Hạ Tâm Nhu lập tức ôm lấy hai bên má sưng vù, đôi mắt trợn trừng như sắp cường giáp
thể tin Kiều Oản.
“Cô, cô điên , dám đ.á.n.h giữa thanh thiên bạch nhật,
cô sợ báo cảnh sát ?!”
“Báo cảnh sát?” Kiều Oản ghét bỏ lau tay, “Khi cô đ.á.n.h Lăng
Lâm, cô cũng sợ khác báo cảnh sát.”
“Cô là một kẻ nghèo hèn gia thế, quan hệ, cô dựa
mà báo cảnh sát, cô tư cách gì… Á!”
Hạ Tâm Nhu tức giận năng lung tung, những lời định nữa
kịp xong, Kiều Oản dùng viên đá nhỏ đơn giản
đánh sưng miệng.
Lúc cô đau đến chảy nước mắt, trở thành một khuôn mặt heo đúng nghĩa.
Cô vốn sống trong nhung lụa, từng chịu đựng sự bắt nạt, sỉ nhục như , điều khiến Hạ
Tâm Nhu vốn nóng nảy hét lên:
“Con tiện nhân đáng c.h.ế.t , đừng tưởng tao dám tay với mày!”
Dù là nhà họ Hoắc thì , chẳng qua cũng chỉ là một đứa con gái nuôi
nhận nuôi giữa chừng thôi, bỏ thì nhận nuôi đứa khác là .
Làm thể so sánh với cô , một đứa con gái độc nhất dòng m.á.u chính thống.
Vì cô còn kiêng dè gì nữa, như phát điên lao tới
xé nát khuôn mặt xinh của Kiều Oản.
Đáng tiếc Kiều Oản Lăng Lâm, là một cô gái nhỏ
yếu ớt, lập tức dễ dàng tránh cô , đó
đá mạnh một cú phía cô .
Ngay lập tức, Hạ Tâm Nhu ngã sấp mặt xuống đất như ch.ó ăn bùn,
suýt chút nữa thì gãy răng.
Người bạn học bên cạnh cô , thấy sợ đến dám
thở mạnh, điều còn đáng sợ hơn cả bạo lực học đường!
Mặc dù Hạ Tâm Nhu đ.á.n.h vỡ đầu Lăng Lâm,
nhưng cũng đáng sợ như cô bây giờ.
“Ôi, con tiện nhân dám đối xử với tao như , tao
sẽ với bố tao, tao sẽ kiện mày tội cố ý gây thương tích, mày đừng
quá đắc ý!”
Hạ Tâm Nhu mắt đỏ ngầu, hận thể ngay lập tức g.i.ế.c cô !
thực lực cho phép.
“Cô nhất nên tự cầu phúc , nếu Lăng Lâm chuyện
gì, sẽ khiến cô t.h.ả.m hại hơn cô .” Kiều Oản nhẹ nhàng xong câu đó,
rời ngoảnh đầu .
Cô về nhà, mà trực tiếp đến bệnh viện nơi Lăng Lâm đang ở.
Cùng lúc đó, Lăng phụ Lăng Viễn và Lăng mẫu Đổng Lộ thành nhiệm vụ trở về nước.
Ban đầu định bí mật tạo bất ngờ cho con gái, nhưng
nhận tin dữ con gái nhập viện! “Rốt cuộc là chuyện gì?!”
“Báo cáo Lăng thượng tướng, cô Lăng
bắt nạt, khác ức h.i.ế.p thương đang ở bệnh viện.”
“Thậm chí dám bắt nạt con gái cưng của , thật sự là
ăn gan hùm mật báo !”
Đôi mắt chim ưng của Lăng Viễn tràn đầy sự sắc bén và tức giận, gầm lên một tiếng lớn, trầm và đầy nội lực:
“Lập tức cho trực thăng, trong vòng một giờ
đến bệnh viện thăm Tiểu Lâm!”
“Vâng, Lăng thượng tướng!” Một thuộc hạ lập tức sắp xếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-cau-nuong-chieu-tieu-to-tong-qua-ngau-co-tu-han-kieu-loan/chuong-252-gia-the-hung-manh.html.]
“Còn nữa, lập tức điều tra rõ ràng, gần đây Lâm Lâm tiếp xúc
với những ai, gặp chuyện gì,
và cả thông tin của phụ nữ dám cô thương,”
""""""Hãy thu thập tất cả thông tin cho ,
tất cả trong vòng một giờ, tuyệt đối sẽ dễ dàng tha thứ!”
Người phụ nữ tóc ngắn xinh cạnh Lăng Viễn, chính là
vợ của Lăng Viễn, Đổng Lộ.
“Vâng, Đổng cục trưởng.” Một thuộc hạ nhanh ch.óng chấp hành.
Đổng Lộ là cục trưởng Cục Tình báo Quốc gia, với mạng lưới tình báo mà cô nắm giữ,
THẬP LÝ ĐÀO HOA
để điều tra một bình thường, một giờ là đủ.
Rất nhanh, trực thăng sắp xếp sẵn sàng, vợ
chồng hai lên trực thăng, những em phía vẫn đang la hét:
“Lăng thượng tướng, Đổng cục trưởng, hai nhất định đòi công bằng cho
tiểu thư, gì cần chúng giúp đỡ, cứ gọi một cuộc điện thoại là !”
Mọi đều tiểu thư Lăng Lâm của lớn lên, cô
bé hồi nhỏ vì vết bớt độc mặt, luôn tự ti và giao tiếp với khác.
Thêm đó, cha vì lý do công việc đặc biệt, thường xuyên
nhiệm vụ ở nhà, tiểu thư Lăng Lâm đáng thương.
cô bé từ nhỏ đến lớn ngoan ngoãn và hiểu chuyện, bao giờ khoe
khoang về gia đình , một cô bé như mà cũng bắt nạt
và sỉ nhục.
Thật là trời dung đất tha!
“Yên tâm, kẻ đều thoát .” Lăng Viễn bình tĩnh.
Ở phía bên , Kiều Uyển đến bệnh viện, khi đến
phòng bệnh, cô thấy Lăng Lâm với cái đầu to tướng.
Đầu cô bé quấn một lớp băng trắng lớn, khi thấy cô đến,
Lăng Lâm vốn dĩ tự cường tự lập, lập tức bật .
“Ô ô ô, Uyển Uyển, tớ ở đây?
Tớ một ở đây thật sự sợ c.h.ế.t khiếp. Tớ cứ nghĩ sẽ bao giờ
gặp nữa.”
Cô bé ôm cánh tay Kiều Uyển, vì biểu cảm mặt
quá lớn, kéo theo vết thương trán, đau đến mức nhăn nhó.
“Không , những thể gặp tớ, mà tớ
dạy cho Hạ Tâm Nhu một bài học .”
“Thật ? Thật sự cảm ơn nhiều lắm, quả nhiên vẫn là
đối với tớ nhất.”
Lăng Lâm cảm động đến mức chảy nước mũi, mắt đẫm lệ
cô, “Không tớ phá tướng , bác sĩ vết thương
khá sâu.”
“Yên tâm, sẽ , đến lúc đó tớ sẽ cho hai miếng dán đặc chế
trị sẹo, tuyệt đối sẽ để sẹo.”
Vết bớt độc nghiêm trọng như đây, Kiều Uyển còn thể dễ dàng
giải quyết, vết sẹo nhỏ chắc chắn khó cô.
Lăng Lâm một nữa cảm động, “Ô ô,
Uyển Uyển, vẫn là
đối với tớ nhất, cho tớ cảm giác an nhất, yêu quá!”
Cô rốt cuộc tu bao nhiêu kiếp phúc khí, mới thể kết
giao bạn thần tiên như chứ.
Ngay khi cô đang cảm động trời đất, tự cảm động đến
tê liệt, thì thấy một giọng quen thuộc từ bên ngoài cửa:
“Tiểu Lâm, con yêu ai cơ?!”