Sau khi xong các thủ tục kiểm tra tại cổng bảo an, Ôn Cửu mới chậm rãi tiến về khu dạy học. Vừa vặn hai giờ chiều cô một tiết d.ư.ợ.c tề học.
Bước phòng học, cô đồng hồ, vẫn còn hơn mười phút mới đến giờ lên lớp. Đa học sinh đều đang chán nản lướt màn hình quang năng, Ôn Cửu cũng mở giao diện của . Đầu tiên, cô gửi tin nhắn nhóm nhỏ với Kiều Thi Thi và Phi Khinh Vũ báo rằng về, đó báo cáo với Vu Như Mạn tình trạng sức khỏe khi tái khám đều định.
Xong xuôi, cô suy nghĩ một chút gửi thêm một tin nhắn nữa cho Vu Như Mạn:
【 "Gia Tài Bạc Triệu": Cô Vu ơi, bác sĩ Từ ở bệnh viện là bạn của cô ạ? 】
Đang là giờ nghỉ trưa nên Vu Như Mạn trả lời nhanh:
【 "Vu Như Mạn": Không hẳn là bạn, nhưng . Nếu em thấy trong khỏe cứ tìm , báo tên cô thì máy điều trị sẽ giảm giá $20$%. 】
Ôn Cửu chống cằm suy ngẫm. Ngay cả Vu Như Mạn cũng khẳng định Từ Vọng Minh là , cô thể tạm thời yên tâm tiếp xúc với .
Tiết d.ư.ợ.c tề học vốn là một môn khá khô khan nên ít học sinh lựa chọn. Tuy nhiên, ưu điểm là những chọn đều thực sự hứng thú. Giảng viên Diêm Kính Thành dạy học khá thoải mái, nửa tiết đầu giảng lý thuyết, nửa tiết cho học sinh thực hành.
Ôn Cửu chính là học sinh thiên phú cao nhất mà ông từng gặp. Dù là d.ư.ợ.c tề khó đến mức nào, chỉ cần ông giảng giải qua một , cô đều thể phục chế hảo. Điều khiến Diêm Kính Thành cứ mỗi buổi học giữ riêng Ôn Cửu để "tâm tình", hy vọng cô đổi ý mà gia nhập viện nghiên cứu của ông.
"Thầy Diêm, hiện tại em thực sự ý định..."
Ôn Cửu hết câu, Diêm Kính Thành hỉ hả ngắt lời: "Biết , . Hôm nay thầy giữ em để khuyên chuyện đó."
"Ồ, thầy tìm em việc gì ạ?"
Diêm Kính Thành kéo ghế xuống cạnh cô, chậm rãi : "Chuyện là thế , đó thầy gửi công thức cải tiến của em cho viện nghiên cứu cấp cao hơn để thử nghiệm. Bên đó hài lòng, công ty d.ư.ợ.c phẩm họ sản xuất hàng loạt loại Dược tề khôi phục thể lực cải tiến ."
"Công thức là do em cải tiến, nên thầy trao đổi với em . Nếu em đồng ý cho họ sản xuất hàng loạt, chúng sẽ hẹn ngày gặp phụ trách bên đó để thương thảo."
Nghe đến đây, Ôn Cửu nở một nụ rạng rỡ "chuẩn $8$ răng". Cô đang rầu rĩ chuyện kiếm tiền mua nhà kỳ nghỉ, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!
"Gặp chứ ạ, gặp luôn!" Ôn Cửu hào hứng, nhưng khựng : "Chỉ là dạo lịch học của em dày, chắc đợi tuần mới xin nghỉ ngoài ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-149-banh-cheo-ap-chao.html.]
Thấy Ôn Cửu đồng ý nhanh ch.óng, Diêm Kính Thành thầm nghĩ: Đứa nhỏ đúng là cứ tiền là dễ chuyện. Ông lập tức hứa sẽ liên hệ và giúp cô xin giấy phép trường.
Ôn Cửu rời phòng học với tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Mua nhà! Chỉ cần nghĩ đến thôi là cô thấy vui cả ngày.
Tại nhà ăn, Kiều Thi Thi giúp cô nhận các kiện hàng thực phẩm tươi sống gửi đến bếp.
"Nha, Cửu tỷ."
Trong bếp lúc chỉ Phi Khinh Vũ đang dọn dẹp. Kiều Thi Thi vẫn tan học. Vì đây họ tính sẽ thêm ở nhà ăn nên lịch học quy hoạch né giờ việc như Ôn Cửu.
Thấy Ôn Cửu xuất hiện, Phi Khinh Vũ lập tức càm ràm: "Bà nội của ơi, cuối cùng cô cũng về! Cô lúc trưa đóng cửa, đám học sinh ngoài trông như xác sống bò quanh cửa sổ ."
Anh còn mở video lén cho cô xem. Trong clip, một đám học sinh vây quanh cửa sổ 18 kêu gào t.h.ả.m thiết:
" đấu vật xong, mang cả vết thương chạy tới đây mà các nghỉ bán!"
"Trả đầu bếp đồng học cho ! Có các giấu cô ?"
" tình nguyện trả gấp đôi, gấp ba tiền! Cho ăn cơm mà!"
"Cô bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cơm thế?" Phi Khinh Vũ trêu chọc, dù chính lúc trưa cũng mếu máo vì uống dinh dưỡng dịch cơm.
"Đừng bôi nhọ , thêm chất lạ là phạm pháp đấy." Ôn Cửu liếc một cái sang tháo kiện hàng.
Trong kiện hàng mới thịt và bột, cô quyết định sẽ sủi cảo. Loại sủi cảo xong thể cấp đông trong tủ lạnh, nếu cô bận, Kiều Thi Thi và Phi Khinh Vũ chỉ việc mang nấu là món cho học sinh.
"Còn tối nay," Ôn Cửu xắn tay áo, "Chúng sẽ món Bánh chẻo áp chảo (Sủi cảo áp chảo)."