Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1680: Chọn một trong hai
Cập nhật lúc: 2026-02-01 11:32:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến mày mắt nở: "Câu của Đại thủ tịch Quyền thích quá mất!"
" sẽ coi là thật đấy nhé!"
Tim Quyền Dữ Huấn đột nhiên đập nhanh hơn.
Anh phát hiện mặt Hạ Sơ Kiến, ngày càng khó che giấu cảm xúc thật.
Anh dùng gần như bộ khả năng kiềm chế của cả đời mới giữ nụ xã giao quen thuộc khuôn mặt.
Lúc , kìm suy nghĩ, để Hạ Sơ Kiến câu " thích quá mất" thật dễ dàng chút nào...
Vì hiếm , nên càng trân trọng.
Anh cảm thấy, dường như cũng thói của đàn ông, đó là càng dễ dàng thì càng để tâm.
càng khó thì càng khó buông tay.
Đây chính là... chi phí chìm nổi tiếng...
Quyền Dữ Huấn cảm thán trong lòng, ngoài mặt vẫn mỉm : "Coi là thật là đúng , với cô, bao giờ lời giữ lời ?"
Hạ Sơ Kiến giơ ngón tay cái về phía hình ảnh màn hình ảo: "Đại thủ tịch Quyền hổ là cái của Viện Nguyên lão!"
Sau đó cô đổi giọng: " mà, Đại thủ tịch Quyền, những lời nên quá chắc chắn, đang cắm cờ (flag) đấy... kẻo vả mặt thì khó coi lắm ha ha ha ha..."
Quyền Dữ Huấn mỉm , chuyển chủ đề: " Quân bộ chỉ yêu cầu các cô cầm cự hai mươi bốn giờ, nhưng hình như cô dự định khác?"
Hạ Sơ Kiến thu nụ , bình tĩnh : "Ừm, cũng đấy, bảy tỷ dân Thiếu Phủ, thể để hết cho Trùng tộc ."
"Nói thật, nếu thể, để dù chỉ một cho Trùng tộc."
"Bởi vì mỗi ở đều sẽ trở thành thức ăn và máy đẻ cho Trùng tộc sinh tồn và phát triển."
Nụ xã giao mặt Quyền Dữ Huấn dần biến mất.
Anh im lặng hồi lâu : "... Thực sự nghiêm trọng đến thế ? Có chúng và Trùng tộc chỉ thể chọn một trong hai, thể cùng tồn tại?"
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Sao thế? Đại thủ tịch Quyền còn ý định sống chung với chúng ?"
Quyền Dữ Huấn : "Đây ý kiến của ."
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Vậy là ý kiến của ai?"
Quyền Dữ Huấn cũng giấu cô, thẳng thắn : "Khi Viện Nguyên lão họp bàn, từng đề xuất, lỡ như chúng thực sự đ.á.n.h Trùng tộc, liệu thể đàm phán với chúng ..."
"Họ cho rằng, việc đều thể thương lượng."
"Cái gọi là thể đàm phán, chỉ là do cái giá đưa đủ."
"Điều đúng với tất cả các sinh vật trí tuệ."
"Trùng tộc loài côn trùng vô tri, chúng là sinh vật trí tuệ, nên đàm phán lẽ sẽ hiệu quả."
Hạ Sơ Kiến khẩy, tỏ vẻ khinh thường.
Cô : "Vậy ý kiến của Đại thủ tịch Quyền là gì?"
Quyền Dữ Huấn : " lừa cô, hiện tại ý kiến gì. Bởi vì quan điểm của bên nào mới là đúng."
Những đồng ý đàm phán với Trùng tộc cho rằng thể đàm phán, Trùng tộc hiểu logic của con .
Những đàm phán với Trùng tộc cho rằng chỉ cần là sinh vật trí tuệ thì thể đặt cảnh của !
Quyền Dữ Huấn bên nào mới đúng.
Vì , Quyền Dữ Huấn về phe t.ử chiến, cũng về phe đầu hàng sống chung.
Anh tìm đến Hạ Sơ Kiến là nhận câu trả lời mà thể tin tưởng từ cô.
Hạ Sơ Kiến : "Nếu Đại thủ tịch Quyền tin , thể dùng tính mạng để đảm bảo rằng, những sinh vật tuy trí tuệ, nhưng khả năng suy luận logic của con , nên thể đặt cảnh của chúng ."
"Đối với chúng, đàm phán bao giờ là một lựa chọn."
"Trong lòng chúng chỉ khái niệm kẻ thắng ăn tất."
"Chúng cho rằng kẻ thua cuộc nên tiêu diệt, xứng đáng sống."
"Đàm phán với chúng, còn đợi đ.á.n.h thua mới đàm phán, các tưởng Trùng tộc cũng giống như đám xương sườn mềm yếu ở Viện Nguyên lão các ?"
Quyền Dữ Huấn : "... Cô cảm tính quá ?"
"Chiến tranh vốn dĩ là đẫm m.á.u."
" chiến tranh đẫm m.á.u nghĩa là chiến tranh thể đàm phán. Chẳng lẽ lời họ chút lý lẽ nào ?"
Hạ Sơ Kiến dứt khoát phản bác: "Lời họ chính là chút lý lẽ nào!"
" , thể dùng lối tư duy của con để áp đặt lên suy nghĩ của Trùng tộc."
"Thực ngay cả cùng là con , cách giữa với đôi khi còn lớn hơn cách giữa và ch.ó."
"Anh từng một quốc gia, rõ ràng đ.á.n.h trận thua t.h.ả.m hại, nhưng cứ thích tự lừa dối , là đ.á.n.h thắng trận lớn, còn cho cả nước nghỉ mười ngày để ăn mừng chiến thắng !"
Quyền Dữ Huấn ngạc nhiên: "... Đó là quốc gia nào? Sao ?"
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, đây là câu chuyện cô từng kể, cho chắc?
Cô xua tay: "Đó trọng điểm, trọng điểm là chúng thể dùng sự tình nguyện đơn phương của để đ.á.n.h cược sự khoan dung độ lượng của kẻ thù."
"Trùng tộc tuyệt đối thể đàm phán."
"Nếu một ngày nào đó chúng thực sự đồng ý đàm phán, thì là chúng g.i.ế.c ch.óc nữa, mà là binh dính m.á.u nuôi nhốt bộ nhân loại chúng thức ăn, máy đẻ."
Quyền Dữ Huấn cô chằm chằm, hỏi: "Tại cô chắc chắn như ?"
Hạ Sơ Kiến thành thật với Quyền Dữ Huấn: "Bởi vì lẽ là hiểu rõ Trùng tộc nhất."
"Trong lúc các , đến Nam Thập Tự Tinh mấy ."
"Sự hiểu của về nơi đó nhiều hơn các nhiều."
Quyền Dữ Huấn kinh ngạc: "Cô bằng cách nào?! Theo , lỗ sâu từ Đế quốc Bắc Thần đến các quốc gia khác phá hủy ngay ngày đầu tiên Trùng tộc giáng lâm hệ Bắc Thần mà."
Nếu lỗ sâu, Hạ Sơ Kiến một mất cả ngàn năm ánh sáng!
Hạ Sơ Kiến thản nhiên : "Là Hoắc soái từng đưa . Chiến cơ Bức Thức của thể nhảy gian."
Quyền Dữ Huấn nghẹn lời, đó lạnh: "Hoắc Ngự Sân giỏi thật đấy! Lại dám đưa cô đến nơi nguy hiểm như !"
Hạ Sơ Kiến : "Là cầu xin đưa , hiểu ."
Quyền Dữ Huấn: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1680-chon-mot-trong-hai.html.]
Tim đột nhiên như kim châm, nỗi đau từ từ tụ nơi đáy tim, quá rõ ràng, nhưng cơn đau âm ỉ đó như một vết sẹo khắc cốt ghi tâm, nơi đáy tim, chạm , chạm liền cảm nhận nỗi đau thấu tim gan.
Anh hít sâu một , : " quả thực hiểu về quân sự, nhưng hiểu lòng ."
"Anh đang lợi dụng cô! Cô thấy ?! Vì cô... nên đang lợi dụng cô tối đa!"
Hạ Sơ Kiến cho là đúng: " chứ! cũng lợi dụng mà, con mà, chính là thể hiện giá trị của qua sự lợi dụng lẫn ."
"Nếu là lợi dụng đơn phương thì chắc chắn sẽ tức giận."
" nghĩ đến việc cũng từng lợi dụng , thấy cân bằng ."
Quyền Dữ Huấn: "..."
Anh lẽ nên nghĩ đến điều , góc độ vấn đề của Hạ Sơ Kiến giờ vẫn luôn... ngoài dự đoán của .
hề thấy phản cảm.
Hơn nữa, lấy hết dũng khí cả đời mới mở miệng một đàn ông khác, chỉ để bôi nhọ đàn ông đó mặt cô gái yêu...
Làm như quân t.ử.
Anh bao giờ nghĩ rằng trong chuyện tình cảm, trở thành kẻ đê tiện như .
Anh bao giờ cho là , tất nhiên cũng .
Anh chỉ là một... kẻ ích kỷ.
Những ý nghĩ thoáng qua trong đầu Quyền Dữ Huấn, tâm trạng chùng xuống.
Anh mỉm với Hạ Sơ Kiến, : "Ừm, cô cũng hiểu rõ là yên tâm ."
"Sau khó khăn gì, thể tìm bất cứ lúc nào."
" tắt máy đây."
Quyền Dữ Huấn ngắt cuộc gọi video với Hạ Sơ Kiến, một trong phòng.
Ánh nắng chiếu qua tấm rèm cửa khép hờ, căn phòng một nửa tối tăm, một nửa sáng sủa.
Anh ngay ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.
...
Hạ Sơ Kiến kết thúc cuộc gọi với Quyền Dữ Huấn thì nhận lời mời video call của Tông Nhược Ninh.
Hạ Sơ Kiến thuận tay bấm .
Khuôn mặt tuấn tú của Tông Nhược Ninh hiện lên màn hình ảo.
Hạ Sơ Kiến nhận Tông Nhược Ninh dùng phông nền ảo.
Bên phía vẻ là phòng riêng của .
Tông Nhược Ninh : "Sơ Kiến, bên cô cần quân hỏa thì Tập đoàn Công nghiệp Quân sự Tông Thị nhiều hàng tồn kho, cô cứ tùy ý sử dụng. Tất cả đều miễn phí."
Hạ Sơ Kiến đáp: "Thầy Tông, cảm ơn đề nghị của thầy. Thực tế là đến nhà họ Tông, tìm ông nội thầy bàn về vấn đề ."
"Ông nội thầy cũng đồng ý giao bộ hàng tồn kho của Tập đoàn Công nghiệp Quân sự Tông Thị cho , cũng là miễn phí."
" từ chối, cần hàng tồn kho, nhưng cần miễn phí."
"Chúng là quân nhân của Đế quốc, cần tư nhân vũ trang cho chúng ."
"Khoản quân phí vốn trong ngân sách, các lấy thì để khác lấy mất."
Tông Nhược Ninh im lặng hồi lâu : "... Là lo xa . Cô ở bên Thiếu Phủ cũng cẩn thận."
"Cô là chỉ huy, cần đích chiến đấu với Trùng tộc."
Hạ Sơ Kiến : " , cần thiết sẽ tay."
Sau đó cô hỏi Tông Nhược Ninh: "... Thầy rời khỏi Thiếu Phủ ?"
"Ông nội thầy chắc cũng ."
Tông Nhược Ninh : " cảm ơn cô cho ông nội một cơ hội, để ông lỗ sâu ."
Hạ Sơ Kiến : " cũng chẳng giúp gì nhiều. Ông nội thầy bằng phi thuyền tinh tế tư nhân của gia đình."
"Vốn dĩ thuộc quyền quản lý của ."
Thư Sách
"Còn về lỗ sâu... các phi thuyền tinh tế trong cảng hàng đó vì vấn đề vé tàu mà còn đang tranh cãi."
" bảo họ cứ suy nghĩ kỹ hãy nộp đơn xin lỗ sâu."
"Đằng nào lỗ sâu cũng đang trống, để phi thuyền tinh tế tư nhân của ông nội thầy cũng chẳng ảnh hưởng đến ai."
"Lùi một vạn bước mà , chỉ riêng quân hỏa trong kho của nhà họ Tông các cũng đủ tư cách để ông nội thầy ."
Cống hiến và thụ hưởng là tương quan thuận.
Tông Nhược Ninh Hạ Sơ Kiến cảm thấy nhà họ Tông nợ ân tình của cô.
Cô chính là như , dính dáng bất cứ quan hệ gì với quý tộc.
Tông Nhược Ninh thở dài trong lòng, : " vốn ở Thiếu Phủ."
" nửa tháng , phát bệnh."
" đưa bà về nhà ngoại, cứ ở Bắc Thần chăm sóc bà."