Lời của Hà Tú Mai còn dứt.
Tướng Ly chậm rãi ngẩng đầu lên, dội thẳng một gáo nước lạnh Hà Tú Mai.
Hà Tú Mai khỏi sững sờ: "Đại sư, lời của cô là ý gì?"
Giang Vĩnh Niên ngơ ngác về phía Tướng Ly, ánh mắt vẫn còn hỗn độn tập trung, giống như đang Tướng Ly, giống như đang khác.
Đầu óc vẫn theo kịp, chút phản ứng kịp lời của Hà Tú Mai.
Tướng Ly thẳng đôi mắt , thẳng: "Ấn đường tàng sát, hai tay nhuốm đỏ, nghiệp chướng sâu nặng, mang mạng . Đã nợ m.á.u , kẻ thể cứu , chỉ còn chính bản thôi."
Trái tim Giang Vĩnh Niên thắt một cái thật mạnh.
Trong mắt Hà Tú Mai lộ một tia mờ mịt và kinh hãi, run rẩy lắc đầu: "Đại sư, cô, lời của cô là ý gì? Con trai Vĩnh Niên của gan bé như , thể hại ? Có cô nhầm lẫn gì ?"
Giang Vĩnh Tâm cũng vẻ mặt mờ mịt, phụ họa: " , Vĩnh Niên thể hại ?"
Tướng Ly Giang Vĩnh Niên, giải thích nhiều, chỉ hỏi một câu: "Anh thật sự từng chuyện gì trái lương tâm ?"
Giang Vĩnh Niên há miệng, đều đang run rẩy khe khẽ, nhưng câu đầu tiên mở miệng là trả lời, mà là hỏi ngược : "Cô, cô là ai, dựa cái gì mà hỏi như ..."
Giang Vĩnh Tâm vội vàng giới thiệu: "Vĩnh Niên, cô chính là vị đại sư mà chúng mời tới, là đại sư thật sự, lợi hại, đ.á.n.h thức em dậy chính là vị đại sư , là quan chủ của Kiêu Dương Quan."
Giang Vĩnh Niên , sắc mặt càng thêm trắng bệch, đồng t.ử co rút : ", mặc kệ cô đại sư gì , chuyện liên quan đến cô! , tìm Ngô đại sư, Ngô đại sư ở !"
Ngô đại sư vốn định chuồn , đột nhiên điểm danh: "..."
Trong phòng, ánh mắt của tất cả đều đổ dồn lên Ngô đại sư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-758-lao-to-tong-buong-ganh.html.]
Da đầu Ngô đại sư tê rần, ông bò dậy từ đất, lúc đau đến mức lưng cũng thẳng lên nổi.
"Ngô đại sư!"
Giang Vĩnh Niên thấy vết thương của Ngô đại sư, thấy ông , giống như thấy cứu tinh, mừng rỡ như điên lao tới.
Ngô đại sư vội vàng giơ tay ngăn , kinh hoàng lạc giọng : "Giang, Giang tổng, đừng gọi như thế! , thật sự đại sư gì cả, chỉ là trình độ nửa mùa, cái gì cũng ! Vị mới là đại sư thật sự, ngài tìm cô , tìm thật sự !"
Giang Vĩnh Niên cả c.h.ế.t trân tại chỗ, thể gầy yếu trắng bệch, giống như một cây tăm cắm ở đó.
Hơi chút gió thổi qua, cũng khiến lảo đảo, dường như thổi ngã .
Ngô đại sư chắp hai tay , nén đau, xua tay với , khổ sở khuyên bảo: "Giang tổng, ngài, ngài nếu thật sự khỏi, ngài tìm cô , đừng tìm , thật sự quản nổi việc !"
Giang Vĩnh Niên mấp máy môi, ngơ ngác sang Tướng Ly.
Tướng Ly mỉm với : "Bây giờ, thể thật với ?"
Giang Vĩnh Niên sang Ngô đại sư.
Ngô đại sư khom lưng, vẻ mặt đau khổ tư thế mời với , chỉ chỉ Tướng Ly bên cạnh, hiệu cho tìm Tướng Ly.
Ánh mắt Giang Vĩnh Niên về Tướng Ly, chỉ cảm thấy da đầu tê dại: ", hiểu lời cô... Cô là đại sư, thì cô nhận tiền việc, giải quyết rắc rối cho nhà chúng , , sẽ đưa cho cô một khoản tiền lớn, như là !"
Giang Vĩnh Tâm thấy những lời , trong lòng chút nghi hoặc.
Không chỉ cô , tất cả đều cảm thấy lời của Giang Vĩnh Niên chút kỳ lạ, dường như đang cố tình che giấu điều gì đó.
Vẻ mặt Tướng Ly nhạt , màu mắt cũng trở nên chút lạnh lẽo, như : "Vậy thì thật ngại quá, quy tắc việc của giờ như , Giang tổng nếu giữ mạng, thì thật với . Đương nhiên, nếu Giang tổng thật, đành mặc định là cần cái mạng nữa ."
Mộng Vân Thường