Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 150: Tôi Cứ Muốn Đến Nhà Cậu!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:26:40
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vỗ vỗ gáy Tiểu Bảo, sự đắc ý trong giọng điệu đó giấu cũng giấu , dường như chắc chắn công việc chạy thoát.

 

Lục Trầm , khựng một chút, mới chậm rãi mở miệng: "Thím , hôm nay đến là với thím, bọn trẻ chúng định tự trông, phiền thím nữa."

 

"Cái gì?" Nụ mặt Trương Tú Quyên cứng đờ .

 

Giống như rõ mà sấn tới nửa bước: "Doanh trưởng Lục nữa xem? nhầm chứ?"

 

" , bọn trẻ chúng tự trông, cần thuê bảo mẫu nữa." Giọng Lục Trầm bình , nhưng mang theo sự chắc chắn thể nghi ngờ.

 

"Những ngày qua phiền thím bận tâm, đây là chút lòng thành." Anh đặt túi đồ hộp và đường đỏ lên mặt bàn.

 

Mặt Trương Tú Quyên sa sầm xuống ngay tức khắc, dường như thể tin nổi: "Doanh trưởng Lục, ý gì đây? Trước tết chính miệng với , đợi vợ con đến thì để trông, chuyện cả cái viện gần như đều ! với chị Lưu bọn họ , bảo qua tết là sang nhà trông trẻ, đổi ý là đổi ý, là đang trêu đùa đấy ?"

 

càng càng kích động, giọng cũng cao lên ít.

 

" vì đợi công việc của , nhà cán bộ Vương bảo sang giúp trông con, đều từ chối cả ! Nhà cũng là gia đình đàng hoàng, một tháng mười lăm đồng đấy! Bây giờ cần là cần, mặt mũi để ?"

 

Tiểu Bảo quát cho giật , mếu máo định , Trương Tú Quyên đẩy mạnh nó sang một bên: "Khóc cái gì mà ! Đồ tiền đồ!"

 

Lục Trầm nhíu mày, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Thím , tết quả thực nhắc với thím một câu, nhưng lúc đó rõ ràng, đợi qua tết vợ đến mới xác định. Cái tính là chính thức chốt , thím còn nhớ chứ?"

 

Lục Trầm lúc đó chỉ sợ biến động gì, nên c.h.ế.t chuyện .

 

Trương Tú Quyên lúc đó đồng ý sảng khoái lắm mà.

 

Nào ngờ, bà ầm ĩ chuyện cho cả viện đều ?

 

Lại còn vì thế mà từ chối công việc nhà cán bộ Vương.

 

" quan tâm! Dù lời !" Trương Tú Quyên dứt khoát giở thói ăn vạ, phịch xuống ngạch cửa.

 

"Bây giờ cả viện đều sắp sang trông con cho , lúc đổi ý, rõ ràng là để chọc cột sống mà c.h.ử.i ? Nói Trương Tú Quyên bản lĩnh, ngay cả công việc trông trẻ cũng giữ !"

 

Lục Trầm thấy bà như , lông mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Chuyện trách , ngóng rõ ràng con Trương Tú Quyên, sớm lý lẽ như , cho dù thật sự tìm bảo mẫu, cũng tuyệt đối sẽ tìm loại như bà .

 

Anh im lặng một lát, từ trong túi móc hai tờ Đại Đoàn Kết mới tinh, đưa tới mặt bà : "Thím, từ tết đến giờ cũng mới nửa tháng, đây là phí tổn thất công việc một tháng, thím cầm lấy. Coi như là chúng lỡ dở thím tìm việc khác."

 

Mắt Trương Tú Quyên theo bản năng liếc một cái, nhưng trong lòng càng tức hơn.

 

Cái bà chút tiền ?

 

Cái bà là ngẩng cao đầu mặt hàng xóm, tháng nào cũng hai mươi đồng!

 

"Ai thèm chút tiền của !" Bà hất tay Lục Trầm , tiền giấy rơi lả tả xuống đất.

 

"Doanh trưởng Lục, đây là đang đuổi ăn mày đấy ? Trương Tú Quyên tuy nhân vật lớn gì, nhưng cũng đến mức thiếu hai mươi đồng của ! Hôm nay nếu cho một lời giải thích, chuyện xong !"

Mộng Vân Thường

 

Lục Trầm cúi nhặt tiền lên, đưa nữa, trong giọng thêm vài phần nghiêm túc: "Thím, lời thể như . Lúc đó giấy tờ giao ước, dựa miệng thương lượng, bây giờ tình hình đổi, chúng nguyện ý trả phí tổn thất công việc, là tận tình tận nghĩa . Hơn nữa, cũng mỗi nhà chúng con nhỏ, trong viện gần đây mấy nhà đều sinh con, thím thể hỏi thăm xem."

 

" mặc kệ cái khác! cứ đến nhà !" Trương Tú Quyên nghển cổ lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-thap-nien-70-cung-sung-co-vo-doc-ac-mang-thai/chuong-150-toi-cu-muon-den-nha-cau.html.]

"Có vợ coi thường ? Cảm thấy xứng trông con cho các ? ngay cô dễ chung sống, mới đến gạt bỏ công việc của ..."

 

"Thím." Giọng Lục Trầm lạnh vài phần: "Vợ thế nào, cần ngoài bình phẩm. Chuyện là quyết định của , liên quan đến cô . Tiền và đồ thím nhận lấy, chuyện coi như xong. Nếu thím còn cảm thấy thỏa đáng, chúng thể đến Ban quản lý khu gia thuộc chuyện trái."

 

Nhắc đến Ban quản lý, khí thế của Trương Tú Quyên lập tức thấp một nửa.

 

hồ đồ quấy nhiễu đến , cũng Lục Trầm là cán bộ cấp tiểu đoàn, thật sự ầm ĩ đến Ban quản lý, chiếm lý chắc chắn là bà .

 

nghĩ đến những lời khoác lác mặt chị Lưu, nghĩ đến ánh mắt chế giễu mà hàng xóm láng giềng thể ném tới , bà liền cảm thấy n.g.ự.c tắc nghẹn.

 

Lục Trầm thấy bà lời nào, đặt tiền và đồ vật xuống nữa: "Đồ thím giữ lấy, tiền cũng cất kỹ. Làm phiền ."

 

Nói xong, xoay thẳng, giày quân đội giẫm lên đường đá phát tiếng vang trầm , đầu nữa.

 

Trương Tú Quyên bóng lưng thẳng tắp của biến mất ở đầu ngõ, liếc hai mươi đồng và hai hộp đồ hộp vàng óng bàn đá.

 

Đột nhiên chộp lấy tiền nhét túi: "Cái thứ gì chứ! Trêu chơi chắc!"

 

Còn bên , Lục Trầm đường về nhà, lông mày dần dần giãn .

 

Tuy rằng quá trình mấy vui vẻ, nhưng cuối cùng cũng giải quyết xong sự việc.

 

Anh ngẩng đầu ánh đèn vàng ấm áp hắt từ cửa sổ nhà , bước chân khỏi nhanh hơn một chút.

 

Khương Vãn đang dùng nước nóng lau rửa cho hai đứa nhỏ, thấy động tĩnh, ngẩng đầu liền thấy Lục Trầm đẩy cửa bước .

 

Ánh đèn mờ ảo rơi khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của , chiếu vài phần mệt mỏi, nhưng che giấu sự trong sáng nơi đáy mắt.

 

hỏi: "Về ? Chuyện thế nào ?"

 

Lục Trầm trở tay đóng cửa , tháo mũ quân đội treo lên móc treo bên cửa, đến mặt cô, chậm rãi gật đầu: "Đều rõ ràng với bà ."

 

Anh cũng bắt tay đỡ con giúp, kể đầu đuôi câu chuyện một năm một mười.

 

Cuối cùng, rũ mắt xuống, trong giọng mang theo sự ảo não rõ rệt: "Vãn Vãn, chuyện trách . Trước tết nên bàn bạc với em, tự nhắc với bà một câu, ngờ nhầm , ngược rước lấy những phiền toái . Là suy nghĩ chu , để em đến đây gặp những chuyện , em chịu ấm ức ."

 

Khương Vãn , trong lòng nào nửa phần trách cứ?

 

Cô hiểu tính tình Lục Trầm, như trầm ít , thực chỗ nào cũng suy nghĩ cho cô.

 

"Em trách ."

 

Giọng cô ôn nhu mềm mại, mang theo ấm an ủi: "Anh cũng là vì cái nhà , vì giảm bớt gánh nặng cho em, em hiểu mà."

 

Lục Trầm thấy cô tức giận, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chút áy náy: "May mà cuối cùng cũng giải quyết xong, nếu ầm ĩ đến Ban quản lý, ngược càng phiền phức."

 

Khương Vãn : "Chỉ cần giải quyết xong là ."

 

"Ừ, dù cũng là cùng một viện, căng quá cũng ."

 

Khương Vãn ừ một tiếng, nhắc chuyện nữa, sang chuyện khác: "Hôm nay em xem qua trong nhà , nồi niêu xoong chảo trong bếp đều , ngày mai chúng còn Hợp tác xã một chuyến, mua sắm cho đủ những thứ cần dùng."

 

Lục Trầm xong, : "Ngày mai đưa em đến Trạm dịch vụ quân đội xem, là nơi mua sắm của khu gia thuộc, do bộ phận hậu cần quân đội quản lý, chuyên cung cấp vật tư cho quân nhân và nhà."

 

 

Loading...