Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1581: Người nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:23:52
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Ngự Sân: "!!!"

"Ai là Tức Nhưỡng?! Còn Thần Hống, Tinh Không Uyên Sô?! Huyết Kỳ Lân là một loại thực vật ?! Trọng Minh Điểu là chuyện thế nào?!"

Trong đầu Hoắc Ngự Sân bây giờ là dấu hỏi.

Xa Trúc Nhân: "Tiểu Cửu Tương chính là Tức Nhưỡng."

"Chó con A Vật là vật thừa kế của Thần Hống, chắc là nhân bản bằng kỹ thuật gen, nhưng khác gì Thần Hống cổ đại cả."

"Chim sẻ A Uyên là hậu duệ của Tinh Không Uyên Sô, chắc là con Tinh Không Uyên Sô cuối cùng của vũ trụ ."

"Còn con gà con A Sửu chính là con non của Trọng Minh Điểu, thật, cũng trong vũ trụ vẫn còn tồn tại Trọng Minh Điểu."

"Về phần Huyết Kỳ Lân, ai bảo con Huyết Kỳ Lân là một loại thực vật?"

Hoắc Ngự Sân: "... Đây là thông tin đăng tạp chí khoa học của Viện Hàn lâm Hoàng gia Đế quốc mà, Huyết Kỳ Lân là một loại thực vật, chỉ Rừng Dị Thú mới ."

Xa Trúc Nhân: "Đó là các nhà khoa học của Đế quốc Bắc Thần các con tam thất bản thôi."

"Huyết Kỳ Lân, hết nó là một loài động vật. Loài thực vật mọng nước đặt tên là 'Huyết Kỳ Lân' thực chỉ là một loại thức ăn của Huyết Kỳ Lân mà thôi."

"Xem ở đây còn Không Tang... Vết thương của con chắc là do Không Tang chữa khỏi đấy."

Hoắc Ngự Sân: "... Từ Huyết Kỳ Lân sang Không Tang, tư duy của nhảy cóc thế nào ?"

Xa Trúc Nhân: "Bởi vì Không Tang là thực vật cộng sinh của Huyết Kỳ Lân, nơi nào Huyết Kỳ Lân thì nơi đó nhất định Không Tang."

"Và Không Tang cũng chỉ sinh trưởng ở những nơi Huyết Kỳ Lân tồn tại."

"Thảo nào Tứ Hỷ là một chú ch.ó con thích ăn chay."

Hoắc Ngự Sân: "... Chó con Tứ Hỷ chính là Huyết Kỳ Lân?!"

Xa Trúc Nhân: "Cái nhà , chỉ Ngũ Phúc là đứa trẻ bình thường. Tuy nhiên, nó thể chung sống hòa thuận với nhiều nhóc tì bình thường như , thấy, thực nó cũng chẳng bình thường chút nào."

Hoắc Ngự Sân: "..."

Cuộc chuyện thể tiếp tục nữa .

Hoắc Ngự Sân: "... Mẹ, vết thương của khỏi hẳn ? Nếu thể cảm nhận nhiều loài vật khác như ?"

Xa Trúc Nhân: "... Nói cũng lạ, từ khi đến đây, vết thương của đúng là đang hồi phục định."

"Thôi, chuyện nữa, quan trọng là, hiểu tại Sơ Kiến bắt chúng ký thỏa thuận bảo mật!"

"Trong nhà nhiều bảo bối thế , là thì cũng chẳng cho ai !"

"Có thể thấy trong lòng Sơ Kiến, con bé coi chúng nhà... khác với ngoài."

"Đã con bé coi chúng nhà, thì chúng cũng coi con bé là nhà, chỉ con bé, mà tất cả trong nhà con bé, tất cả các loài vật nhỏ bé, đều là nhà của chúng ."

"Ngự Sân, con nhất định nhớ kỹ điều ."

Hoắc Ngự Sân: "... Con vẫn thấy quan trọng hóa vấn đề. Mấy đứa nhỏ đó thể chút thần kỳ, nhưng thần kỳ đến mức đó thì con thấy."

Xa Trúc Nhân: "Nếu con thì con là Hoắc Ngự Sân, mà là Xa Trúc Nhân đây ."

Hoắc Ngự Sân: "..."

Được , cãi .

Anh im lặng, một nữa tiếc nuối vì quên mất ký ức hai mươi năm qua, nếu , thể tìm chút manh mối nào đó từ ký ức.

Xa Trúc Nhân tiếp tục dùng tinh thần lực thông báo cho : "Sau việc gì đừng dùng tinh thần lực bừa bãi. Nơi tàng long ngọa hổ, chừng lúc nào đó con 'xử ' đấy."

"Đừng thấy mấy đứa nhỏ đó còn là con non, chúng nó bảo vệ A tỷ của chúng nó ghê lắm."

"Một khi chúng nó bất mãn với con, con cứ đợi chúng nó xử lý !"

"Dù chúng nó còn là con non, cũng thứ mà một tiến hóa gen cấp Đường như con thể chống ."

Thư Sách

Lúc Hoắc Ngự Sân mới kinh hãi: "... Chỉ là hình dạng con non mà lợi hại hơn cả tiến hóa gen cấp Đường ?! Mẹ chắc chứ?!"

Xa Trúc Nhân: "Không tin thì con cứ thử xem. À , dù thế nào nữa, tuyệt đối dùng tinh thần lực dò xét phòng ngủ của Sơ Kiến."

"Hiện tại dùng tinh thần lực của phong ấn phòng ngủ của Sơ Kiến , bất cứ ai dám vượt qua giới hạn, sẽ ấn ký của phản kích thành kẻ ngốc."

"Kẻ ngốc thực sự, vô phương cứu chữa, ngay cả dì... Hạ Viễn Phương của con cũng chữa !"

Hoắc Ngự Sân: "..."

"Mẹ, con phẩm hạnh thấp kém như , dùng tinh thần lực dò xét phòng ngủ con gái nhà chứ? Ai dám thế với Sơ Kiến, con là đầu tiên tha cho !"

Xa Trúc Nhân: "... Được , con nhanh , cứ cảm thấy trong mấy đứa nhỏ một đứa khả năng cảm nhận tinh thần lực siêu phàm, nhưng tìm là đứa nào."

Tinh thần lực của Hoắc Ngự Sân lặng lẽ rút khỏi phòng chơi.

Sau đó tiếp tục kiểm tra các thiết giám sát trong phòng giám sát.

Phát hiện những chỗ khác đều vấn đề gì, chỉ mấy camera trong phòng chơi là theo chương trình điều khiển nữa.

Tình huống , khả năng cao là camera ở đó phần cứng nên lệnh phần mềm.

Thế thì chịu .

Chỉ thể đợi phòng chơi bên đó trống , mới đích sang kiểm tra.

Thời gian điều trị mỗi ngày của bây giờ là từ mười giờ tối đến mười giờ sáng hôm .

Nên phần lớn thời gian ban ngày vẫn thể tự do hoạt động.

Phần lớn thời gian ban đêm cũng là ngủ, liệu pháp gen hiệu quả hơn trong giấc ngủ.

thích nghi và phối hợp với phương pháp điều trị của Hạ Viễn Phương.

Hơn nữa Hạ Viễn Phương chăm sóc chu đáo.

Hôm đó sáng nào cũng ăn bít tết bò, bà đích xuống bếp cho mấy bữa bít tết bò một sừng áp chảo.

Hương vị đó, ăn xong đúng là ba ngày còn vương vấn, khiến nhớ mãi quên.

Thực sự quá ngon!

Không so sánh thì , Hạ Sơ Kiến bít tết cho qua loa hơn nhiều.

, cho rằng tài nấu nướng của Hạ Sơ Kiến kém hơn Hạ Viễn Phương, mà là, cô để tâm bằng...

Có lẽ, vị trí của trong lòng cô quả thực quan trọng lắm.

Nhận điều , Hoắc Ngự Sân hề nản lòng, ngược còn cảm thấy vẫn còn chỗ cần cải thiện.

Đợi đến khi trở thành quan trọng nhất trong lòng cô, thái độ của cô chắc chắn sẽ qua loa như nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1581-nguoi-nha.html.]

...

Tinh thần lực của Xa Trúc Nhân nán trong phòng chơi rộng lớn thêm một lúc, thấy Hạ Sơ Kiến mệt đến mức vật , bà mới lặng lẽ rút lui.

Bên , khi Hạ Sơ Kiến xuống, đám nhóc ồn ào mới chịu yên tĩnh .

Tiểu Cửu Tương lết đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến, thút thít.

Món bánh quy bí mật ngon như , ăn mấy miếng Ngũ Phúc cướp mất.

Ngũ Phúc ăn no nê thỏa mãn, bò bên cạnh Hạ Sơ Kiến : "A tỷ, ngày mai tiếp món bánh quy bí mật nhé... Ngon quá !"

Tiểu Cửu Tương tức giận, nức nở : "... Không... cho Ngũ Phúc ăn! A tỷ chỉ cho Tiểu Cửu Tương thôi!"

Chó con A Vật và chim sẻ A Uyên đồng thanh : "Còn bọn em nữa! Bọn em cũng ăn!"

Gà con A Sửu cũng gật đầu theo: "Em cũng ăn!"

Chó con Tứ Hỷ sủa "gâu gâu" vài tiếng, còn l.i.ế.m tóc Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến nhắm mắt, thều thào : "Các em ngoan ngoãn một chút, chị mới sức món ngon cho các em chứ."

"Cứ ầm ĩ như hôm nay, chị chăm các em thôi cũng hết , sức mà dậy món ngon cho các em nữa?"

Hạ Sơ Kiến đó là mệt tâm, bây giờ là mệt .

Mấy đứa nhóc đều nhận hôm nay quá đáng, từng đứa một xếp hàng ngay ngắn mặt Hạ Sơ Kiến như lúc nãy, vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

Ngũ Phúc: "A tỷ! Sau Ngũ Phúc nhất định cướp đồ ăn của Tiểu Cửu Tương nữa! A tỷ nhiều hơn cho em một chút, Ngũ Phúc lớn hơn Tiểu Cửu Tương! Ăn nhiều hơn là đúng !"

Tiểu Cửu Tương: "A tỷ! Sau Tiểu Cửu Tương nhất định đ.á.n.h với Ngũ Phúc nữa! Có đ.á.n.h cũng đ.á.n.h chỗ A tỷ thấy! Tiểu Cửu Tương nhỏ hơn Ngũ Phúc bao nhiêu, ăn nhiều như !"

A Vật: "A tỷ! A Vật ngoan! Không đ.á.n.h với ai cả!"

A Uyên: "A tỷ! A Uyên sẽ trông chừng A Vật, cho nó đ.á.n.h với ai!"

A Sửu: "A tỷ! A Sửu ăn sâu!"

Tứ Hỷ: "Gâu gâu! Gâu gâu!"

A Sửu: "A tỷ, Tứ Hỷ , nó sẽ ngoan ngoãn nuôi Hoa Khai Phú Quý và Tứ Hỷ Lâm Môn cho A tỷ!"

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Nghe tới lui, vẫn là ch.ó con Tứ Hỷ ngoan nhất.

Hạ Sơ Kiến nhịn ôm lấy Tứ Hỷ xoa nắn một hồi, khiến nó sủa gâu gâu liên hồi, còn liên tục l.i.ế.m cằm cô.

Cái lưỡi mềm mại l.i.ế.m thật thoải mái.

Hạ Sơ Kiến cụng trán với nó, thì thầm: "Cho chị xin thêm một chiếc lá 'Hoa Khai Phú Quý' nữa nhé, ?"

Hoa Khai Phú Quý là tên gọi mới của Không Tang.

Tứ Hỷ gật đầu.

Hạ Sơ Kiến mừng rỡ, ôm nó âu yếm một lúc lâu.

Khiến đám nhóc xung quanh mà thèm thuồng.

chúng cũng , Tứ Hỷ là lợi thế của nó, vì nó sẽ chọc A tỷ giận.

Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương , cùng "hừ" một tiếng, mặt chỗ khác.

A Vật và A Uyên cũng khách sáo, bay thẳng lên vai Hạ Sơ Kiến đậu.

A Sửu thì sợ sệt.

Đây là đầu tiên nó thấy Hạ Sơ Kiến nổi giận, nắm bắt tính khí của cô, sợ đắc tội với cô.

Hạ Sơ Kiến nó một cái, trầm ngâm : "A Sửu, ít bữa nữa chị dẫn em ăn sâu."

"Phải , hành tinh của chúng em cũng thể thường xuyên dạo, nếu phát hiện dấu vết của sâu bọ thì báo cho chị sớm nhé."

Sâu bọ cô sâu bọ bình thường, mà là Trùng tộc.

Tiểu hành tinh từng Trùng tộc chiếm đóng.

quân Trùng tộc đồn trú ít, sự ô nhiễm của chúng đối với môi trường sớm thanh lọc sự điều tiết tự nhiên của môi trường.

Ô nhiễm trong nhà thì Tứ Hỷ và A Sửu ở đây cũng giải quyết triệt để từ lâu.

A Sửu : "Em dạo nhiều vòng , sâu bọ."

Hạ Sơ Kiến : "Vậy đợi mấy hôm nữa chị dẫn em ngoài."

Thực cô cũng chắc A Sửu thể ăn con sâu to đến mức nào.

Lần nó ăn là trứng côn trùng, nở thành cá thể Trùng tộc.

Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đều chun mũi, vẻ mặt ghét bỏ.

Rõ ràng chúng đều ghét sâu bọ... Trùng tộc.

Hạ Sơ Kiến những đứa nhóc đáng yêu bên cạnh , thể chấp nhận viễn cảnh một ngày nào đó chúng Trùng tộc bắt giữ hoặc g.i.ế.c c.h.ế.t.

Tuyệt đối thể chấp nhận!

Cho nên, vẫn nhanh ch.óng tự vũ trang cho !

cũng cần quá gấp gáp.

Hạ Sơ Kiến định nghỉ ngơi một chút .

kết thúc một chiến dịch lớn, cô xứng đáng hưởng một kỳ nghỉ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...