Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 349: Là Trọng Khí Quốc Gia
Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:40:26
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cạn ly!” Tất cả đều nâng ly rượu lên, uống một cạn sạch.
Tình cảm nồng nàn hòa quyện trong rượu, nỗi sầu ly biệt hóa thành sức mạnh tiến lên.
Tiệc chia tay kết thúc, Lục Trầm và Khương Vãn sóng vai đường về nhà, ánh trăng như nước, rải doanh trại yên tĩnh.
Sau lưng, dường như vẫn còn thấy tiếng hát và tiếng hô khẩu hiệu loáng thoáng của các chiến sĩ.
“Không nỡ ?” Khương Vãn khẽ hỏi, nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Lục Trầm im lặng một lát, gật đầu, lắc đầu: “Là nỡ. giống như Thủ trưởng Chu , cương vị mới, đồng nghĩa với trách nhiệm mới. Hơn nữa…”
Anh dừng bước, về phía Khương Vãn, ánh mắt ánh trăng dịu dàng lạ thường.
“Quan trọng nhất là, chúng ở bên . Bất kể , chỉ cần em và con ở đó, chính là nhà.”
Lệnh điều động chính thức nhanh ch.óng đưa xuống.
Hồ sơ của Lục Trầm và Khương Vãn thuận lợi chuyển Tổng quân khu.
Việc bổ nhiệm Khương Vãn gây chấn động nhỏ tại Trung tâm nghiên cứu Y d.ư.ợ.c Tổng cục.
Cô trực tiếp bổ nhiệm Viện trưởng Viện nghiên cứu Virus và Công nghệ sinh học.
Chức vị chỉ trao cho cô quyền tự chủ cực lớn trong lĩnh vực chuyên môn và khả năng điều phối tài nguyên.
Mà còn khiến cô trở thành một trong những lãnh đạo cốt lõi của trung tâm, gánh vác trọng trách dẫn dắt phương hướng nghiên cứu khoa học lĩnh vực liên quan của quân.
Mà trùng hợp là, Tô Niệm - kẻ đây nơi nơi đối đầu với Khương Vãn, tâm thuật bất chính.
Lại chính là nghiên cứu viên trướng Viện nghiên cứu .
Tin tức truyền , sắc mặt Tô Niệm thể tưởng tượng .
Đó là một sự trắng bệch pha trộn giữa kinh hãi, ghen tị, khó tin cùng nỗi sợ hãi sâu sắc.
Cô dù thế nào cũng ngờ tới, Khương Vãn - năm xưa cô gây khó dễ đủ đường, thậm chí xem trò .
Vậy mà hình đổi dạng, trở thành cấp trực tiếp mà cô cần ngước , thậm chí thể trực tiếp quyết định vận mệnh nghề nghiệp của cô !
Đây quả thực là sự chế giễu vô tình nhất của phận đối với cô .
Vào ngày đầu tiên Khương Vãn chính thức nhậm chức, Tô Niệm lấy cớ cơ thể khỏe xin nghỉ phép dài hạn, dường như thể đối mặt với hiện thực tàn khốc .
So sánh , chức vụ của Lục Trầm qua thì thăng chức, vẫn là Đoàn trưởng.
đoàn dẫn dắt, là Đoàn tác chiến đặc biệt phản ứng nhanh trực thuộc Tổng quân khu.
Gánh vác trọng trách ứng phó các sự kiện trọng đại đột phát ở Thủ đô và vùng lân cận, chống k.h.ủ.n.g b.ố duy trì định, cũng như một nhiệm vụ đặc biệt cấp độ tuyệt mật.
Địa vị chiến lược, trình độ trang và tố chất nhân viên của nó, vượt xa bộ đội dã chiến thông thường, trách nhiệm trọng đại, cần cũng .
Vốn dĩ, hai thể phân một căn nhà mới.
bên chỗ Trương Tố Phương và Lục Chấn Hoa thể ở , hơn nữa, họ cũng ngày nào cũng ở bên Tinh Diễn và Chiêu Chiêu, bèn sống cùng .
Đây cũng là điều Trương Tố Phương và Lục Chấn Hoa kỳ vọng.
Cả nhà sống cùng , náo nhiệt vui vẻ, bao.
Buổi tối, Trương Tố Phương mua nhiều nguyên liệu nấu ăn, một bàn đồ ăn ngon, ăn mừng cho hai .
“Bác sĩ Khương! Đoàn trưởng Lục! Chúc mừng chúc mừng nha!” Người đến, tiếng tới .
Trần Tâm Di xách một hộp điểm tâm tinh xảo, tủm tỉm .
Giọng Trần Tâm Di lanh lảnh, mang theo ý : “Em đến đúng lúc thật, khéo gặp tiệc ăn mừng của gia đình! Xem hôm nay em lộc ăn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-thap-nien-70-cung-sung-co-vo-doc-ac-mang-thai/chuong-349-la-trong-khi-quoc-gia.html.]
Cô giơ hộp điểm tâm tinh xảo trong tay lên.
“Thêm món, chúc mừng Viện trưởng Khương, Đoàn trưởng Lục nhận chức mới!”
Trên mặt Khương Vãn nở nụ chân thành, vội vàng đón cô : “Tâm Di, mau ! Vừa khéo cùng ăn cơm, hôm nay nhiều món lắm.”
Tinh Diễn và Chiêu Chiêu đang chơi đùa trong phòng khách, thấy Trần Tâm Di quen thuộc, cũng lập tức như hai chú chim nhỏ vui vẻ bay nhào tới, ngọt ngào gọi .
“Dì Trần!”
“Cháu chào dì Trần ạ!”
Tim Trần Tâm Di sắp tan chảy, xổm xuống xoa đầu hai nhóc con.
Đưa hộp điểm tâm cho chúng: “Cục cưng ngoan, đây là điểm tâm dì mang đến, đợi ăn cơm xong bảo bà nội lấy cho các cháu ăn nhé.”
Trương Tố Phương tiếng cũng thò đầu từ bếp, nhiệt tình chào hỏi: “Là Tâm Di đến đấy ! Mau mau , khéo, cơm nước xong ngay đây! Ông Lục, mau rót cho Tâm Di!”
Lục Chấn Hoa cũng dậy chào hỏi.
Trần Tâm Di tính cách cởi mở hiểu chuyện, lòng lớn.
Cộng thêm phận bố cô , hai ông bà Lục gia quen thuộc và thiết với cô .
Cả nhà náo nhiệt vây quanh bàn ăn, những món ăn thịnh soạn bày đầy bàn, tràn ngập khói lửa nhân gian ấm áp.
Trần Tâm Di hề câu nệ, nếm tay nghề của Trương Tố Phương, liên tục khen ngợi.
Mộng Vân Thường
“Bác gái, món thịt kho tàu bác tuyệt quá! Ngon hơn đầu bếp nhà ăn nhiều!”
“Món cá hấp lửa cũng khéo, tươi mềm!”
Trương Tố Phương khen đến mức khép miệng: “Thích thì ăn nhiều ! Sau thường xuyên đến nhé!”
Trong bữa tiệc, chủ đề của Trần Tâm Di tự nhiên chuyển sang chức vụ mới của Khương Vãn.
Cô Khương Vãn, trong mắt lấp lánh ánh sáng: “Chị Vãn, em thật sự mừng cho chị! Lần thì quá , chị đến Tổng quân khu, em cần tính thời gian, xóc nảy cả quãng đường chạy đến Quân đoàn 38 nữa!”
Cô là bác sĩ khoa sản bệnh viện Tổng quân khu, công việc cũng bận rộn.
“Trước đây thỉnh giáo chị một vấn đề, hoặc là chỉ tìm chị tán gẫu, đều lên kế hoạch lâu. Giờ thì , chúng ở ngay trong một đại viện, em tan bộ là thể qua tìm chị!”
Trong giọng của Trần Tâm Di tràn ngập sự khâm phục, tiếp tục : “Nói thật đấy, chị Vãn, em cảm thấy chị chính là năng! Lần thảo luận với chị về ca bệnh sản phụ kết hợp vấn đề hệ miễn dịch, kiến giải của chị còn sắc bén hơn cả chuyên gia già khoa em. Em cảm thấy, cho dù để chị đến khoa sản bọn em, chị chắc chắn cũng thể trở thành chuyên gia hàng đầu!”
Cô đổi giọng, giọng điệu trở nên nghiêm túc và sùng kính: “ mà, để chị đến khoa sản, thì đúng là đại tài tiểu dụng, quá phí phạm nhân tài !”
Khương Vãn trêu chọc: “Tâm Di, em khen chị đến mức chị ngại đây .”
Trần Tâm Di , trịnh trọng : “Chị Vãn, chị giống bọn em. Chị giống như là… giống như v.ũ k.h.í bí mật mà quốc gia dốc lòng chế tạo để chấn hưng trình độ y tế Hoa Quốc, là trọng khí quốc gia! Chị nên ở những cương vị quan trọng nhất, cốt lõi nhất như ‘Viện nghiên cứu Virus và Công nghệ sinh học’. Đi công phá những vấn đề nan giải nhất, nguy hiểm nhất, tạo kỳ tích lớn hơn, bảo vệ tính mạng và sự an của nhiều hơn! Nơi đó mới là chiến trường thực sự của chị, cũng là nơi chị thể phát huy giá trị lớn nhất!”
Những lời của cô vô cùng chân thành tha thiết, chút tâng bốc nào, là cách phát từ nội tâm.
Mọi bàn đều yên lặng, ngay cả Chiêu Chiêu và Tinh Diễn đều chớp mắt Trần Tâm Di.
Lục Trầm Khương Vãn, ánh mắt thâm thúy mà kiêu hãnh.
Trương Tố Phương và Lục Chấn Hoa càng là vẻ mặt vui mừng và tự hào.
Họ tuy hiểu những nghiên cứu khoa học cao siêu , nhưng họ , con dâu của họ đang việc lớn lao.
Khương Vãn những lời chân thành của Trần Tâm Di cảm động sâu sắc.
Thành khẩn : “Tâm Di, cảm ơn em coi trọng chị như . Bất kể ở cương vị nào, chữa bệnh cứu , thúc đẩy y học tiến bộ đều là sơ tâm của chúng . Em ở khoa sản đón chào sinh mệnh mới, cũng là sự nghiệp vĩ đại và quang vinh. Chúng chỉ là phân công khác , mục tiêu đều nhất trí.”
Cô dừng một chút, : “Tổng quân khu cho chị nền tảng lớn hơn và trách nhiệm nặng hơn, chị nhất định sẽ cố gắng hết sức, phụ kỳ vọng.”