Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 406: Bắt Quả Tang Tại Trận

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:43:59
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phản ứng của Phó Hành Chu cơn hoảng loạn ban đầu nhanh ch.óng trấn tĩnh .

 

Hắn chẳng những nhận tội, ngược còn méo xệch mặt, lớn tiếng kêu la.

 

“Làm gì ? Đồng chí Lục Trầm, thả ! là chủ nhiệm bệnh viện, buổi tối tuần tra an tòa nhà thí nghiệm, phát hiện khóa cửa phòng thí nghiệm hình như chút vấn đề. Đang định kiểm tra một chút thì đột nhiên lao tấn công ! Anh đây là cản trở công vụ! Còn các nữa!”

 

Hắn trừng mắt hai chiến sĩ và Cán sự Tiền.

 

“Cán sự Tiền là nhân viên trong viện, các dựa mà bắt ông ? Khương Vãn! Có là cô ? Có cô cố ý gài bẫy hãm hại ?! Chỉ vì vài câu công đạo ở chỗ Thủ trưởng Bùi mà cô ghi hận trong lòng ?!”

 

Khá cho cái chiêu ăn cướp la làng!

 

Trong lòng Khương Vãn lạnh, nhưng ngoài mặt là vẻ ngạc nhiên và phẫn nộ vì oan uổng.

 

“Chủ nhiệm Phó, ngậm m.á.u phun ! Khóa cửa phòng thí nghiệm của vẫn , khi nào cần nửa đêm đến kiểm tra? Lại còn mang theo dụng cụ? Lục Trầm là lo lắng tăng ca một an nên mới đến đón , bắt gặp hành vi phi pháp của ! Cán sự Tiền lén lút phá hỏng mạch điện, phối hợp trong ngoài với , bắt quả tang tại trận cả lẫn vật chứng, còn chối cãi ?!”

 

“Cô bậy! Bằng chứng ?” Phó Hành Chu nghển cổ, ánh mắt hung ác.

 

“Cô phi pháp, bằng chứng gì? đang thực hiện chức trách của ! Ngược là cô, Khương Vãn, dự án của cô xảy vấn đề, liệu khó coi. Có nhân cơ hội tiêu hủy bằng chứng, bắt gặp nên mới c.ắ.n ngược ?! tố cáo với Viện trưởng Trần, với Cục Y tế rằng cô vu khống đồng chí, gian lận trong nghiên cứu khoa học!”

 

Hắn cố gắng đục nước, dẫn dắt chủ đề sang vấn đề dự án của Khương Vãn. Tự ngụy trang bản thành một cán bộ chính trực kiên trì nguyên tắc nhưng may trả thù.

 

Ánh mắt Lục Trầm càng lạnh hơn, tay dùng sức, Phó Hành Chu đau đến toát mồ hôi lạnh, tiếng kêu gào cũng yếu .

 

Lục Trầm hiệu cho một trong hai chiến sĩ: “Lục soát , còn cả cái chìa khóa đất nữa.”

 

Chiến sĩ nhanh ch.óng lục soát từ trong túi Phó Hành Chu mấy món dụng cụ cạy khóa và mở khóa nhỏ gọn, rõ ràng dùng cho công việc bình thường. Cùng với một tờ giấy nhàu nát, bên sơ đồ bố trí đại khái phòng thí nghiệm của Khương Vãn, và những dòng chữ như chú ý sổ ghi chép.

 

“Chủ nhiệm Phó, đây là dụng cụ mang theo để ‘tuần tra an ?”

 

Lục Trầm giơ những thứ đó lên, giọng lạnh lẽo: “Tờ giấy , là cái gì?”

 

Sắc mặt Phó Hành Chu trắng bệch, nhưng vẫn đang giãy giụa cuối.

 

“Đó... đó là sổ tay công việc của riêng ! Dụng cụ là... là sở thích cá nhân của ! Các thể dựa cái để định tội ! gặp lãnh đạo! gặp Viện trưởng Vân!”

 

“Gặp Viện trưởng Vân?” Khương Vãn đến mặt , đôi mắt trong veo giờ phút lạnh như băng.

 

Cô cầm lấy lọ dextrin vấn đề .

 

“Chủ nhiệm Phó, giải thích xem, tại trăm phương ngàn kế phòng thí nghiệm của , mục tiêu rõ ràng là tìm đồ? Có liên quan đến lọ ‘nguyên liệu vấn đề’ động tay động chân, suýt chút nữa hủy hoại cả dự án ? Cán sự Tiền khai , là sai khiến ông trộn đồ nguyên liệu, cũng là bảo ông tối nay phá hoại mạch điện, phối hợp với hành động. Nhân chứng vật chứng đều ở đây, còn chối cãi ?!”

 

Nghe thấy Cán sự Tiền khai, phòng tuyến tâm lý của Phó Hành Chu cuối cùng cũng sụp đổ hơn một nửa, ánh mắt bắt đầu hoảng loạn.

Mộng Vân Thường

 

Hắn rít lên: “Không ! Ông bậy! Là tự ông việc sai sót, kéo xuống nước! Khương Vãn, cô cấu kết với ngoài, bức cung dùng nhục hình! kiện các !”

 

Ngay lúc Phó Hành Chu liều mạng c.ắ.n càn, bên ngoài tòa nhà thí nghiệm truyền đến tiếng phanh xe ô tô và tiếng bước chân dồn dập.

 

Viện trưởng Trần, cùng hai cán bộ của bộ phận giám sát cấp nhận thông báo bí mật của Lục Trầm, vẻ mặt nghiêm túc bước nhanh .

 

Nhìn thấy cảnh tượng mắt, đặc biệt là Phó Hành Chu Lục Trầm vặn tay, trạng thái như điên cuồng, cùng với Cán sự Tiền chiến sĩ áp giải, sắc mặt mấy vị lãnh đạo đều trầm xuống.

 

“Chuyện gì thế ?” Viện trưởng Trần nghiêm giọng hỏi.

 

Khương Vãn bước lên một bước, mạch lạc rõ ràng, giọng điệu bình tĩnh kể sự việc. Từ việc phát hiện nguyên liệu bất thường, thiết kế rà soát, đến tối nay Phó Hành Chu và Cán sự Tiền phối hợp trong ngoài, mưu toan lẻn phòng thí nghiệm tiêu hủy bằng chứng, bắt tại trận. Cô báo cáo tóm tắt một lượt, đồng thời trình lên lọ nguyên liệu vấn đề, dụng cụ gây án và tờ giấy của Phó Hành Chu vật chứng.

 

Sự thật rõ ràng, chuỗi bằng chứng chỉnh.

 

Mọi sự chối cãi của Phó Hành Chu bằng chứng thép đều trở nên tái nhợt vô lực.

 

Đặc biệt là khi một vị cán bộ giám sát thẩm vấn Cán sự Tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-thap-nien-70-cung-sung-co-vo-doc-ac-mang-thai/chuong-406-bat-qua-tang-tai-tran.html.]

 

Cán sự Tiền sớm sợ vỡ mật, vì để tự bảo vệ , gần như lập tức khai bộ quá trình Phó Hành Chu dùng lợi ích dụ dỗ ông thế nào, cung cấp tạp chất đặc biệt , chỉ đạo ông hành động tối nay như thế nào. Chi tiết xác thực, chứng thực lời của Khương Vãn.

 

Phó Hành Chu mặt như tro tàn, mồ hôi lạnh ròng ròng, thêm lời phản bác nào nữa.

 

Chỉ thể tuyệt vọng lặp : “ gặp Viện trưởng Vân... ...”

 

“Đồng chí Vân Thư Tình chúng sẽ thông báo .” Cán bộ giám sát lạnh lùng ngắt lời .

 

“Phó Hành Chu, hiện tại nghi ngờ phá hoại nghiêm trọng trật tự nghiên cứu khoa học, vu khống đồng chí, cùng với các vấn đề kinh tế khác thể , mời theo chúng về tiếp nhận điều tra!”

 

Mọi chuyện ngã ngũ.

 

Phó Hành Chu như rút xương sống, mềm nhũn xuống, cán bộ giám sát đưa .

 

Cán sự Tiền cũng đưa cùng.

 

Viện trưởng Trần bày tỏ sự khẳng định và cảm ơn đối với sự bình tĩnh cơ trí của Khương Vãn và sự hỗ trợ kịp thời của Lục Trầm.

 

“Đồng chí Khương Vãn, may nhờ cô cảnh giác, xử lý cũng thỏa đáng. Nếu , hậu quả dám tưởng tượng. Việc điều tra tiếp theo và khôi phục dự án, trong viện sẽ dốc lực ủng hộ cô.”

 

Khương Vãn khiêm tốn gật đầu: “Cảm ơn Viện trưởng, đây là chức trách của . Chỉ hy vọng, sẽ còn ai tổn hại đến nghiên cứu khoa học như nữa.”

 

Viện trưởng Trần , một nữa tỏ rõ thái độ sẽ điều tra triệt để việc , trả sự trong sạch cho môi trường nghiên cứu, lúc mới cất bước rời .

 

Đám đông giải tán, tòa nhà thí nghiệm khôi phục sự yên tĩnh.

 

Khương Vãn và Lục Trầm sóng vai ở hành lang, màn đêm trầm trầm bên ngoài cửa sổ.

 

“Cuối cùng cũng giải quyết xong Phó Hành Chu.” Lục Trầm ôm lấy vai Khương Vãn, thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ừm.” Khương Vãn dựa , nhưng mày vẫn giãn .

 

“Có điều, Vân Thư Tình...”

 

Khương Vãn nghi ngờ chuyện Vân Thư Tình cũng tham gia.

 

Lục Trầm suy nghĩ một chút, : “Vừa Phó Hành Chu năm bảy lượt yêu cầu gặp Vân Thư Tình, bà nhất định sẽ điều tra chuyện. Nếu bà tham gia, tuyệt đối sẽ để dấu vết.”

 

Khương Vãn gật đầu: “Ừm, mong là .”

 

Cánh tay Lục Trầm vững vàng vòng qua cô, giọng điệu dịu dàng: “Về nhà nhé?”

 

“Ừm, về nhà.”

 

Khi về đến tòa nhà nhỏ của nhà họ Lục thì đêm khuya.

 

đèn phòng Trương Tố Phương và Lục Chấn Hoa vẫn còn sáng.

 

Rõ ràng Lục Trầm cho nhắn tin , hai ông bà căn bản ngủ .

 

Vừa thấy tiếng động ngoài cổng sân, Trương Tố Phương và Lục Chấn Hoa khoác áo đón .

 

“Vãn Vãn! A Trầm! Không chứ? Bắt ?”

 

Trương Tố Phương nắm lấy tay Khương Vãn, quan sát từ xuống , sợ cô mất một sợi tóc.

 

“Mẹ, Bố, bọn con .” Trong lòng Khương Vãn ấm áp, đỡ Trương Tố Phương nhà.

 

“Đều giải quyết xong , Phó Hành Chu bắt tại trận, nhân tang vật đều bắt .”

 

 

Loading...