Mạnh Hồng Dược , liền đưa lá Cảnh Báo Phù qua sử dụng cho Tuân Thiên Hải, "Không cướp máy bay, mà là kéo tất cả máy bay chôn cùng để lừa tiền bảo hiểm."
Tuân Thiên Hải nhận lấy, thấy bộ dạng của lá Cảnh Báo Phù hiện giờ, ông liền hiểu chuyện, "Là Cảnh Báo Phù cảnh báo ?"
Mạnh Hồng Dược gật đầu, kể chuyện máy bay cho Tuân Thiên Hải một lượt.
Tuân Thiên Hải toát mồ hôi lạnh, vẫn còn thấy sợ hãi, "Sao loại biến thái như ?"
Mạnh Hồng Dược bật : "Cục trưởng thấy biến thái còn ít ?"
Tuân Thiên Hải bất giác nghĩ đến Phó Vũ Tinh...
Người biến thái bây giờ đúng là nhiều thật.
Tuân Thiên Hải : "Thôi, chỉ cần các cô là , trong thời gian ngắn tới, các cô đừng nhận nhiệm vụ nữa."
"Không cần lo lắng ." Mạnh Hồng Dược chẳng hề lo lắng, "Chuyện giải quyết , mệnh chắc chắn đổi, đặt vé , tối nay bay tiếp, tiếp tục nhiệm vụ, cục trưởng cần lo."
Tuân Thiên Hải sốt ruột : "Sao cô bàn với một tiếng?"
Mạnh Hồng Dược thắc mắc: "Đây là nhiệm vụ của , tại bàn với ông?"
Tuân Thiên Hải nghẹn lời, suýt nữa buột miệng rằng sẽ lo lắng.
lời đến bên miệng ông nuốt ngược trong.
Ông tính cách của Mạnh Hồng Dược, nay trời sợ đất sợ, bây giờ chuyện giải quyết , cô càng sợ hãi.
Đây cũng là nhiệm vụ công phái.
Mộng Vân Thường
Tuân Thiên Hải cũng thể ngăn cản, bực bội liếc Mạnh Hồng Dược một cái : " với Quan chủ một tiếng."
Mạnh Hồng Dược nhún vai, tỏ vẻ quan tâm.
Tuân Thiên Hải lấy điện thoại , xoay gọi cho Tướng Ly.
Tướng Ly nấn ná trong phòng một lúc, mới ngủ hai tiếng thì thấy tiếng chuông điện thoại.
Cô mang theo cơn bực bội khi đ.á.n.h thức, dậy, thấy tên gọi, cô liền hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-486-lai-them-tam-muoi-van.html.]
"Cục trưởng Tuân, Mạnh Hồng Dược xảy chuyện ?" Tướng Ly bắt máy hỏi thẳng.
Tuân Thiên Hải ngẩn một lúc, nhưng nhanh chấp nhận , " , gọi cho Quan chủ là về chuyện , , Hồng Dược gặp chút chuyện máy bay."
Ông kể trải nghiệm của Mạnh Hồng Dược cho Tướng Ly , cảm ơn: "May mà Cảnh Báo Phù của Quan chủ nên mới , Quan chủ chỉ cứu Hồng Dược mà còn cứu nhiều vô tội, Dị Tình Quản Lý Xử và Hiệp hội Huyền Môn chúng nợ Quan chủ một ân tình. Quan chủ cần gì cứ với chúng bất cứ lúc nào, chúng sẽ cố gắng hết sức đáp ứng."
Tướng Ly , lập tức tỉnh táo hẳn, "Vậy thì quá! Một lá bùa của là một vạn, cứu nhiều như , là một công đức lớn, coi như công tác một chuyến, tiền hai lá bùa cần nữa, cục trưởng Tuân đưa thêm cho tám mươi vạn là ."
Tuân Thiên Hải: "..."
Hối hận.
Ông đột nhiên hai chữ hối hận như thế nào .
Lẽ ông nên lắm lời.
Tuân Thiên Hải vạn ngờ, Tướng Ly là một cô nàng mê tiền.
Mở miệng ngậm miệng là tám mươi vạn...
Tuân Thiên Hải hôm qua ở Yến Sơn mới đưa tám mươi vạn, đến giờ vẫn còn đau lòng nguôi.
Bây giờ đưa tám mươi vạn...
Tuân Thiên Hải cảm thấy thận của cũng giữ nữa , nhưng khổ nỗi lời là do chính .
Ông nghiến răng, cố đ.ấ.m ăn xôi, "... Được, lát nữa gửi cho Hạ Tân nhé?"
Giọng Tướng Ly thêm ý , "Vậy xin cảm ơn cục trưởng Tuân nhé, cảm ơn cảm ơn."
Tuân Thiên Hải ha hả, còn khó coi hơn cả .
"Sao ?" Mạnh Hồng Dược thấy ông cúp máy xong sắc mặt kỳ quái, tò mò hỏi: "Quan chủ gì ?"
Nụ mặt Tuân Thiên Hải lập tức sụp đổ, mặt mày xanh mét : "Quan chủ bảo, đưa cho cô tám mươi vạn phí công tác..."
Mạnh Hồng Dược: "..."