: "Được chứ, hỏi gì cứ hỏi, chỉ cần thể giúp các mau ch.óng giải quyết chuyện ở đây, để nhà trọ của chúng khôi phục buôn bán bình thường, hỏi cái gì cũng , nấy."

 

Tưởng Anh tỏ thái độ vô cùng phối hợp.

 

Ngọc Di Sinh thấy thế cũng khách sáo nữa: "Vậy hỏi thẳng luôn, hỏi một chút, ông hiểu rõ về vợ chồng Ngô Kiến Hán ở nhà trọ bên cạnh ?"

 

Mộng Vân Thường

Tưởng Anh tháo tạp dề xuống: "Cậu hỏi cái thì đúng là hỏi đúng , nhà trọ của và nhà trọ của họ cách xa, nhà trọ của ở đây cũng lâu nhất, từ lúc nhà trọ của Ngô Kiến Hán bắt đầu cải tạo, chứng kiến từ đầu đến cuối."

 

"Ngô Kiến Hán , thực cũng khá , tính tình trượng nghĩa, nhờ giúp cái gì, phàm là việc giúp thì chắc chắn sẽ giúp, chỉ là tuổi trẻ, trong mắt dung hạt cát, nhân viên trướng chỉ cần phạm chút lầm là sẽ mắng cho một trận tơi bời."

 

 

Loading...