Phó Thời Diên thấy thì nhíu mày, nhưng cũng gì.
Một lát , Tướng Ly buông tay : "Hồn phách chút định..." Cô nghi hoặc đ.á.n.h giá Hạ Tân: "Tại dấu hiệu hồn phách sắp phân tách? Vừa trong sơn động cũng xuất hiện thứ gì quỷ dị khả năng phân hồn nhỉ?"
Hạ Tân ngơ ngác: "Hả? Có, ạ? Con cũng nữa..."
Thấy mặt mũi ngu ngơ như con ngỗng ngốc, Tướng Ly ghét bỏ buông tay, lùi sang bên cạnh một bước.
chỉ mới một bước, cô cảm thấy trời đất cuồng, thấm thía sâu sắc cảm giác buồn nôn mà Hạ Tân miêu tả.
Nơi cổ họng cũng dâng lên một vị tanh ngọt.
Phó Thời Diên là đầu tiên nhận trạng thái của Tướng Ly, lập tức ôm lấy cô, nắm lấy cổ tay cô, truyền linh lực của sang cho Tướng Ly.
Tướng Ly mím môi, nhưng cũng giãy giụa.
Đã yếu đến mức ...
Giãy giụa cái rắm.
Cô nhắm mắt, dựa , mặc kệ Phó Thời Diên gì thì .
Nhóm Hạ Tân Phó Thời Diên đang gì, còn tưởng chỉ đang đỡ Tướng Ly mà thôi.
Dù mấy ngày nay, hai bọn họ như hình với bóng, thường xuyên nắm tay nắm chân, Hạ Tân cũng quen mắt , chẳng để trong lòng.
Mấy bên đường quốc lộ đợi thêm một lúc, liền thấy một chiếc xe từ xa chạy tới.
Chẳng bao lâu , xe dừng mặt bọn họ.
Cửa kính xe hạ xuống, bên trong chính là Đoạn Kiếm Xuyên.
Nhìn thấy bọn họ, Đoạn Kiếm Xuyên liền : "Tam ca, lên xe ."
Đoạn Kiếm Xuyên lái một chiếc xe bảy chỗ tới, mấy lên vẫn còn dư chỗ thoải mái.
Tướng Ly phán một câu: "Ta ghế phụ."
Phó Thời Diên đang định mở cửa xe: "..."
Ba còn im thin thít như ve sầu mùa đông.
Tướng Ly cũng chẳng quan tâm khác, thẳng tới định mở cửa ghế phụ, Phó Thời Diên bỗng nhiên bước tới, bế bổng cô lên, trực tiếp nhét hàng ghế .
Tướng Ly định giãy giụa, Phó Thời Diên thắt dây an cho cô, hạ giọng : "Lỗi tại ."
Sắc mặt Tướng Ly trầm xuống, đầu chỗ khác, nhắm mắt , dường như cũng chẳng để ý đến Phó Thời Diên nữa.
Phó Thời Diên đó cũng lên xe, xuống vị trí bên cạnh Tướng Ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-1357-ta-muon-ngoi-ghe-phu.html.]
Những khác lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Mộng Vân Thường
Khanh Việt ở ghế phụ.
Tuân Thiên Hải và Hạ Tân ở hàng ghế giữa.
Đoạn Kiếm Xuyên nhận bầu khí xe vẻ đúng lắm, lái xe hỏi: "Tam ca đột nhiên gọi điện bảo tới đón ? Không vòng thi thứ ba cần diễn trong ba ngày , xảy chuyện gì ?"
Phó Thời Diên nhàn nhạt đáp: "Ừ."
Sau đó...
Hết .
Đoạn Kiếm Xuyên ngơ ngác, khỏi sang Khanh Việt bên cạnh.
Khanh Việt đưa tay lên miệng, động tác kéo khóa, hiệu cho nhất đừng chuyện.
Đoạn Kiếm Xuyên càng thấy kỳ lạ hơn.
Khanh Việt thì chắc chắn lý do.
Hắn bèn thêm gì nữa.
Bầu khí áp lực quả thực khiến khó chịu.
Hạ Tân yên, đổi tư thế liên tục.
Dường như ồn đến Tướng Ly, cô mở mắt , lạnh lùng : "Hạ Tân, ngươi mọc rận ?"
Hạ Tân lập tức cứng đờ, khổ: "Không, ..."
Tướng Ly nhướng mày: "Thế ngươi cái gì đấy? Mông mọc đinh ?"
Hạ Tân: "... Cũng ."
Tướng Ly: "Không thì yên phận chút."
Hạ Tân: "..."
Sao cứ cảm giác biến thành cái thớt để trút giận thế .
Hạ Tân dám giận cũng chẳng dám ho he.
Tướng Ly thấy vẻ như gì đó, bèn thẳng: "Có gì thì ."
Hạ Tân rụt cổ, do dự một chút lí nhí hỏi: "Lão tổ tông, thật sự chứ?"
Tướng Ly "ừ" một tiếng: "Không ."