Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 317: Tìm Thấy Tinh Diễn
Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:39:35
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Trầm Khương Vãn kể , đôi mắt to tròn thuần khiết ngây thơ của Chiêu Chiêu lúc đang chăm chú về một hướng nào đó phía . Một ý nghĩ hoang đường nhưng mang theo hy vọng vô hạn, bén rễ nảy mầm trong lòng .
Có lẽ… đời thực sự tồn tại những phép màu thể giải thích bằng lẽ thường? Mà phép màu , đang rơi xuống các con của ?
Anh gặng hỏi thêm nữa, lựa chọn tin tưởng vô điều kiện vợ , và mối liên kết bí ẩn thể tồn tại trong cõi u minh .
Anh hít sâu một , trầm giọng : “Được! Chúng tin Chiêu Chiêu!”
Anh bẻ lái, chạy về hướng khu công nghiệp phía Tây thành phố, bên đó nhà máy san sát, phù hợp với mô tả "ống khói to".
“Chiêu Chiêu.” Khương Vãn dịu dàng với con gái trong lòng. “Cục cưng ngoan, bây giờ con cảm nhận xem, em trai đang ở hướng nào? Con dùng ngón tay chỉ cho bố xem ?”
Chiêu Chiêu dường như hiểu , khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên tập trung. Đôi mắt to tròn đảo quanh, cảm nhận sự dẫn dắt vô hình . Vài giây , cô bé vươn ngón tay nhỏ xíu mập mạp , kiên định chỉ về phía bên ngoài cửa sổ xe.
“Bên !” Khương Vãn lập tức với Lục Trầm.
Lục Trầm chút do dự, lập tức đ.á.n.h vô lăng, chạy về hướng Chiêu Chiêu chỉ.
Mộng Vân Thường
Chiếc xe xuyên qua những khu dân cư thưa thớt dần, đường sá bắt đầu trở nên xóc nảy. Cảnh vật xung quanh cũng trở nên hoang lương, phía xa quả thực thể thấy một vài ống khói mọc san sát.
“Chiêu Chiêu, bây giờ thì ? Em trai vẫn ở hướng chứ?” Khương Vãn luôn chú ý đến phản ứng của con gái.
Ngón tay nhỏ của Chiêu Chiêu điều chỉnh hướng, luôn chỉ về một hướng đại khái. Sự chỉ dẫn của cô bé trở thành ngọn hải đăng duy nhất trong màn sương mù .
Chiếc xe Jeep sự chỉ dẫn của Chiêu Chiêu, tiến một khu công nghiệp vẻ như bỏ hoang một nửa. Các nhà xưởng ở đây đa phần đều đổ nát, tường bò đầy những vết tích loang lổ, trong khí lờ mờ thoang thoảng mùi rỉ sét lẫn với hóa chất. Quả thực chút "thối thối". Thỉnh thoảng thể thấy tiếng "thùng thùng" trầm đục truyền đến từ một nhà xưởng rõ tên nào đó, giống như một loại máy móc cũ kỹ nào đó vẫn đang hoạt động.
Đặc điểm môi trường trùng khớp với thông tin Chiêu Chiêu mô tả!
Trái tim Lục Trầm và Khương Vãn đều thắt , căng thẳng tràn đầy hy vọng. Lục Trầm giảm tốc độ xe, ánh mắt sắc bén quét qua các nhà xưởng xung quanh, đồng thời cảnh giác với những và xe cộ khả nghi thể xuất hiện.
Bàn tay nhỏ của Chiêu Chiêu vẫn kiên định chỉ về một hướng, cái miệng nhỏ vẫn đang lẩm bẩm: “Em trai… gần gần…”
Gần gần ?!
Khương Vãn và Lục Trầm , đều thấy sự kích động và quyết tuyệt trong mắt đối phương. Tinh Diễn, thể đang ở ngay phía !
Lục Trầm lặng lẽ đỗ chiếc xe Jeep một bức tường gạch đổ nát, tắt máy. Anh hiệu cho Khương Vãn và Chiêu Chiêu giữ im lặng tuyệt đối, còn thì nhanh nhẹn như một con báo săn mồi bước xuống xe. Mượn bóng râm của các thiết bỏ hoang và bức tường, lặng lẽ mò về phía nhà kho mà Chiêu Chiêu chỉ tay cuối.
Nhà kho lớn, vách tôn rỉ sét loang lổ. Vài ô cửa sổ kính vỡ nát, đóng tạm bợ bằng những tấm ván gỗ. Tiếng "thùng thùng" trầm đục chính là từ bên trong lờ mờ truyền .
Lục Trầm nín thở, áp sát một ô cửa sổ khe hở, ánh mắt sắc bén quét bên trong.
Bên trong nhà kho ánh sáng lờ mờ, chất đầy những linh kiện máy móc bỏ hoang và đồ tạp nham. Ở một đất trống gần trung tâm, đỗ chiếc xe Jeep màu xanh lá cây quân đội giống hệt như lời Trương Tố Phương mô tả. Cạnh xe, hai gã đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động, trông vẻ lưu manh đang xổm hút t.h.u.ố.c. Còn một gã đàn ông cao lớn lưng về phía cửa sổ, đang qua đầy bực dọc.
Đồng t.ử Lục Trầm đột ngột co rút. Anh thấy !
Trên mặt đất ở băng ghế chiếc xe Jeep, trải một chiếc áo bông cũ kỹ. Một bóng dáng nhỏ bé, cuộn tròn đang đó, chính là Tinh Diễn! Thằng bé dường như ngủ , cũng thể là dọa sợ, bất động, mà tim Lục Trầm như vỡ vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-thap-nien-70-cung-sung-co-vo-doc-ac-mang-thai/chuong-317-tim-thay-tinh-dien.html.]
Anh cố nén xúc động xông ngay lập tức, tiếp tục tập trung lắng cuộc đối thoại bên trong.
Một gã gầy gò đang xổm nhả khói, chút bất an : “Anh Phong, chuyện cũng qua một lúc lâu , khi nào chúng mới báo tin cho nhà họ Lục? Chỗ tuy hẻo lánh, nhưng để lâu cũng sợ an .”
Gã đàn ông cao lớn đang qua , gọi là Phong, đột ngột dừng bước, xoay . Qua khe hở của cửa sổ, Lục Trầm rõ khuôn mặt của !
Một gã thanh niên nét mặt sâu thẳm. Chỉ là vẻ u ám tàn nhẫn khuôn mặt đó, cũng tan . Trong ánh mắt tràn đầy sự oán độc và lệ khí, hừ lạnh một tiếng: “Gấp cái gì! Cứ để cho cả nhà đó sốt ruột một lúc ! Mất cục cưng, đủ cho bọn họ chịu đựng !”
Một gã lùn mập khác nịnh nọt hùa theo: “ thế! Anh Phong đúng! Phải để cho bọn họ nếm mùi vị ! mà… Phong, chúng thực sự đòi nhiều tiền thế ? Nhỡ bọn họ báo cảnh sát, hoặc là huy động quân đội…”
Vương Phong hừ lạnh một tiếng, ngắt lời gã: “Tiền đương nhiên là đòi! mục đích chính của chúng vì tiền!” Giọng của tràn ngập sự hận thù thấu xương. “Ông đây chủ yếu là dạy dỗ con mụ Khương Vãn thích lo chuyện bao đồng !”
Lục Trầm ở bên ngoài nhà kho thấy lời , trong lòng chấn động.
Còn Khương Vãn vì thực sự yên tâm, cũng lặng lẽ bám theo, nhưng cô đưa Chiêu Chiêu trong gian. Nếu , cô sợ sẽ an . Cô vặn cũng thấy lời của Vương Phong, hơn nữa, cô còn thấy khuôn mặt của Vương Phong.
Là ! Là nhân tình của Tống Tĩnh! Lại chính là !
Khương Vãn chấn kinh!
Còn Vương Phong càng càng kích động, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc.
“Nếu tại con mụ thích lo chuyện bao đồng ! Lần Tiểu Bảo thể trở về bên tao ! Tống Tĩnh cũng thể danh chính ngôn thuận ly hôn! Cả nhà tao sớm đoàn tụ ! Chính là nó! Đã phá hỏng chuyện của tao! Lần , tao chỉ tiền, mà còn nó mặt!”
Trên mặt lộ một nụ tàn nhẫn: “Đợi tin tức đưa đến, tao sẽ chỉ đích danh, bắt Khương Vãn một mang tiền đến chuộc con trai nó! Đợi nó đến…”
Hắn lạnh hai tiếng, những lời phía , nhưng ý tứ trong đó cần cũng hiểu.
Gã gầy chút do dự: “Anh Phong, chuyện … liệu lớn chuyện quá ? Nhà họ Lục dễ chọc , chồng nó còn là một Đoàn trưởng… Lão Lục Chấn Hoa chức quan cũng nhỏ…”
“Sợ cái gì!” Vương Phong hung hăng trừng mắt gã. “Đợi tiền đến tay, dạy dỗ xong con mụ đó, chúng lập tức cao chạy xa bay! Có tiền , mà chẳng ? Nhà họ Lục lợi hại đến mấy, còn thể vươn tay đến chân trời góc bể ? Còn đứa bé …”
Hắn lạnh lùng liếc về phía băng ghế xe.
“Coi như nó xui xẻo, đầu t.h.a.i nhầm chỗ!”
Nghe đến đây, Lục Trầm và Khương Vãn hiểu . Đây căn bản là một vụ bắt cóc tống tiền bình thường, mà là một sự trả thù lên kế hoạch từ nhắm Khương Vãn! Bắt nguồn từ việc Khương Vãn vô tình cứu Tiểu Bảo, phá hỏng kế hoạch cướp con, ép Tống Tĩnh ly hôn của bọn chúng!
Ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Trầm. càng phẫn nộ, đầu óc càng tỉnh táo. Đối phương ba , hơn nữa tên Vương Phong thoạt thủ tồi, trong tay thể v.ũ k.h.í. Xông cứng rắn, thể sẽ Tinh Diễn thương.
Anh lặng lẽ lùi về bên cạnh Khương Vãn, một cái, thấy Chiêu Chiêu ?
Khương Vãn trao cho một ánh mắt yên tâm. Sau đó kéo lùi phía một chút, đáy mắt tràn ngập sự phẫn nộ.
Bọn chúng mà vì ân oán cá nhân, tay với một đứa trẻ đầy một tuổi! Quả thực là táng tận lương tâm!