Sau khi cúp điện thoại, Hạ Tân cầm lấy di động, vẫn còn chút hồn: "Lão tổ tông, tình hình thế nào ạ, tự nhiên đòi giá một trăm sáu mươi vạn?"
"Chu Minh xảy chuyện , liên quan đến tính mạng, nhờ giúp đỡ." Tướng Ly từ trong hộp đồ ăn vặt bàn móc một nắm hạt dưa: "Đã là đồng môn, còn thể lấy rẻ cho ?"
Hạ Tân: "..."
Ác, vẫn là Lão tổ tông ác.
Đây đúng chuẩn là c.h.ặ.t c.h.é.m quen mà!
Người khác đều là đồng môn thì lấy rẻ chút, đến chỗ Lão tổ tông thì ngược , đồng môn càng gấp đôi.
Có điều...
Nghĩ đến đối phương là Chu Minh...
Hạ Tân cảm thấy, đây cũng là Chu Minh đáng đời.
Ai bảo Chu Minh lời khuyên chứ.
Nghĩ đến đây, Hạ Tân chấp nhận chuyện khá dễ dàng, chỉ là vẫn cảm thấy cái giá ảo.
gan lời .
Nhìn Tướng Ly đó c.ắ.n hạt dưa, Hạ Tân ho một tiếng, ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc.
Tướng Ly xong giấy và y phục thì phủi tay mặc kệ.
Việc dọn dẹp tàn cuộc phía đều để cho Hạ Tân.
Quét dọn vệ sinh cũng chuyện đơn giản.
Hạ Tân mệt bở tai.
Phó Nhị đảo mắt liên tục, chỉ mải mê ở đó ngắm nghía cái vỏ bọc mới mẻ của .
Hoàn nghĩ đến chuyện qua giúp đỡ.
Cùng lúc đó.
Tuân Thiên Hải cúp điện thoại với Tướng Ly xong liền vội vàng gọi cho Chu Minh.
Mộng Vân Thường
Trước khi gọi cho Tướng Ly, ông liên lạc với phân hội Huyền môn địa phương tại thành phố B, cũng như phân cục Dị Tình Quản Lý Xử tại thành phố B.
Hiện tại bọn họ chắc đến nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-643-vet-thuong-cang-dau-hon.html.]
Không tình hình Chu Minh cụ thể .
Lúc Tuân Thiên Hải gọi điện qua cũng chút lo lắng.
May mà một lát , Chu Minh bắt máy.
"Tuân Thiên... Cục trưởng Tuân, liên lạc với Quan chủ Kiêu Dương Quan ?" Chu Minh điện thoại, giọng qua vẫn còn chút yếu ớt.
Hắn vốn định gọi thẳng tên húy của Tuân Thiên Hải, lẽ cảm thấy lúc đang việc cầu , gọi tên thích hợp nên đổi giọng.
Tuy nhiên, Tuân Thiên Hải bây giờ gì thời gian so đo với mấy chuyện ?
Tuân Thiên Hải giọng yếu ớt của , hỏi: "Tình hình bây giờ thế nào? Phân cục Dị Tình Quản Lý Xử thành phố B đến ?"
"Đến ..." Chu Minh hít một , dường như động đến vết thương, chút đau đớn, giọng cũng khàn : "Vừa xử lý qua vết thương, nhưng... chỉ chậm tốc độ chuyển biến của vết thương thôi, bọn họ chuyện gì xảy , cũng cách nào xử lý, hiện tại đến nhà họ Vi xem xét tình hình ."
Tuân Thiên Hải lời liền nhíu c.h.ặ.t mày: "Bọn họ đều cách nào?"
Chu Minh "ừ" một tiếng, thở hắt một : "Bên phía Kiêu Dương Quan... liên lạc ?"
Tuân Thiên Hải sờ mũi, tỏ vẻ chút ấp úng: "Liên lạc thì liên lạc ... Quan chủ cũng đồng ý tới giúp, chỉ điều..."
Vừa thấy Tướng Ly đồng ý tới giúp, Chu Minh thở phào nhẹ nhõm, lập tức : "Chỉ điều cái gì?"
Tuân Thiên Hải ho một tiếng, ước chừng kéo dài vài giây mới trả lời: "Quan chủ , cô ngoại vụ một chuyến giá là một trăm sáu mươi vạn, hỏi xem đồng ý chấp nhận , nếu đồng ý thì cô sẽ qua, nếu đồng ý thì thôi..."
"Một trăm sáu mươi vạn?"
Chu Minh nhịn dậy.
khẽ động đậy liền kéo căng vết thương, lập tức đau đến mức nhe răng trợn mắt, đầu phủ đầy mồ hôi lạnh.
Hắn ôm vết thương ở bụng, hít sâu mấy ngụm khí lạnh, nặng nề thở mấy , hòa hoãn một lát như mới nén đau mở miệng: "Sao, đắt thế? Không ông với chỉ tám mươi vạn thôi ?"
Tuân Thiên Hải nào thể , đoán chừng là Tướng Ly thích nên cố ý tăng giá, chỉ đành lấp l.i.ế.m: "Phí thu của Quan chủ bây giờ tăng , giống nữa."
Chu Minh: "..."
Có giống nữa.
Cũng thể trực tiếp tăng gấp đôi chứ!
Chu Minh cảm thấy vết thương càng đau hơn .