Hạ Tân theo bóng lưng Khanh Việt rời , về phía Phó Thời Diên, “Phó tổng, Quan chủ của chúng cô ...”
Phó Thời Diên cắt ngang lời , : “Kiếm Xuyên, đưa ngoài nghỉ ngơi.”
Hạ Tân trừng lớn hai mắt, chứ, ngoài cái gì a?
Cậu còn xong mà!
“Được.”
Hạ Tân một câu cũng kịp , Đoạn Kiếm Xuyên giữ c.h.ặ.t cánh tay , “Chúng ngoài .”
Dứt lời, liền cứng rắn lôi Hạ Tân ngoài.
Hạ Tân giãy khỏi tay , nhưng tay Đoạn Kiếm Xuyên cứ như gọng kìm sắt, kẹp c.h.ặ.t lấy cánh tay .
Hạ Tân giãy giụa thế nào cũng thoát .
Chỉ thể Đoạn Kiếm Xuyên lôi .
Đưa ngoài xong, Đoạn Kiếm Xuyên còn đặc biệt chu đáo, đóng cửa phòng .
Cùng lúc đó.
Phó Thời Diên xuống bên mép giường.
Nhìn vết thương tay Tướng Ly, thần sắc Phó Thời Diên trầm xuống, đưa tay bao phủ lên bàn tay Tướng Ly.
Dường như , thể khiến thương thế của Tướng Ly nhanh ch.óng chuyển biến .
Trong cơn mê man, Tướng Ly mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, là một mảnh khô hạn, đất đai nứt nẻ, x.á.c c.h.ế.t đói khắp nơi.
Cô nhíu mày, giây tiếp theo, mộng cảnh của cô biến thành một vùng biển cả mênh m.ô.n.g và băng trôi, vô cùng vô tận.
Góc của cô là từ lên, từng tầng băng trôi, giống như nhốt trong băng.
Ngay đó, Tướng Ly rơi một mảnh bóng tối.
Trong bóng tối, tứ chi bách hài truyền đến từng cơn đau nhức, giống như cầm đại đao, từng nhát từng nhát c.h.ặ.t đứt xương cốt của cô.
Tướng Ly xuýt xoa một tiếng, khó chịu nhíu mày, theo bản năng nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Lại nắm một đôi tay.
Cô mờ mịt trong chốc lát, cảm giác một tia khí vận đang cuộn trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-673-pho-tong-lai-dung-chieu-tro.html.]
Tướng Ly giống như con cá mắc cạn, giống như miếng bọt biển phơi khô , nắm ngược bàn tay , mạnh mẽ hấp thu khí vận của đó.
Khí vận nhập thể, tự hành lưu chuyển, phảng phất như xương gãy tái sinh, giống như trời hạn gặp mưa rào, tưới nhuần vùng đất khô cằn.
Mảnh đất nứt nẻ trong mộng cảnh , dường như đều nhận sự tẩm bổ.
Tướng Ly dần dần một tia ý thức, mờ mịt mở mắt , thấy một khuôn mặt quen thuộc.
“Tỉnh ?” Phó Thời Diên thấy cô tỉnh , lập tức hỏi.
Tướng Ly ngẩn : “Phó tổng, ở đây?”
Phó Thời Diên : “Có việc tìm em, khoan hãy hỏi , hiện tại em cảm thấy thế nào?”
Tướng Ly , mới chú ý tới đang nắm tay Phó Thời Diên, cô khựng một chút, nhưng cũng buông , ngược tự giễu : “Lần , thể cần dùng khí vận của Phó tổng .”
Phó Thời Diên nhíu mày, “Sao đột nhiên thương nặng như ?”
Tướng Ly sửng sốt một chút, “Quên mất, hoặc thể là, sơ suất .”
Phó Thời Diên nhíu mày, dường như quá hài lòng với câu trả lời của cô.
Tướng Ly với , “Phó tổng, thể giúp cái ?”
Phó Thời Diên bất đắc dĩ giãn mi tâm , “Muốn giúp thế nào?”
“Không cần gì cả, cứ ở đây là .” Tướng Ly chớp chớp mắt, đối với chút chột .
Cô giúp Phó Thời Diên, chính là vì khí vận.
Giao dịch rõ, mỗi bên lấy thứ cần, chẳng gì để ý.
Phó Thời Diên , nhướng mày : “Cứ mãi thế ? Ly Ly, mệt lắm.”
Mộng Vân Thường
Tướng Ly còn kịp chuyện.
Phó Thời Diên tự đề nghị: “ xuống bên cạnh em, ?”
Tướng Ly tuy để ý cái gì nam nữ đại phòng, nhưng... cô cũng cảm thấy chuyện hình như thích hợp lắm.
cô quả thực quá cần khí vận của Phó Thời Diên.
Chỉ là một chiếc giường thôi, cũng chẳng tính là chuyện gì to tát.
Trước hình như cô cũng từng ngủ chung giường lớn với mấy sư gì đó .
Nghĩ đến đây, Tướng Ly nhanh liền chấp nhận, “Vậy thôi.”