Hạ Tân hiểu ý của Tương Ly, "Lão tổ tông là, chúng đến Linh Bích Sơn?"
Tương Ly gật đầu, "Chắc chắn ."
Diêm Quốc Phong hỏi: "Vậy, chúng khi nào ? Bây giờ ? Hôm nay... muộn ?"
Tương Ly ngoài cửa sổ, cô thì thấy hôm nay muộn.
Trời sắp tối, ngược là một thời điểm .
, xét đến việc Diêm Quốc Phong là thường, núi ban đêm an , cô do dự một lát : "Sáng mai ."
Diêm Quốc Phong khẽ thở phào một , trong lòng thực sự sợ hãi, bây giờ càng nhiều về các sự kiện liên quan đến bốn năm , trong lòng càng sợ.
Sợ trong núi chuyện gì tà môn, càng sợ Diêm Quốc Vĩ gặp chuyện lớn, bọn họ cứu Diêm Quốc Vĩ.
Diêm Quốc Phong bây giờ rối như tơ vò.
Tương Ly liếc thấy vẻ mặt của , liền : "Anh về phòng nghỉ ngơi , tối nay nghỉ ngơi cho , sáng mai chúng đến Linh Bích Sơn."
Dứt lời, Tương Ly hiệu bằng mắt cho Hạ Tân.
Lúc thủ tục nhận phòng, Hạ Tân và Diêm Quốc Phong đặt một phòng.
Hạ Tân hiểu ý của lão tổ tông, liền chủ động với Diêm Quốc Phong: "Diêm , chúng thôi."
Diêm Quốc Phong bây giờ đầu óc rối bời, cũng cảm thấy mệt mỏi, liền gật đầu, chào tạm biệt Tương Ly cùng Hạ Tân rời khỏi phòng cô.
Tương Ly thì ở một trong phòng, vẻ mặt rõ ngoài cửa sổ.
Đến chập tối, Hạ Tân mang nhiều đồ ăn đóng hộp đến phòng Tương Ly.
Tương Ly cầm điện thoại, dáng vẻ đang trong trận chiến kịch liệt, mở cửa tự trong.
Hạ Tân xách đồ ăn, theo Tương Ly, ngó nghiêng.
Ánh mắt lướt qua động tác nhỏ của , Tương Ly chằm chằm màn hình điện thoại, hỏi: "Tìm gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-885-pho-tong-ban-tham.html.]
Hạ Tân phản ứng , là đang chuyện với , hì hì, ", chỉ xem, Phó tổng ở đây ?"
Tương Ly nghi hoặc hỏi : "Anh tại ở đây, đây là phòng của , chứ phòng của ."
Hạ Tân ho một tiếng, đặt thức ăn lên bàn , "Chẳng nghĩ, Phó tổng thích dùng bữa cùng lão tổ tông , sắp đến giờ ăn tối , còn tưởng Phó tổng sẽ đến tìm lão tổ tông."
Không ngờ Phó Thời Diên đến.
Hạ Tân cũng chút tự nhiên.
Tương Ly khoanh chân t.h.ả.m, : "Lúc gửi tin nhắn cho , là tối nay ăn cơm cùng đối tác."
Hạ Tân "ồ" một tiếng, "Cũng , Phó tổng là bận rộn, đến đây cũng để du lịch, bận rộn cũng là bình thường."
Tương Ly tỏ ý kiến, bộ sự chú ý dường như đều đặt game.
Hạ Tân ghé đầu qua xem một chút.
Tương Ly chuyển sang rừng, chơi thích khách gọi là cực mượt, cả trận g.i.ế.c thấy bóng.
Mộng Vân Thường
Hạ Tân nhớ rank của lão tổ tông hẳn là cấp Vương Giả, nhưng lúc cô như đang đ.á.n.h với máy, bên , lưỡi đao của cô, như từng quả dưa hấu lớn, căn bản đủ cho cô c.h.é.m.
Một Tương Ly gần như ôm trọn hết mạng của cả trận, xuất quỷ nhập thần, đối phương gõ chữ kênh tất cả, bày tỏ đau sống, khuyên đồng đội đầu hàng, đừng hành hạ nữa.
Hạ Tân thầm tặc lưỡi, ngờ, lão tổ tông ngoài đời thực chiến lực bùng nổ, chơi game cũng học nhanh, đ.á.n.h giỏi, chiến lực cũng bùng nổ như .
"Lão tổ tông, đừng chơi nữa, ăn cơm ạ." Thấy đối phương đầu hàng, Hạ Tân liền nhắc nhở Tương Ly đừng bắt đầu trận mới nữa.
Tương Ly ngoan ngoãn đồng ý, đặt điện thoại sang một bên, bắt đầu tấn công đồ ăn.
Phó Thời Diên lẽ thật sự bận, cả buổi tối hề lộ diện, cũng gửi thêm tin nhắn nào cho Tương Ly.
Mãi đến hơn mười hai giờ đêm, Phó Thời Diên mới gửi cho Tương Ly một tin nhắn, vẫn là bán t.h.ả.m.
Bày tỏ, mới về, uống một bụng rượu, khó chịu.