"Thật Nại Lan ngốc."
Hứa Thư theo bên cạnh Tướng Ly, giọng nếu kỹ, gần như phát hiện sự run rẩy: " g.i.ế.c tất cả nhà trưởng thôn, nhưng cô chịu, cô , bác cả bác gái đối xử với cô , bố cô vẫn luôn cho cô học, là bác cả và bác gái bỏ tiền , nuôi cô học, cô mới thể học hết cấp ba..."
Nại Lan còn , trưởng thôn và vợ trưởng thôn cũng từng thật lòng đối đãi với cô , giúp cô báo cảnh sát, nhưng chịu nổi sự trói buộc của tình .
Cho nên, cô trách bọn họ.
Mộng Vân Thường
Thậm chí cầu xin Hứa Thư, tha cho vợ chồng trưởng thôn.
Hứa Thư lúc đó cảm thấy Nại Lan ngốc.
Bây giờ vẫn cảm thấy Nại Lan ngốc.
cô vẫn lời Nại Lan, tha cho hai vợ chồng trưởng thôn.
"Ngươi hận bọn họ như , tại chỉ để Tô Minh c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe cộ?" Tướng Ly thấy lời Hứa Thư, nhẹ giọng hỏi.
Hứa Thư khẩy một tiếng: "Đó là do Nại Lan , cho nên mới cô quá ngốc, chỉ động tay động chân một chút xe của Tô Minh, nếu là , sẽ để Tô Minh c.h.ế.t tàn nhẫn hơn nhiều!"
Tướng Ly liếc cô một cái: "Ngươi luôn miệng Nại Lan ngốc, thật ngươi thích cô đúng ."
Bước chân Hứa Thư khựng , ngẩn .
Quả thật...
Cô thật sự thích Nại Lan.
Bất kể lúc nào, Nại Lan vẫn mất sự ngây thơ và lương thiện.
Cho dù đến cuối cùng, cô vẫn nhớ tới lòng khác từng dành cho .
Hứa Thư như cô , cô trả thù tất cả , trả thù tất cả những kẻ cầm thú giống như Hạ Văn Lương.
Có lẽ cô đen kịt bộ, cho nên mới thích sự sạch sẽ Nại Lan.
Dưới ánh trăng.
Tướng Ly chăm chú thần sắc của cô , : "Dẫn xem mộ của ngươi, cái c.h.ế.t của ngươi phơi bày ánh sáng, cũng để bố ngươi gặp ngươi cuối cùng."
Hứa Thư , là sững sờ.
Nhớ tới nhà của , hốc mắt cô nóng lên, càng thêm hối hận.
Cô cảm thấy một chuyện ngu xuẩn vô cùng.
Cô thậm chí còn còn mặt mũi nào, đem nguyên nhân cái c.h.ế.t của công bố công chúng, để nhà nguyên nhân cái c.h.ế.t của cô .
Nếu như cô , đó cô hàng ngàn cơ hội, thể gặp bố một , thể báo mộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-hanh-nghe-tra-no/chuong-919-deu-sach-se-nhu-nhau.html.]
Có thể nhiều nhiều chuyện.
cô đều dám.
Chuyện ... quá vẻ vang.
Quá... bẩn thỉu.
"Bẩn là ngươi."
Liếc thấy thần sắc trốn tránh của Hứa Thư, Tướng Ly đoán cô đang nghĩ gì: "Ngươi và Nại Lan đều giống , đều sạch sẽ như ."
Hốc mắt Hứa Thư bỗng nhiên nóng rực đến đau đớn, nhịn đầu chỗ khác.
Cô đều quên mất là lúc nào.
Từ khi tỉnh nữa, cô vẫn luôn ôm đầy lòng cừu hận và lửa giận, thiêu đốt khác, cũng thiêu đốt chính .
Không cách nào tha thứ cho khác, cũng cách nào tha thứ cho chính .
Cô đều quên mất, cho chính một chút...
Đợi Hứa Thư thu dọn xong tâm tình, Tướng Ly cùng Hứa Thư tới nơi chôn xương cốt của Hứa Thư và Nại Lan .
nơi hiện tại, chỉ t.h.i t.h.ể của Hứa Thư.
Cô đành lòng để Nại Lan chôn ở đây, t.h.i t.h.ể côn trùng ăn mòn đất cát vùi lấp, cũng để Nại Lan thấy báo ứng của đại gia đình trưởng thôn.
Cho nên, đưa t.h.i t.h.ể Nại Lan trở về phòng.
Chỉ để t.h.i t.h.ể của ở đây.
Thi thể Hứa Thư chôn sâu.
Không Hứa Thư tự động tay chân gì .
Hoặc là, cô lúc đầu cũng dám đối mặt với bản c.h.ế.t như , cho nên mới chôn sâu che giấu.
bây giờ, cô cùng Tướng Ly, một nữa đào bộ hài cốt lên, để cô thấy ánh mặt trời.
Thi thể của Hứa Thư và t.h.i t.h.ể của Nại Lan giống , bảo tồn hảo, qua phảng phất như đang ngủ.
Mà t.h.i t.h.ể Hứa Thư, còn khoác một chiếc áo khoác gió nam.
Tướng Ly về phía Hứa Thư.
Hứa Thư trực tiếp : "Là của Diêm Quốc Vĩ."