Đại Lão Mau Xuyên: Mỗi Thế Giới Đều Làm Pháo Hôi - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-02-01 05:50:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tóm là một mớ hỗn độn, cũng trở thành trò xem náo nhiệt cho hàng xóm láng giềng, là chuyện của đội sản xuất.

 

Ngao Thắng Lợi tức đến mức nổ đom đóm mắt.

 

Đàn ông nhà họ Ngao bên ngoài thì hèn nhát, nhưng về nhà gia trưởng vô cùng, đây Kiến Quốc chắn phía , hầu như ôm đồm hết việc, con trai con dâu đương nhiên sống thái bình vô sự.

 

Giờ đây mâu thuẫn trong nhà bùng nổ, mấy cô con dâu tính cách nhu nhược nhẫn nhịn như Kiến Quốc, bọn họ nhà ngoại chống lưng, nên dám đ.á.n.h với chồng, đ.á.n.h thua là trực tiếp lóc chạy về ngoại.

 

Mẹ vợ dắt theo em trai đ.á.n.h đến tận cửa, ba em nhà họ Ngao dám ho một tiếng, vẫn là Ngao Thắng Lợi cứng rắn tuyên bố, sống nữa thì thể về ngoại luôn .

 

nhà họ Ngao cũng thành trò , Ngao Thắng Lợi phá vỡ luôn cái thể diện đó.

 

Nhắc đến ly hôn, phụ nữ nào cũng dũng khí ly hôn, thời đại phụ nữ ly hôn chẳng khác nào bỏ, mất mặt, chịu đựng những lời đàm tiếu và ánh mắt khác lạ của .

 

Hơn nữa một khi về nhà ngoại, cha em trai lẽ còn , nhưng chị dâu em dâu chắc sẵn lòng tiếp nhận .

 

Nếu , ba em nhà họ Ngao cùng ông già của bọn họ tập thể ly hôn .

 

"Con mụ c.h.ế.t tiệt , cái áo lót của ."

 

Sau tiếng gào thét là một lặng kéo dài, Ngao Thắng Lợi bên mép giường đ.ấ.m mạnh xuống ván giường một cái, im lặng hồi lâu.

 

Đứa cháu đích tôn của ông thò đầu từ ngoài cửa : "Ông nội, bà nội c.h.ế.t tiệt còn ở đây nữa , ông bảo bà về , cháu ăn thịt bà nấu."

 

"Cút cút cút!" Đối với đứa cháu đích tôn vốn cưng chiều, Ngao Thắng Lợi cũng chẳng còn chút từ ái nào, việc Kiến Quốc ly hôn giống như một nhát d.a.o găm tim ông , khiến ông vô cùng phẫn hận và cam lòng.

 

Ông thấy sai, cho rằng bỏ tiền mua vợ từ nhà họ Vương về, chỉ chuyện ông cần bà chứ chuyện bà bỏ ông .

 

Nếu Kiến Quốc bà cụ Vương đ.á.n.h đến mức bệnh viện cấp cứu, Ngao Kiến Quốc thuận thế dùng bản chẩn đoán và chi phí điều trị để yêu cầu bí thư và đội trưởng đội sản xuất công chứng ép nhà họ Ngao và nhà họ Vương, thì Kiến Quốc ly hôn cũng chẳng thuận lợi như .

 

Giờ đây Kiến Quốc như con chim thoát khỏi l.ồ.ng bay , Ngao Thắng Lợi trái vây hãm, thoát khỏi cái bóng của Kiến Quốc.

 

Đã quen thuộc suốt hơn hai mươi năm, một khi đổi đột ngột, ai cũng chấp nhận .

 

Đây đầu tiên Ngao Thắng Lợi lỡ miệng thốt như , nên lúc lời của đứa cháu khiến ông thẹn quá hóa giận, hằn học : "Đừng tưởng bà thì lão t.ử sống nổi."

 

Để thoát khỏi những dấu vết mà Kiến Quốc để , Ngao Thắng Lợi quyết định cưới vợ khác.

 

Ông đ.á.n.h tiếng , mấy đứa con trai con dâu chút do dự, nhưng nghĩ nếu gả thể giống như Kiến Quốc, cam chịu lụng vất vả thì họ cũng thấy .

 

Phía Kiến Quốc nhận tin Ngao Thắng Lợi định cưới vợ khác cũng chỉ nhạt, trong lòng mảy may bận tâm.

 

Giờ đây Kiến Quốc thoát khỏi nhà họ Ngao và nhà họ Vương, sống cạnh nhà bà Vương, chung sống hòa thuận với dân đội sản xuất Hồng Tinh, Kiến Quốc cảm thấy nửa đời lẽ đây là lúc thoải mái nhất.

 

Hiện tại Kiến Quốc chỉ mong Ngao Kiến Quốc và Kỷ Lâm Lang sớm thành , con trai thường xuyên công tác bên ngoài, công việc đội xe bận rộn, lòng bà luôn lo lắng.

 

"Dì , chuyện nhà họ Ngao dì đừng để tâm, họ ảnh hưởng gì đến dì và Kiến Quốc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-mau-xuyen-moi-the-gioi-deu-lam-phao-hoi/chuong-208.html.]

 

Kỷ Lâm Lang dứt lời, Kiến Quốc lắc đầu, "Dì để tâm nhà họ Ngao, dì lo là lo cho Kiến Quốc, nó lái xe, ngày đêm đều ở đường, dì lo cho nó lắm."

 

Nói cho cùng, Kiến Quốc thực sự cảm giác an , dù con trai hiện giờ thành đạt, nhưng công việc của con trai hề an .

 

Đối với Kiến Quốc mà , con trai quanh năm chạy xe bên ngoài, sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

 

Mỗi con trai chuyến xe, Kiến Quốc đều nơm nớp lo sợ, cứ sợ thấy tin tức về con.

 

đây là bát cơm sắt, là công việc , tiền đồ khác cầu cũng , nên Kiến Quốc cũng thể gì.

 

"Dì yên tâm , Kiến Quốc kỹ thuật lái xe giỏi lắm, đây ở trong quân đội là lính lái xe mà, loại xe nào cũng lái , kỹ thuật tuyệt đối là hạng nhất."

 

Trong lòng Kỷ Lâm Lang cũng lo lắng, dù đường xá thời như mấy chục năm , lúc đường nông thôn đa phần là đường đất, đường núi, bình thường còn đỡ, hễ trời mưa một cái là cực kỳ nguy hiểm.

 

Chưa đến những nơi khác, ngay cả trong huyện cũng chẳng mấy con đường hồn, đường các đội sản xuất mười dặm tám dặm thì càng miễn bàn.

 

"A Yến!"

 

Bên ngoài truyền đến tiếng của bà Vương, tới mà tiếng gọi vang từ xa.

 

"Chị cả!" Mẹ Kiến Quốc cũng lên tiếng đáp .

 

Bà Vương nhảy tót sân, vẻ mặt đầy khó xử : "Hôm nay gặp mấy nhờ chị mối đấy."

 

Mẹ Kiến Quốc là hiểu ngay chuyện gì, bèn ngượng ngùng : "Chị cả, chị mà, em lấy chồng nữa."

 

Đã nhảy hố lửa hai , Kiến Quốc thực sự còn chút niềm tin nào hôn nhân, bà vất vả lắm mới thoát , chẳng kết hôn thêm nào nữa.

 

"Chị , từ lúc cha của Bảo Quốc Bảo Gia , chị cũng chẳng định tìm khác. Một sống tự do tự tại hơn."

 

Bà Vương xuống, uống ngụm nước Kỷ Lâm Lang đưa cho, : " mấy điều kiện thực sự tệ, chị cho em , còn gả là tùy em."

 

Tiếng tăm của Kiến Quốc , chỉ riêng việc bà ở nhà họ Ngao chịu thương chịu khó bao nhiêu năm qua, giờ bà ly hôn , vẫn ít góa vợ hoặc đàn ông độc cưới.

 

Chưa kể Kiến Quốc còn một đứa con trai thành đạt như Ngao Kiến Quốc, khối kết để cha dượng hờ.

 

Trước đây khi khác đề cập chuyện với bà Vương, bà Vương đều giúp từ chối, nhưng tin Ngao Thắng Lợi định cưới vợ mới, lòng bà Vương liền thấy thoải mái.

 

Dựa cái gì mà Ngao Thắng Lợi cưới vợ khác, còn em gái bà thể tái giá, chỉ cần chọn lựa kỹ càng, em gái bà chắc chắn thể gả cho một hơn.

 

Chương 180 - Ký Sự Nghịch Tập Những Năm 70: Sự Thay Đổi Tự Tin

Bà Vương cũng là đang đ.á.n.h cược một thở, nhưng Kiến Quốc tâm tư đó.

 

Đợi đến khi Ngao Kiến Quốc lái xe về, chuyện , nghiêm túc với : "Mẹ, nếu gặp hợp ý, cứ gả , con ủng hộ . Nếu , con nuôi cả đời, tóm đừng sợ, con mãi mãi là hậu thuẫn của ."

 

 

Loading...