Bị đ.â.m trúng tim đen, Thôi Văn Triết từ bỏ việc học tập.
Tướng Ly bèn chỉ dạy khẩu quyết cho một Diêu Hiên Hàng.
Ghi nhớ khẩu quyết đơn giản hơn thủ ấn nhiều.
Đọc theo hai , Diêu Hiên Hàng thuộc lòng.
Tướng Ly thấy liền hỏi: "Được ?"
Diêu Hiên Hàng nhẩm một , nghiêm túc gật đầu: "Ừm, nhớ !"
"Vậy là , dùng thủ ấn và khẩu quyết, đảm bảo tối nay các ngươi sẽ gặp rắc rối gì nữa." Tướng Ly : "Bây giờ cứ ."
Diêu Hiên Hàng và Thôi Văn Triết Tướng Ly thì sắp đến nơi.
Tối nay việc gì nữa, ngày mai thì ?
bây giờ cũng lúc hỏi mấy chuyện .
Trước mắt cứ vượt qua kiếp nạn .
Diêu Hiên Hàng và Thôi Văn Triết đồng ý.
Tướng Ly bên liền bảo Hạ Tân tắt cuộc gọi video.
Giây tiếp theo, cô ngã phịch xuống giường, ngửa mặt lên trời, uể oải : "Dạy thường các ngươi mấy chuyện đúng là khó thật."
Cô thật hiểu nổi, chỉ là một cái Linh Quan Ấn cỏn con, học khó khăn đến thế.
Dạy từng cả buổi trời mới miễn cưỡng .
Hạ Tân âm thầm trúng một mũi tên, dám tiếp lời, hắng giọng hỏi: "Lão tổ tông, bọn họ bây giờ chứ ạ?"
Tướng Ly ủ rũ "ừ" một tiếng: "Đợi một lát nữa, bọn họ sẽ liên lạc với ngươi báo bình an thôi."
Hạ Tân cũng thả lỏng theo: "Vậy thì ."
Trong lúc chờ Diêu Hiên Hàng gọi điện báo bình an, Hạ Tân cầm điện thoại của Tướng Ly kiểm tra bình luận mạng.
Tin nhắn để nhiều, đều chọn trúng.
Hạ Tân thời gian, mà quá giờ !
Mộng Vân Thường
Đã là mười phút sẽ rút thăm, bây giờ gần hai mươi phút !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-276-lao-to-tong-cam-thay-met-tim.html.]
Hèn gì Lão tổ tông ghét bỏ đám Diêu Hiên Hàng như .
Dạy một cái Linh Quan Ấn mà mất gần hai mươi phút!
Hạ Tân vội đẩy cánh tay Tướng Ly: "Lão tổ tông, thời gian nghỉ ngơi , rút năm suất cho tối nay !"
Tướng Ly đảo mắt, bực bội : "Vậy ngươi rút ! Cứ như hôm qua, cho là !"
Hạ Tân liên hồi, lên mạng đăng một bài xin , đó bắt đầu rút thăm.
Rất nhanh, năm suất định đoạt.
Người đầu tiên gửi tin nhắn riêng là một nam sinh, tự xưng là học sinh cấp ba.
Lại là học sinh cấp ba...
Hạ Tân vẫn còn nhớ tự xưng là học sinh cấp ba đến xem chùa , cảnh giác hỏi: "Xin chào, bạn hỏi chuyện gì?"
Nam sinh cấp ba trả lời nhanh.
Cậu , nửa cuối năm khai giảng là thành học sinh lớp 12 , hiện tại dù là nghỉ hè cũng nghỉ ngơi, học thêm đủ các lớp, còn tham gia trại hè của trường.
Khiến bây giờ áp lực lớn.
Than phiền với bố vài câu, ban đầu bố còn an ủi ai cũng cả, qua giai đoạn là thôi.
Nói nhiều thêm vài câu, bố liền mất kiên nhẫn chỉ trích là màu, yếu đuối.
Cậu , cũng cùng ai, căng thẳng tột độ, hiện tại đêm nào cũng ngủ ngon.
Cho nên xin đại sư tính thử xem tiền đồ của thế nào, thể thi đỗ trường đại học mong .
Tướng Ly Hạ Tân thuật , thẳng: "Cái thể xem."
Hạ Tân phản ứng kịp: "Tại ạ?"
"Trẻ con, tính cách còn định hình, giao vận cũng muộn. Hơn nữa, nếu tương lai nó nhất định thi đỗ, liệu tiếp theo nó mất ý chí chiến đấu , lỡ như thi đỗ, tính là trách nhiệm của ?"
"Thứ hai, nếu tương lai nó thi đỗ, chừng nó sẽ cảm thấy đằng nào cũng trượt, tại nỗ lực, đến lúc đó bố nó đến mắng ."
Tướng Ly xua tay, dứt khoát, đ.á.n.h trúng trọng tâm.
Hạ Tân liên tục gật đầu: " ha, đúng là đạo lý . Vậy Lão tổ tông, con cứ thế trả lời là xem ạ?"