Nhận thể hiểu lầm, nữ quỷ vẫn dám tin.
“ mà, tại ?”
Tại g.i.ế.c bọn họ?
Tướng Ly như để ý, vẩy vẩy m.á.u tươi tay, vết thương cầm m.á.u với tốc độ mắt thường thể thấy , nhưng khép miệng nhanh như ở Yến Sơn.
Tướng Ly mất kiên nhẫn liếc lòng bàn tay một cái, lạnh nhạt : “Không g.i.ế.c các ngươi là vì thấy ngươi tâm hại , ngươi nghiệp chướng, cho nên nguyện ý tha cho ngươi một mạng. thể dung túng ngươi tiếp tục ở đây, âm dương khác biệt, các ngươi thích hợp lưu dương gian mãi.”
Nữ quỷ khó tin Tướng Ly.
“Cô... cô là trong Huyền môn đầu tiên chịu buông tha cho ...”
Cô nữ quỷ cả ngàn năm nay, gặp qua ít đại sư, chỉ cần là đại sư thể phát hiện cô thì đều lấy mạng cô .
cô vẫn luôn tay đả thương , cô chỉ trốn, bảo vệ chính , bảo vệ con của .
Cho nên, Tướng Ly cô từng g.i.ế.c , nghiệp chướng, là sự thật.
, cô khó mà tin , đây là lý do Tướng Ly chịu buông tha cho cô .
Tướng Ly , mặt đổi sắc : “Ta chỉ là lười sát sinh thôi.”
Cô đổi giọng, : “Ta thấy ngươi c.h.ế.t cũng cả ngàn năm nhỉ? Vì cứ mãi lưu dương gian, còn đứa con của ngươi là chuyện thế nào?”
Nữ quỷ ngẩn , thật sự hiểu Tướng Ly đang ý đồ gì.
cô , Tướng Ly quả thực sẽ tay độc ác với bọn họ.
Cô quả cầu thịt hình thù gì che chở trong lòng, vẫn tìm cho con một con đường sống.
Nghĩ đến đây, cô cúi đầu, rốt cuộc cũng trả lời câu hỏi của Tướng Ly.
Cô đúng là lão quỷ ngàn năm, trải qua thời gian quá lâu, cô cũng sắp quên mất tên thật của .
Tướng Ly hỏi tới, mới gợi lên ký ức xa xăm của cô .
Tên thật của cô là Vi Tuyết, lẽ còn cùng tông tộc với nhà ông chủ Vi.
Thời đại cô sống là thời cổ đại, khi đó, nhà cô còn coi là danh gia vọng tộc ở địa phương, cô từ nhỏ là tiểu thư khuê các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-666-co-phai-rat-nuc-cuoi-khong.html.]
Giống hệt như trong mấy cuốn thoại bản, trong một ngoài dâng hương, cô gặp một thư sinh nghèo.
Nhất kiến chung tình.
“Nhất kiến chung tình... nực ?” Vi Tuyết khổ một cái, “ thật sự yêu , ở bên , nhưng gia tộc cho phép...”
Vi gia khi đó cực kỳ tiếng tăm, nữ t.ử trong nhà càng mất tự do, bọn họ từ nhỏ coi là vật hi sinh để liên hôn thế gia.
Thế nhưng, vật cực tất phản.
Càng như , Vi Tuyết càng ở bên trong lòng .
Cũng chẳng màng quy củ gì nữa, cô liền trao gửi phận cho thương, còn mang thai.
Sau khi nhà , tất cả trong gia tộc, ngay cả cha cô , đều bức ép cô tự vẫn để bảo danh dự gia tộc.
Cô chịu, cha mang lụa trắng tới.
Mộng Vân Thường
“Cả nhà đều c.h.ế.t, bao gồm cả cha nương ...” Vi Tuyết ôm đứa con của , về phía Tướng Ly, khẽ một tiếng, “Cô xem nực ?”
Tướng Ly mím môi.
Vi Tuyết tỏ vẻ cả, “Vì con, c.h.ế.t, bọn họ liền sống sờ sờ siết cổ c.h.ế.t, bọn họ đều g.i.ế.c , liền từ bỏ...”
Người nhà đều cô c.h.ế.t, thì cô c.h.ế.t.
cho dù c.h.ế.t, cô cũng bọn họ ghê tởm.
Vi Tuyết giả vờ thỏa hiệp với cha , nguyện ý tự vẫn tạ tội.
Có lẽ còn sót một chút tình m.á.u mủ, cha nương để lụa trắng, để cô tự kết liễu.
Sau khi cha khỏi, cô lấy bộ hỉ phục chuẩn sẵn cho ngày xuất giá, mặc lên .
Hỉ phục đỏ thẫm, còn đôi giày đầu hổ cô lén chuẩn cho con, cùng với một bức huyết thư lời nguyền rủa.
Chuẩn xong những thứ , cô chọn cách tự vẫn.
Như , cô nghĩ, đủ để nhà ghê tởm một thời gian dài .
Đợi đến khi cô ý thức trở , bản thành oan hồn.