Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1645: Rốt cuộc ai làm chủ

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:05:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân nén sự cam lòng và phẫn nộ trong lòng, khẩn cầu ý niệm trong đầu: "Tiền bối! Ngài thể thử cảm nhận nữa ?!"

"Chỉ cần cảm nhận một chút hướng thôi, đảm bảo sẽ dốc lực cả nước để tìm quả Gia cho ngài!"

Ý niệm đó nổi giận đùng đùng: "Ngươi giúp thông linh huyền cảm thì bỏ việc tìm quả Gia ?!"

"Ngươi còn ngông cuồng hơn cả các đời tổ tiên Đạm Đài! Nếu trừng phạt ngươi bằng thiên hình, ngươi ai mới là nắm giữ then chốt của Bắc Thần, ai mới là chủ nhân của càn khôn ? Phải khiến chín vì ngược, cung điện tím sụp đổ, ngươi mới ngộ bụi cán gáo nơi đây - rốt cuộc đều trong tay tạo hóa!" (Nhữ kim bất trợ ngô thông huyền cảm, toại khí tầm Gia quả da?! Nhữ chi tứ tuy, vưu thậm Đạm Đài liệt tổ! Nhược phất sắc dĩ thiên hình, khởi tri Bắc Thần chi khu bính, chủ càn khôn giả thùy thuộc? Đương sử Cửu Diệu nghịch hành, T.ử Viên khuynh phúc, phương ngộ thử gian tinh trần đẩu bính - chung quy ngô chưởng trung tạo hóa!)

Ý của Ngài là: Ta giúp ngươi cảm nhận, ngươi liền tìm quả Gia nữa ? Ngươi còn hống hách hơn cả tất cả các đời Hoàng đế Đạm Đài đây! Không cho ngươi một bài học, ngươi sẽ cái Đế quốc Bắc Thần rốt cuộc ai chủ!

Thế là, một luồng năng lượng mạnh mẽ từ trời giáng xuống, đ.á.n.h thẳng não bộ của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân, đặc biệt là tuyến tùng và các tế bào hải mã.

Giống như cô từng dùng dị năng "Thần phục" để hành hạ Hoắc Ngự Sân, , cô cảm nhận nỗi đau xé rách từ sâu thẳm tế bào.

Đau đến cực điểm, hóa thể thốt bất kỳ âm thanh nào.

la hét, gào thét, cũng cầu xin tha mạng, phản kháng, nhưng chỉ là nghĩ mà thôi.

Bởi vì từ thể xác đến tinh thần lực, cô đều thể cử động mảy may.

Chỉ thể trơ mắt luồng năng lượng mạnh mẽ đó phá hủy bản nguyên cơ thể .

Mặc dù cô tiến hóa gen cấp S, mang trong dòng m.á.u Hoàng tộc Đạm Đài, nhưng cũng thể chống luồng năng lượng .

Thấy cô ngày càng yếu , thậm chí nội tạng xuất huyết ồ ạt, m.á.u thấm cả ngoài da, sinh cơ như ngọn đèn gió sắp tắt, luồng năng lượng đó mới nới lỏng áp lực đôi chút, từ từ rời khỏi cơ thể cô .

Lúc , ngay cả vỏ não của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân cũng xuất hiện vô điểm xuất huyết.

Tất nhiên, tuyến tùng tổn thương nặng nề nhất ảnh hưởng cực lớn đến tinh thần lực của cô .

cảm thấy tinh thần lực hiện tại của lẽ chỉ còn ở mức đỉnh cấp B.

Từ đỉnh cấp S tụt xuống đỉnh cấp B, tụt hẳn hai cấp độ lớn.

Còn về cơ thể thì khỏi , yếu ớt đến mức một đứa trẻ sáu tuổi cũng thể đ.ấ.m c.h.ế.t bà.

Tuy nhiên, với việc sở hữu cơ giáp thế hệ hai, tổn thương thể xác đáng kể.

còn những ngự y giỏi nhất Đế quốc và khoang y tế hiện đại, hồi phục chỉ là chuyện trong phút chốc.

Cái khó là tinh thần lực.

thế nào để khôi phục tinh thần lực của .

Tổn thương tiếp theo là các tế bào hải mã.

Giống như Hoắc Ngự Sân lúc , do tế bào hải mã tổn thương nghiêm trọng, cô cũng mất một phần ký ức.

sự mất trí nhớ của cô

giống Hoắc Ngự Sân là mất trật tự.

mất trí nhớ một cách lộn xộn, chỗ một ít, chỗ một ít, thậm chí còn kèm theo triệu chứng mất trí nhớ ngắn hạn.

Giống như một già mắc bệnh Alzheimer nhẹ.

Ví dụ như lúc , cô nhất thời nhớ tại rạp đất, đầu đau như b.úa bổ, đau đớn như s.ú.n.g b.ắ.n tỉa hạng nặng b.ắ.n nát đầu .

may , vài phút nhớ ...

Năng lượng mạnh mẽ từ lòng đất, thần bảo hộ của Hoàng tộc Đạm Đài, ấn ký thừa kế, còn gì nữa nhỉ?

À, còn nữa, ấn ký thừa kế vốn ở phụ hoàng cô , nhưng tiêu tan .

Sao tiêu tan chứ?!

Rõ ràng là thứ truyền thừa vạn năm, tan là tan ?

thực sự tin, cũng tin.

Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân xoa trán, cuối cùng cũng thể dậy.

sang bên sàn nhà, thấy bộ da bọc trong tấm chăn vàng thì giật run rẩy.

thế mà nhớ nổi thứ xuất hiện trong phòng ngủ tẩm cung của ...

trong phòng chỉ một , cửa còn khóa trái, nên chắc chắn là cô tự mang .

mang bằng cách nào?

Mang để gì?

Ngồi sàn nhà ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng cô lờ mờ nhớ một quan trọng.

Người chắc sẽ tại t.h.i t.h.ể Tiên đế Đạm Đài Hoành Viễn ở trong phòng ngủ của cô ?

Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân giơ cổ tay lên, dùng thiết đeo tay quang não lượng t.ử gửi tin nhắn cho nữ quan tín của Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân là Kỷ Hoàng Trinh.

【Hoàng đế】: Cô cô Kỷ, đến tẩm cung trẫm một chuyến ngay... Đừng để ai .

Kỷ Hoàng Trinh về đến Hoàng cung, đang báo cáo với Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân về chuyến "tảo mộ" .

Khi chuyện đều , Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân cũng gặp bất trắc gì, Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân vô cùng vui mừng, còn ban thưởng ngay cho Kỷ Hoàng Trinh một món trang sức ngự chế.

Kỷ Hoàng Trinh cũng khép miệng.

Kết quả bước khỏi tẩm cung của Hoàng thái hậu, bà thấy tin nhắn của Nữ đế.

Bảo bà đến tẩm cung ngay, còn để ai ?!

Tim bà hẫng một nhịp.

Chuyện gì thế ?

Chẳng lẽ vẫn xảy chuyện?

mới thề thốt đảm bảo chuyện đều mặt Hoàng thái hậu...

Thế chẳng tự vả mặt !

Kỷ Hoàng Trinh hít sâu một , nhanh ch.óng đến phòng ngủ tẩm cung của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân.

Vừa bước , bà thấy cái hố hình sàn nhà, và bên cạnh cái hố đó là một bộ da bọc trong tấm chăn vàng!

Kỷ Hoàng Trinh suýt ngất xỉu, vội vàng xem đóng cửa .

May quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1645-rot-cuoc-ai-lam-chu.html.]

Cửa phòng ngủ tẩm cung của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân tự động.

Chỉ cần , cửa sẽ tự động đóng , tuyệt đối chuyện mở toang hoác.

Ánh mắt Kỷ Hoàng Trinh lóe lên, thấy Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân đang ghế sofa đơn bên cạnh.

Khi rõ tình trạng của Nữ đế, bà giật , vội bước tới quan tâm hỏi: "Bệ hạ, ?"

Bộ dạng Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân lúc vô cùng yếu ớt.

Trên da mặt vẫn còn vương những vệt m.á.u lốm đốm, sắc mặt trắng bệch như tuyết càng những vệt m.á.u thêm ch.ói mắt và dữ tợn.

Bà dựa ghế sofa, khẽ : "Cô cô Kỷ, bà tại t.h.i t.h.ể... Tiên đế xuất hiện trong phòng ngủ của trẫm ?"

Kỷ Hoàng Trinh cẩn thận bà, cau mày: "Bệ hạ? Người thế ? Chuyện mới xảy quên ?"

Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân nhắm mắt , : "... Trẫm thực sự nhớ nổi, cô cô Kỷ cho trẫm ."

Kỷ Hoàng Trinh quan sát bà kỹ lưỡng, : "Vừa , Bệ hạ cùng thuộc hạ và một nhóm ám vệ Hoàng gia đến Hoàng lăng tế bái Tiên đế..."

Nói , bà kể những chuyện xảy , bao gồm cả việc cuối cùng Nữ đế yêu cầu rời , đó mới cùng Kỷ Hoàng Trinh rời khỏi Hoàng lăng.

Và trong suốt quá trình cùng Kỷ Hoàng Trinh, cô đều giữ trạng thái tàng hình.

Nghe , Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân cũng hiểu .

Bà cau mày: "... Nói là chính trẫm mang thứ ... từ Hoàng lăng về."

" trẫm... thực sự nhớ nổi tại mang thứ về."

"Cô cô Kỷ giúp trẫm xử lý một chút, trẫm nội thương nghiêm trọng, cần triệu ngự y đến."

Kỷ Hoàng Trinh cuống lên: "Bệ hạ thương?! Lúc nào ?! Kẻ nào to gan dám hại Bệ hạ?!"

"Có là... thứ đó ?"

hất hàm về phía bộ da của Đạm Đài Hoành Viễn bọc trong tấm chăn vàng.

Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân chống trán suy nghĩ một lát lắc đầu: "Không ... Cô cô Kỷ đừng hỏi nữa, mau mang thứ , còn nữa, phòng ngủ của trẫm cần trang hoàng ."

"Thời gian trẫm sẽ chuyển sang phòng y tế ở, để ngự y túc trực 24/24."

Kỷ Hoàng Trinh bóng lưng vội vã rời của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân, thầm thở dài trong lòng.

đó là Hoàng đế mà!

chứ?

Chỉ thể nén chuyện trong lòng, tận tâm tận lực giúp Nữ đế giải quyết hậu quả thôi.

liếc bộ da bọc trong tấm chăn vàng, đáy mắt lóe lên vẻ chán ghét.

Nghĩ ngợi một chút, bà vẫn còn giữ chìa khóa Hoàng lăng, khéo kịp trả cho Tông Lệnh Tông Nhân Phủ Đạm Đài Khánh, vẫn còn thời gian...

Thế là, Kỷ Hoàng Trinh chạy một chuyến đến Hoàng lăng, trả bộ da của Đạm Đài Hoành Viễn về chỗ cũ.

Thư Sách

tuy huyết thống Đạm Đài, nhưng vận may trong Hoàng lăng cũng tệ.

Từ lúc đến lúc đều xảy chuyện gì kỳ quái.

Kỷ Hoàng Trinh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đóng cửa Kiếm Bia Hoàng lăng, nhanh ch.óng rời .

Trở về Hoàng cung, bà đích tay sửa cái hố hình trong phòng ngủ Nữ đế, đó mới gọi nữ hầu của Nữ đế giúp chuyển đồ.

Tẩm cung , bà định để Nữ đế ở nữa.

Trực tiếp đại tu, cải tạo thành một thánh đường, coi như trấn áp sự xui xẻo do bộ da mang ...

dặn dò thợ thủ công ngự dụng của Hoàng gia tìm một cung điện khác, sửa sang trang trí theo đúng kiểu dáng tẩm cung cũ của Nữ đế.

Sắp xếp xong xuôi việc, bà mới tìm Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân, bẩm báo chuyện xây tẩm cung cho Nữ đế.

"Hoàng thái hậu, tẩm cung đó là... nơi ở của Ngụy Hoàng nữ Đạm Đài Tĩnh, bây giờ để Bệ hạ tôn quý của chúng ở, Bệ hạ luôn cảm thấy thoải mái."

"Hôm nay đặc biệt gọi nô tì đến, trang hoàng ."

"Nô tì nghĩ, thích thì dứt khoát ở nữa, chúng tìm một cung điện khác, xây tẩm cung mới cho Bệ hạ."

"Hoàng thái hậu yêu thương Bệ hạ như , xin đừng trách phạt nô tì bây giờ mới nghĩ đến điều ... để Bệ hạ của chúng chịu thiệt thòi ..."

Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân xong vô cùng ngạc nhiên: "Bệ hạ thích tẩm cung đó ?"

"Trước giờ từng con bé nhắc đến mà?"

Kỷ Hoàng Trinh : "Trước chắc là nhẫn nhịn ."

"Bây giờ nhiều việc, thêm... Hoàng lăng về, khỏe, sang chỗ ngự y khám , chắc là nhịn nữa."

Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân hiểu , vội gật đầu: "Hóa , thế thì mau ch.óng xây tẩm cung mới thôi!"

Kỷ Hoàng Trinh : "Tuân ý chỉ Thái hậu."

"Lát nữa nô tì bảo bên Doanh Tạo Tư (Cục Xây dựng) gửi bản vẽ sang, xem qua giúp nhé?"

Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân gật đầu: " chọn cho con bé cái nhất. Ai gia bây giờ thăm con bé, nó đang ở chỗ ngự y ?"

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...