Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1567: Thanh lọc
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:56:33
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến dẫn Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân theo Hạ Viễn Phương qua đường hầm ngầm, tiến khu nhà chính.
Xa Trúc Nhân ngừng quan sát xung quanh, vô cùng hài lòng với môi trường ở đây.
Hơn nữa, ngôi nhà lớn, nhiều phòng, bà và Hoắc Ngự Sân ở đây vấn đề gì.
Hạ Sơ Kiến : "Tầng hầm ở đây còn cần cải tạo một chút, vàng của bác gái tạm thời để ở mật thất ạ?"
"Ngôi nhà bốn mật thất Đông Tây Nam Bắc."
"Cháu thích mật thất phía Đông nhất, vì bên ngoài mật thất là một hồ nước lớn, Thiên Vụ Hàm Đạm trong đó nở hoa lắm!"
Ánh mắt Xa Trúc Nhân khẽ động, : "Ở đây mà cũng Thiên Vụ Hàm Đạm ? Lại còn nở hoa nữa? Là cháu trồng ? Cháu giỏi thật đấy!"
Hạ Sơ Kiến : "Cháu từng trồng Thiên Vụ Hàm Đạm, nhưng Thiên Vụ Hàm Đạm ở đây do cháu trồng."
"Bác gái cũng Thiên Vụ Hàm Đạm khó nở hoa ?"
Xa Trúc Nhân : "Ở bên Đế đô, tuy bác từng đến xem, nhưng cũng nhận thiệp mời dự lễ ngắm hoa Thiên Vụ Hàm Đạm mấy , điều nào nó nở cả."
Hạ Sơ Kiến nhớ đến hàng xóm của , tâm trạng chút vi diệu.
Cô : "Thiên Vụ Hàm Đạm đúng là dễ nở hoa. Thiên Vụ Hàm Đạm ở đây khi cháu đến nở , cũng chẳng liên quan gì đến cháu."
Xa Trúc Nhân ngạc nhiên "ồ" một tiếng: "... Trước khi cháu đến nở ? Nơi thú vị thật đấy..."
Thấy Xa Trúc Nhân vẻ hứng thú, Hạ Sơ Kiến bèn chậm vài bước, song song với bà, thì thầm kể cho bà chuyện tìm thấy quả trứng côn trùng màu trắng ngọc dài một thước trông như cái dùi cui (chày) trong mật thất ở đây.
Cô còn : "Cháu Thiên Vụ Hàm Đạm nở hoa thì Di Chủng trong vòng mười dặm dám gần."
" Di Chủng dám gần, mà Trùng tộc dám, những dám mà còn đặt một quả trứng to đùng ngay bên cạnh nó!"
"Bác xem Trùng tộc lợi hại hơn cả Di Chủng ?!"
Xa Trúc Nhân nheo mắt , : "... Trứng côn trùng màu trắng ngọc dài một thước ? He he, đó là trứng của Trùng Mẫu (Mẹ của loài trùng) trong truyền thuyết, khả năng sinh sản cực mạnh... Nở là một con Trùng Mẫu khác."
"Loại trứng như thế, bốn quả ?"
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Bác gái, bác mấy chuyện ? Cháu còn tưởng đó chỉ là trứng của loài trùng cao cấp nào đó..."
Xa Trúc Nhân lắc đầu: "Trứng hình dạng như thế, thể ấp nở bên ngoài cơ thể vật chủ, là trứng của loài trùng cao cấp thông thường , đó là trứng của Trùng Mẫu."
"Kể từ khi Trùng tộc tiến hóa quy mô lớn, Trùng Mẫu biến mất."
"Trùng tộc mất khả năng tự sinh sản, chỉ thể dựa việc kết hợp với các c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác để duy trì nòi giống."
"Vốn dĩ nếu các c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác mất khả năng tự sinh sản, thì quá ba đời sẽ tuyệt chủng."
" gen mạnh mẽ của Trùng tộc khi tiến hóa giúp chúng dù kết hợp với bất kỳ c.h.ủ.n.g t.ộ.c nào, thế hệ sinh vẫn mang gen Trùng tộc là chủ đạo, c.h.ủ.n.g t.ộ.c sẽ diệt vong."
Hạ Sơ Kiến lẳng lặng , nhịn hỏi: "Lợi hại thế ?! Vậy bác gái xem tài liệu ở thế ạ?"
Đây chắc thuộc loại tài liệu nghiên cứu tuyệt mật chứ?
Nếu Đế quốc Bắc Thần tài liệu nghiên cứu như ...
Xa Trúc Nhân mỉm : "Bác trong một cuốn sách, nếu cháu hứng thú, bác thể cho cháu mượn xem."
Hạ Sơ Kiến mở to mắt: "Một cuốn sách?! Thật sự là sách giấy ?! Không bản điện t.ử ạ? Viện Hàn lâm Khoa học Đế quốc giỏi thật, hóa nghiên cứu những tài liệu về Trùng tộc !"
Xa Trúc Nhân lắc đầu : "Không do các nhà khoa học của Đế quốc Bắc Thần nghiên cứu , là... các nhà khoa học từ lâu về , cuốn sách đó bác và Ngự Sân tìm thấy trong một phòng thí nghiệm đáy biển trong một lặn."
Hạ Sơ Kiến: "!!!"
Phòng thí nghiệm đáy biển?!
Cái phòng thí nghiệm đáy biển mà cô từng đến trong game?!
Hóa nó thực sự tồn tại thế giới ?!
Cô còn tưởng đó là ký ức cổ xưa tồn tại ở một thời gian nào đó, trí tuệ nhân tạo trung tâm của Đế quốc lưu giữ, cuối cùng thể hiện trong trò chơi.
Hóa , phòng thí nghiệm đáy biển đó hề xa xôi?
Vậy cô cô...
Hạ Sơ Kiến đột nhiên một liên tưởng cực kỳ táo bạo và cũng cực kỳ kinh khủng.
Cô sợ hãi biến sắc, nhưng nhanh lấy bình tĩnh, : "Thật ?! Thế thì quá! Vừa cháu nghỉ phép nửa năm, thời gian sách!"
Xa Trúc Nhân mỉm : "Không , đợi định chỗ ở xong bác sẽ tìm cho cháu."
Hạ Sơ Kiến dứt khoát khoác tay bà, tiếp tục hỏi: "Vậy bác gái kiêng kỵ mật thất đó sạch sẽ ạ?"
Dù cũng từng trứng của Trùng tộc " bẩn".
Tuy nhiên Hạ Sơ Kiến cam đoan chắc nịch rằng mật thất đó tẩy rửa triệt để, thậm chí khi Tứ Hỷ đến đây, cô còn bảo nó phun sương nữa...
Đó mới là tiêu chuẩn tẩy rửa cuối cùng chính xác nhất.
Xa Trúc Nhân : "Không , bác để ý . Hơn nữa, vàng là máy lọc khí nhất mà!"
Hạ Sơ Kiến chớp mắt: "Hả? Thật ?! Vàng lọc khí kiểu gì ạ?"
Xa Trúc Nhân : "Bởi vì bác thấy vàng thì tâm trạng sẽ ."
"Tâm trạng bác thì khí sẽ đặc biệt trong lành sạch sẽ."
Thư Sách
Nói xong còn nháy mắt với Hạ Sơ Kiến một cái đầy ẩn ý.
Hạ Sơ Kiến nhịn bật thành tiếng.
Bác gái thật thú vị, hóa là "cách thanh lọc" kiểu !
Hoắc Ngự Sân bên cạnh , vẻ mặt Hạ Sơ Kiến là cô tin.
, Xa Trúc Nhân thật.
Sự thật theo nghĩa đen, phép tu từ so sánh, ẩn dụ cường điệu gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1567-thanh-loc.html.]
Hạ Sơ Kiến để ý, ríu rít tiếp: "Bác gái, bác ở hướng nào?"
"Phòng ngủ hướng Nam nhiều lắm! cháu ở hướng Đông Nam, vì cháu thích cái hồ !"
Xa Trúc Nhân chút do dự : "Vậy bác ở hướng Đông Bắc, đối diện cửa với cháu, ?"
Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa: "Vâng ! Thế thì quá! Cháu xem bác trang sức vàng, qua cũng tiện nữa!"
Xa Trúc Nhân : " phòng việc chế tác vàng của bác thể đặt trong phòng ngủ ..."
Hạ Sơ Kiến : "Không , cải tạo phòng bên cạnh phòng ngủ của bác thành phòng việc là mà? Tiện cho cả hai bác cháu !"
Xa Trúc Nhân khen cô: "Ý kiến ! Cứ thế mà !"
Hai vui vẻ, như những chủ nhà, sắp xếp xong xuôi phòng ốc.
Hoắc Ngự Sân ở bên cạnh nhịn : "Thế còn con? Con ở ?"
Hạ Sơ Kiến hờ hững : "Anh ở cùng nhóm Hạ Miêu ? Họ ở phía Nam xích đạo."
"À , chỗ chúng cách xích đạo xa, chỉ mười mấy cây , nhưng mùa đông lạnh, mùa hè nóng, đất đai cực kỳ màu mỡ, là nơi lý tưởng để ở nhà ruộng, du lịch nghỉ dưỡng!"
Hoắc Ngự Sân lục những ký ức video đó, kết hợp với nội dung nhật ký mới nhớ "Hạ Miêu" là ai.
Đó là cấp tinh thuộc Địa Tổ của Cục Đặc An mà từng chỉ huy.
Những chuyện họ gặp lúc đầu ghi chép khá chi tiết trong nhật ký của .
chuyện họ rơi tay Trùng tộc thế nào, cứu , nhật ký của lược bỏ .
Dường như chuyện gì đó đến cả trong ký ức cũng dám lưu giữ.
Cuối cùng chỉ họ đổi tên sang họ Hạ, giả c.h.ế.t để thoát khỏi Cục Đặc An...
Hóa là thoát đến đây.
Và , thế mà cũng vết xe đổ của họ.
Nghĩ thì duyên phận cũng thật kỳ diệu.
Hoắc Ngự Sân lắc đầu, vẻ mặt lạnh lùng : "Không, giống , ở gần cô."
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Ơ? Sao là ở gần bác gái? Nói thế còn tin hơn, và đồng ý ngay lập tức."
Hoắc Ngự Sân: "..."
nhỉ, là ở gần ?
Trên khuôn mặt lạnh lùng thoáng qua vẻ hối hận, nhưng nhanh biến mất, mặt đổi sắc sửa lời: "Ừ, ở gần ."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Đến Hoắc Ngự Sân cũng mặt dày đổi giọng , cô cũng nỡ khó nữa.
Hạ Sơ Kiến : "Bên cạnh phòng việc của bác gái một phòng ngủ, nhưng hướng Bắc."
"Đối diện phòng ngủ đó cũng một phòng trống, hướng Nam. Anh tự chọn ."
Hoắc Ngự Sân gật đầu: "Được, xem thử."
Hoắc Ngự Sân chọn phòng ngủ, Hạ Sơ Kiến giúp Xa Trúc Nhân dọn dẹp phòng ngủ nhận.
Kiến trúc nơi năm xưa xây theo mô hình khách sạn giả cổ, bên ngoài cổ kính trang nhã, bên trong đầy đủ tiện nghi hiện đại, ở thoải mái.
Xa Trúc Nhân ngắm xung quanh, càng càng thích, : "Bác cũng xây một trang viên như thế ở thành phố Mộc Lan!"
"Ngay phía Bắc trang viên nhà cháu, chúng mãi mãi hàng xóm!"
Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi, : "Phía Bắc trang viên nhà cháu ở thành phố Mộc Lan là Rừng Dị Thú ... Thực trang viên nhà cháu sát rìa , Rừng Dị Thú thuộc về Hoàng thất Đạm Đài, e là bác khó mà xin đất."
Không ngờ Xa Trúc Nhân nhẹ nhàng : "Không , sổ đỏ gốc của Rừng Dị Thú trong tay Hoàng thất Đạm Đài , đừng để bọn họ dọa."
Lượng thông tin trong câu quá lớn!
Hạ Sơ Kiến tò mò hỏi ngay: "Bác gái, ý bác thì bác sổ đỏ Rừng Dị Thú trong tay ai ạ?"
Xa Trúc Nhân .
Hạ Sơ Kiến đợi một lúc, thấy Xa Trúc Nhân , cũng ý định giục, chỉ : "Cháu thấy Rừng Dị Thú rộng lớn như nên thuộc sở hữu cá nhân, chẳng lẽ nên thuộc về Đế quốc ?"
Xa Trúc Nhân : "Thuộc về Đế quốc và thuộc về Hoàng thất Đạm Đài thì gì khác ?"
"Nên thà rằng thuộc về Đế quốc còn hơn..."
Hạ Sơ Kiến thấy cũng lý, : "Là cháu nghĩ thấu đáo, ai mà phúc phận lớn thế, sở hữu sổ đỏ của cả khu Rừng Dị Thú rộng lớn như ạ?"
Xa Trúc Nhân liếc cô, thấy vẻ tò mò hóng hớt trong đáy mắt và vẻ cố tỏ nghiêm túc mặt cô, càng càng thấy đáng yêu, nhịn đưa tay véo má cô, : "Dù thì, cháu cứ sổ đỏ trong tay Hoàng thất Đạm Đài là ."
"Còn trong tay ai, quan trọng ?"