Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 337: Lão Tổ Tông Đau Đầu

Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:52:54
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nói bừa?"

 

Trần Thiên Húc tức đến mức ngừng rơi nước mắt.

 

Cả khuôn mặt đỏ bừng.

 

Cậu giật phắt kính xuống, "Con tận mắt thấy! Ngày 3 tháng 7 ba năm , bố và một phụ nữ! Hai ôm ấp , con thấy hết ! Bố còn con bừa ?"

 

Trần Nghiệp Minh lập tức thấy mất mặt, sững sờ trong cầu thang bộ, ngờ con trai từ sớm như .

 

Mộng Vân Thường

Ông cảm thấy còn chút thể diện nào, nhưng vì chột nên cũng nổi giận .

 

"Thiên Húc , chuyện ... bố thể giải thích với con, con..."

 

"Bố, bố cần giải thích là con ?" Trần Thiên Húc mệt mỏi ngắt lời bố, "Đối tượng bố cần giải thích, con mới đúng!"

 

Bên Trần Nghiệp Minh im lặng.

 

Rõ ràng là còn mặt mũi nào để đối diện.

 

Thấy hai cha con họ dường như im lặng, Tướng Ly hiệu cho Trần Thiên Húc.

 

Trần Thiên Húc lúc mới nhớ mục đích thực sự của cuộc gọi, hít sâu một : "Bố, hôm nay con gọi cho bố, cũng chuyện . Bố, bố bây giờ vẫn còn ở công ty ?"

 

Trần Nghiệp Minh đương nhiên nhắc đến chuyện mất mặt của , con trai chuyển chủ đề liền vội vàng theo, " , lát nữa bố về nhà, là đợi..."

 

"Chuyện thể đợi bố về nhà mới ." Đoán ông định gì, Trần Thiên Húc : "Bố, bố con , con... con cũng chuyện nên thế nào, nhưng bố hãy nhớ lời con, tối nay bố tuyệt đối đừng về nhà một ."

 

Trần Nghiệp Minh khỏi sững sờ, "Tại ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-337-lao-to-tong-dau-dau.html.]

"Chuyện ... một hai câu ." Trần Thiên Húc nhíu mày, nên giải thích thế nào, càng sợ Trần Nghiệp Minh cũng tin, đảo mắt một vòng : "Bố, bố cứ nhớ lời con là , tuyệt đối đừng về nhà một , cũng đừng đường nhỏ. Chỉ cần bố đồng ý với con, bố vẫn là bố của con, chuyện , con sẽ nhớ nữa."

 

Trần Nghiệp Minh vốn đầy nghi ngờ, Trần Thiên Húc , ông nghĩ ngợi gì mà đáp ngay: "Được, bố , con trai yên tâm, bố chừng mực. Chỉ cần con hứa với bố, chuyện đừng cho con , bố đều theo con hết."

 

Trần Thiên Húc mấp máy môi, gì đó, cuối cùng vẫn "ừm" một tiếng.

 

Trần Nghiệp Minh yên tâm, với Trần Thiên Húc vài câu ngượng ngùng cúp máy.

 

Trần Thiên Húc thể thả lỏng, nắm c.h.ặ.t điện thoại, trái tim vẫn treo lơ lửng ở cổ họng, thấp thỏm Tướng Ly, hỏi: "Như ... ạ?"

 

Tướng Ly bình thản đáp: "Được , đến ngày mai mới kết quả."

 

Trần Thiên Húc , liền sốt ruột, "Bây giờ ạ? Cháu, cháu với bố cháu như , ông lời cháu thì nhất định sẽ , ạ?"

 

"Nhóc con, ngươi quá ngây thơ ." Tướng Ly liếc một cái, "Bố ngươi là sắp c.h.ế.t, cho dù thiên đạo để một con đường sống, để ngươi gặp , cũng nghĩa là ngươi mở miệng thì ông sẽ ."

 

Nước mắt mới nín của Trần Thiên Húc trào .

 

Tướng Ly chút đau đầu day trán, giơ tay ngăn , "Tiểu , , sống c.h.ế.t đều , phàm việc gì cũng nên quá cưỡng cầu."

 

" , hôm nay may mắn gặp Quan chủ của chúng đấy." Hạ Tân giúp giải vây, "Nếu hôm nay đến, gặp Quan chủ của chúng , thì căn bản sẽ xảy chuyện gì, ngày mai bố c.h.ế.t thật, cũng đúng ? Cậu cứ yên tâm , bây giờ chuẩn , đường sống, vẫn hơn là gì, cứ chờ tin tức ."

 

Lời của Hạ Tân tuy thô nhưng lý thô.

 

Nước mắt của Trần Thiên Húc lập tức nghẹn .

 

lúc , điện thoại của reo lên.

 

Trần Thiên Húc cầm lên xem, là gọi tới.

 

 

Loading...