Hạ Tân hiểu , "Vậy bây giờ việc chúng cần là tìm tên đầu sỏ tà ma đó?"
Cậu nhíu mày.
" mà, tìm ở bây giờ, chút manh mối nào, thứ đó sẽ xuất hiện ở , tìm thế nào?"
Khanh Việt trả lời thế nào.
Mọi chỉ thể Tướng Ly.
Tướng Ly vẻ mặt thản nhiên : "Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, một bước tính một bước."
Dứt lời, cô liền thẳng về phía .
Hạ Tân vật lộn nửa ngày, thấy khát nước.
dòng suối , nuốt nước bọt ừng ực, dám uống nữa.
Dù cho tất cả những gì đều là giả, nhưng bây giờ thấy dòng suối, trong đầu là hình ảnh t.h.i t.h.ể cự nhân quan.
Cậu dám uống?
Hạ Tân phủi nước , lếch thếch theo .
Vừa nãy còn thấy nóng, giờ ướt sũng, thấy lạnh.
Hạ Tân xoa xoa cánh tay, run lẩy bẩy.
"Cầm lấy—" Khóe mắt liếc thấy hành động nhỏ của , Tướng Ly ném ba lô của qua, "Đi bộ đồ ."
Hạ Tân nhận lấy ba lô.
Mộng Vân Thường
Cậu quên mất cái ba lô của .
Vừa lúc uống nước, để ba lô bờ.
May mà ba lô ướt.
Bên trong còn hai bộ quần áo để .
Hạ Tân cảm ơn Tướng Ly một tiếng, định ôm ba lô tìm chỗ đồ.
Tướng Ly đột nhiên : "Khanh Việt, giúp một tay, cùng nó."
Khanh Việt nhướng mày.
Tướng Ly: "Đừng nhướng mày nữa, tình hình bây giờ, nhất nên một ."
Khanh Việt cong khóe môi, hai tay vòng gáy, huýt một tiếng sáo, với Hạ Tân: "Đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-1335-co-nguoi-trong-tang-da.html.]
Hạ Tân cũng phản ứng , thời buổi một quả thực nguy hiểm hơn, để ý đến sự ngượng ngùng, gật đầu, theo Khanh Việt, hướng về phía tảng đá lớn bên cạnh.
Bên đó một rừng đá lớn, quá xa, bên trong là những tảng đá cao hơn trưởng thành.
Tùy tiện tìm một tảng đá vật che chắn là thể quần áo .
Tướng Ly và Phó Thời Diên lưng , đợi hai họ .
Hạ Tân cũng dám nán lâu, nhanh ch.óng quần áo xong, lục trong ba lô tìm một cái túi ni lông, cho bộ quần áo ướt sũng riêng, liền chuẩn rời .
, thể đột nhiên cứng đờ.
Có níu lấy quai ba lô của .
Hạ Tân cứng ngắc đầu , liền thấy một bàn tay thò từ trong tảng đá, nắm c.h.ặ.t lấy quai ba lô của .
Hạ Tân lập tức sợ đến la hét om sòm, "Mẹ kiếp, kiếp, , trúng mê chướng ?!"
Khanh Việt đang đợi ở bên cạnh, thấy lời , một bước lao tới, cúi đầu , liền thấy trong tảng đá, thật sự một bàn tay thò .
Khanh Việt bàn tay đó, giống của con gái, mà giống của đàn ông, chút thô ráp.
Không chỉ , đó còn ít vết thương nhỏ, da như nứt nẻ, m.á.u tươi từng chút một rỉ .
Khanh Việt chắc chắn, đây là mê chướng.
"Không ảo thuật, ngươi lùi một chút."
Nghe thấy lời , Hạ Tân sững sờ, khi phản ứng , liền vứt ba lô xuống, lùi về mấy bước.
Lúc , Tướng Ly và Phó Thời Diên thấy tiếng la, cũng tới.
Tướng Ly tới hỏi: "Sao ?"
Khanh Việt nghiên cứu bàn tay đó, trả lời: "Trong tảng đá hình như một ."
Chủ nhân của bàn tay đó, dường như thấy tiếng của họ, lòng bàn tay đột nhiên đập tảng đá lớn.
Tướng Ly tới, liền thấy cảnh .
Khanh Việt trầm giọng : "Anh hình như quen chúng ?"
Tướng Ly bàn tay đó, hỏi thẳng: "Ngươi là ai?"
Tần suất bàn tay đập đá ngày càng nhanh.
Tướng Ly nhớ những họ quen, : "Bạch Trường Phong? Chu Minh? Hay là... Tuân Thiên Hải?"
Ngay khi cô đến ba chữ Tuân Thiên Hải, bàn tay đó đập tảng đá một nữa.