Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 183: Đến Bệnh Viện Nhậm Chức

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:26:58
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lòng cô mềm nhũn, đang định tới, đầu với Chu Tố Cầm.

 

“Chị , cơm tối ăn ở đây , em về còn mua thức ăn.”

 

Chu Tố Cầm vội vàng xua tay: “Thôi thôi, Mã nhà chị cũng sắp về , chị cũng về nấu cơm đây, em việc gì, gọi chị nhé?”

 

Khương Vãn gật đầu đồng ý, tiễn Chu Tố Cầm cửa.

 

Hai ngày .

 

Khương Vãn ăn sáng xong dọn dẹp nhà bếp, đang định pha sữa cho hai cục cưng, trong sân đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.

 

Cô ngước mắt , liền thấy mặt Chu Tố Cầm mang theo ý kìm nén .

 

Trong tay còn nắm c.h.ặ.t một tờ giấy gấp gọn gàng.

 

“Em Vãn! Em Vãn! Em mau xem !”

 

Chu Tố Cầm đưa tờ giấy đến mặt Khương Vãn, giọng cũng run run.

 

“Đoàn trưởng… Đoàn trưởng bản nhạc của chị qua ! Bảo chị thứ hai tuần đến đoàn văn công báo danh, chính thức giáo viên piano!”

 

Khương Vãn đặt bình sữa xuống, nhận lấy tờ giấy xem kỹ.

 

Đó là thông báo tuyển dụng do đoàn văn công cấp, chữ ngay ngắn, đóng dấu đỏ ch.ót.

 

Cô ngẩng đầu Chu Tố Cầm, trong mắt tràn đầy ý chân thành: “Chị, chúc mừng chị!

 

Chuyện đúng là quá , bản lĩnh của chị cuối cùng cũng chỗ thi triển.”

 

“Còn !” Chu Tố Cầm đến mức mắt híp thành một đường chỉ.

 

“Hôm nay chị cầm bản nhạc sửa tìm đoàn trưởng, bà xong liền đập bàn, đây mới là thứ linh khí!

 

Còn chị chỉ thể dạy piano, trong đoàn dàn dựng tiết mục mới, đều thể để chị cùng nghiên cứu giai điệu đấy!”

 

Nói xong, Chu Tố Cầm như nhớ điều gì, ghé sát Khương Vãn, hạ giọng : “ , hôm nay chị ở đoàn văn công còn thấy một chuyện náo nhiệt.

 

Chính là cô em gái Khương Mạt Lị của em, sư phụ cô chặn ở cửa phòng tập mắng đấy.”

 

Khương Vãn , động tác khựng , ngước mắt Chu Tố Cầm.

 

Chu Tố Cầm bĩu môi : “Sư phụ cô cầm bản nhạc cô tập, ngay cả nhịp điệu cơ bản nhất cũng dẫm chuẩn, còn dám lười biếng giở trò khôn vặt.

 

Cuối cùng phạt cô ở hành lang.

 

Lúc chị ngang qua, thấy vành mắt cô đỏ như mắt thỏ .

 

Lưng thì thẳng tắp, nhưng bả vai cứ run lên từng hồi.”

 

Khương Vãn khẽ thở dài, : “Cô đoàn văn công vốn dĩ dựa đường ngang ngõ tắt, công phu tới nơi tới chốn, tự nhiên luyện tập nhiều hơn.

 

Nếu chút khổ cũng chịu , còn cái khó hơn đang đợi cô đấy.”

 

Chu Tố Cầm lời , đột nhiên mắt sáng lên.

 

Kéo cánh tay Khương Vãn : “Ấy, em Vãn, thì, bản lĩnh sửa nhạc của em còn lợi hại hơn chị nhiều!

 

Nếu nhờ em, chị còn chắc tuyển dụng .

 

Em biên soạn nhạc như thế, là cũng đến đoàn văn công thử xem?

 

Làm giáo viên sáng tác nhạc bao, mưa đến mặt nắng đến đầu.”

 

Khương Vãn lời của chị chọc , lắc đầu: “Chị , em e là .

 

Qua vài ngày nữa, thể em sẽ đến bệnh viện quân khu nhậm chức .”

 

Hai hôm Chủ nhiệm Vương Thanh Sơn qua đây , phòng thí nghiệm y d.ư.ợ.c bên sắp chuẩn xong .

 

Một lòng thể dùng hai việc, cô quyết định cống hiến cho bệnh viện quân khu, mắt tạm thời cân nhắc cái khác.

 

còn chăm sóc hai đứa nhỏ, cũng nhiều tinh lực như .

 

Đợi thêm hai năm nữa, tình hình quốc tế định… cô lẽ sẽ dự định khác.

 

“Bệnh viện quân khu?” Chu Tố Cầm lập tức ngẩn , mắt trợn tròn xoe.

 

“Em… em định bác sĩ?” Chị Khương Vãn chút y thuật, nhưng chị từng nghĩ, Khương Vãn thế mà thể nơi như bệnh viện quân khu.

 

Đó chính là nơi bao nhiêu học y chen vỡ đầu cũng đấy!

 

“Vâng, chuyên viên nghiên cứu y d.ư.ợ.c.” Khương Vãn giọng điệu bình tĩnh .

 

Chu Tố Cầm há hốc mồm, hồi lâu mới tìm giọng của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-thap-nien-70-cung-sung-co-vo-doc-ac-mang-thai/chuong-183-den-benh-vien-nham-chuc.html.]

 

“Trời ơi… em Vãn, em đúng là giỏi thật!

 

Chị còn tưởng em chỉ chút bệnh vặt trong nhà, ngờ y thuật cao minh như thế!”

 

Chị đ.á.n.h giá Khương Vãn từ xuống , càng càng cảm thấy thể tin nổi, cô gái rốt cuộc cất giấu bao nhiêu bản lĩnh ?

 

Bất ngờ qua , Chu Tố Cầm nhíu mày: “ em bệnh viện việc, hai đứa nhỏ thì ? Không thể mang đến phòng bệnh chứ?”

 

Khương Vãn : “Quân đội cân nhắc đến cảnh của em, sắp xếp cho một phòng nghỉ vách ngăn.

 

Có một cái giường nhỏ, còn cái bàn nhỏ, bình thường lúc bận thể trông con.

 

Thực sự bận xuể, trong bệnh viện bảo mẫu, đến giờ giúp cho ăn sữa tã, tiện.”

 

Những việc , Chính ủy Tô và Chủ nhiệm Vương sớm giúp cô sắp xếp thỏa đáng .

 

Chu Tố Cầm lúc mới thở phào nhẹ nhõm, : “Thế thì quá !

 

Vừa lỡ việc của em, thể trông nom con cái, đúng là vẹn cả đôi đường!”

 

Chị Khương Vãn, đột nhiên thở dài, trong giọng tràn đầy cảm thán: “Nói thật lòng, em Vãn.

 

Chính là nhờ sự thức tỉnh của em, khiến chị hiểu , phụ nữ cho dù kết hôn con, cũng thể sự nghiệp của riêng .

 

Em xem chị , ngày ngày quanh quẩn bên bếp lò, cứ cảm thấy rời khỏi Mã nhà chị là sống nổi.

 

Không m.a.n.g t.h.a.i cũng sợ bố chồng trách tội, ngày ngày suy nghĩ lung tung.

 

hai ngày nay, chị việc của để , cảm thấy cuộc sống tràn đầy hy vọng.”

 

Chị dừng một chút, nhớ đến những phụ nữ sống dựa đàn ông trong khu tập thể.

 

“Nếu cái nghề thể vững gót chân, ngày tháng lâu dài, chẳng sẽ trở thành vật phụ thuộc của đàn ông ?

Mộng Vân Thường

 

Anh vui thì cho miếng cơm ăn, vui thì thể tùy tiện nắn bóp.

 

Em thể đến bệnh viện quân khu, thể tự nuôi con sống qua ngày, đây mới là bản lĩnh thực sự, ai cũng cướp !”

 

Khương Vãn những lời , trong lòng cũng dâng lên một trận ấm áp.

 

“Chị , cuộc sống là sống cho xem, dù cũng sống thành dáng vẻ yêu thích.”

 

Chu Tố Cầm gật đầu thật mạnh, cùng cô tán gẫu chút chuyện vặt vãnh ở đoàn văn công, mới lưu luyến rời về nhà.

 

Thoáng cái qua ba ngày.

 

Sáng hôm nay, Khương Vãn dỗ hai đứa nhỏ ngủ say, ngoài cổng sân liền truyền đến một trận bước chân.

 

xem, chỉ thấy Chủ nhiệm Vương Thanh Sơn dẫn theo một trợ lý trẻ tuổi chừng hai mươi, từ ngoài cổng sân .

 

“Đồng chí Khương Vãn, phiền .”

 

Nếp nhăn mặt Chủ nhiệm Vương đều xòe , trong tay còn xách một cái túi vải bạt in logo bệnh viện.

 

“Bên bệnh viện đều thu dọn thỏa đáng , d.ư.ợ.c liệu, thiết sáng sớm nay kiểm kê xong, chỉ đợi cô đến xem ý thôi.”

 

Trợ lý trẻ tuổi cũng gật đầu theo, đưa danh sách trong tay qua: “Bác sĩ Khương, đây là danh sách d.ư.ợ.c liệu và máy móc hiện về, đường thể xem .”

 

Khương Vãn nhận lấy danh sách quét mắt , bên liệt kê chi chít.

 

Từ đương quy, hoàng kỳ thường gặp đến huyết kiệt, xạ hương hiếm thấy, đến kính hiển vi, máy ly tâm các loại thiết , cái gì cần đều .

 

Cô khẽ nhếch môi, Chủ nhiệm Vương việc quả nhiên đáng tin cậy.

 

“Làm phiền Chủ nhiệm Vương đặc biệt chạy một chuyến .”

 

Khương Vãn xoay nhà, thuần thục đặt hai đứa nhỏ xe đẩy tự chế, nhét ít tã lót và sữa bột túi.

 

“Đi thôi, cùng các ông qua đó ngay đây.”

 

Một đoàn khỏi ngõ khu tập thể, về phía bệnh viện quân khu.

 

Trên đường gặp ít hàng xóm, thấy Khương Vãn cùng Chủ nhiệm Vương về phía bệnh viện, trong xe đẩy còn hai đứa nhỏ .

 

Nhao nhao thì thầm bàn tán.

 

“Ấy, bà xem vợ Doanh trưởng Lục, cùng Chủ nhiệm Vương thế ?

 

Hướng đến bệnh viện quân khu ?”

 

Một thím khác cũng thò đầu , chép miệng : “E là con cái bệnh chăng?

 

Bà xem Chủ nhiệm Vương đích đến đón, chừng bệnh nhẹ …”

 

 

Loading...