Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 174: Hoa nở phù dung

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:31:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Cửu thực sự cố ý mất mặt ai, chỉ là xuất phát từ tiêu chuẩn cao của một nghiên cứu mỹ thực, nàng thật sự thể che giấu lương tâm mà khen món ngon .

Nhân viên phục vụ bên cạnh kích động lên tiếng: "Tiểu thư, cô cảm thấy món điểm nào hợp khẩu vị ?"

Nhà hàng Fest vốn chú trọng nhất trải nghiệm dùng bữa của khách hàng, chỉ cần khách cảm thấy hài lòng, họ sẽ ngay lập tức giải quyết và tìm cách khách ý nhất thể.

"Ngô, thấy tỏi băm xào quá tay, còn thịt tôm xử lý mỹ lắm." Ôn Cửu suy nghĩ một chút vẫn suy nghĩ của .

Sau khi nàng đưa ý kiến, nhân viên phục vụ gật đầu nhanh ch.óng gửi tin nhắn cho quản lý. Khoảng mười phút , ngoài cửa vang lên tiếng gõ "thùng thùng". Được sự cho phép, nhân viên phục vụ mở cửa phòng.

"Thành thật xin phiền quý khách dùng bữa!"

Nghe tiếng, Ôn Cửu ngước mắt lên. Dẫn đầu là một phụ nữ tóc ngắn mặc bộ váy tinh tế khác hẳn nhân viên phục vụ, qua là nhân sự cấp cao của nhà hàng. Đi theo cô là một đàn ông trung niên vạm vỡ, mũ đầu bếp và tạp dề vẫn kịp cởi , Ôn Cửu đoán đây chính là món "Hoa nở phù dung".

Ishihara Yuriko khi nhận tin nhắn sững sờ. Đây là đầu tiên món "Hoa nở phù dung" nhận đ.á.n.h giá hài lòng kể từ khi mắt. Phải rằng món vốn khách hàng cực kỳ yêu thích và sùng bái.

"Chào tiểu thư, là Yuriko, phụ trách nhà hàng hôm nay. Rất xin khiến cô cảm thấy thoải mái trong quá trình dùng bữa." Ishihara Yuriko cửa tìm ngay đến cô bé mà nhân viên phục vụ nhắc tới. Đối phương tuy tuổi còn nhỏ nhưng cô hề chọn cách dỗ dành trẻ con để đối đãi.

Ôn Cửu ngờ chỉ nhận xét một câu mà kéo cả quản lý tới. Nàng lịch sự đáp: "Không gì, gì ạ."

" vẻ hài lòng khi nếm thử món Hoa nở phù dung. Cô thể góp ý trực tiếp với đầu bếp Văn ở đây, ông sẽ dựa ý kiến của cô để chế biến một nữa."

Thái độ của Yuriko cung kính, nhưng đầu bếp Văn bên cạnh lộ vẻ khinh miệt: "Ý kiến của một đứa con nít thì gì để tham khảo? Nó thì thế nào là đồ ăn ngon."

Chưa đợi Yuriko kịp hòa giải, đầu bếp Văn tiếp tục: "Nhóc con, công việc của bận, rảnh ở đây tiếp chuyện tào lao với nhóc ."

Trước khi tới đây, đầu bếp Văn cứ ngỡ là vị khách quan trọng nào đó bình phẩm món ăn của nên mới vội vàng buông việc chạy tới. Kết quả thấy góp ý là một con nhóc vắt mũi sạch, ông lập tức cảm thấy cực kỳ vô duyên. Loại trẻ con mới học thì gì về nấu nướng, tám phần là cố ý kiếm chuyện gây hấn. Nếu nể mặt đại thiếu gia Phi gia đang đó, ông lưng bỏ .

Ishihara Yuriko đang định xoa dịu bầu khí thì thấy Ôn Cửu khoanh tay n.g.ự.c, thản nhiên : " cũng rảnh tiếp chuyện tào lao với ông."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-174-hoa-no-phu-dung.html.]

"Tỏi băm của ông xào quá lửa, mùi khét nồng nặc. Còn tôm nữa, tôm tươi ngon như ông hấp với hỏa hậu quá mạnh khiến thịt còn độ dai giòn. Làm cái dạng mà cũng dám bán với giá gần 10 vạn tinh tệ ? Cầm tiền , lương tâm ông thấy c.ắ.n rứt ?"

Bình thường tính tình Ôn Cửu , nhưng nàng sẽ bao giờ t.ử tế với hạng coi thường . Vốn nàng định nặng lời, nhưng thái độ của đối phương quá tệ, thì đừng trách nàng bật chế độ "công kích".

Đầu bếp Văn một tràng liên thanh của Ôn Cửu cho hình tại chỗ. Ngược , Phi Trạch Ngọc khẽ đẩy kính, đầy ẩn ý : "Bản lĩnh đầu bếp của quý nhà hàng lớn nhưng cái thì to thật đấy. Nếu nữa thì thể sớm thanh toán lương nghỉ việc."

thích món , nhưng địa vị của nó sánh với Ôn Cửu. Giữa hai bên, chắc chắn chọn về phía nàng.

"Trước giờ cứ nhà hàng Fest chú trọng cảm nhận của khách, giờ xem cũng chỉ bấy nhiêu." Diêm Kính Thành đương nhiên bảo vệ học trò , huống hồ thầy coi Ôn Cửu như nửa đứa con gái.

Bên cạnh, David Harrod cũng nheo mắt, giọng nặng nề: "Hy vọng quý nhà hàng cho chúng một lời giải thích thỏa đáng. Chẳng lẽ khách hàng nhỏ tuổi thì quyền góp ý ?"

Những lời Ishihara Yuriko kinh hãi. Cô vội vàng cúi xin : "Vô cùng xin ! nhất định sẽ giải quyết thỏa việc ! Đầu bếp Văn dạo công việc bận rộn nên tâm trạng mới lỡ lời, xin mặt ông tạ với quý khách!"

Yuriko ngờ sự việc nghiêm trọng đến mức . Cô những khách khác nhưng cô nhận Phi Trạch Ngọc. Đó là đại thiếu gia nhà họ Phi, đối tác lớn của nhà hàng. Nếu hôm nay giải quyết thỏa, e rằng ngày mai cô sẽ sa thải chỉ vì "bước chân trái văn phòng" mất. Cô trừng mắt đầu bếp Văn vẫn nhận tính nghiêm trọng của vấn đề.

Sự việc vốn dễ giải quyết: khách hài lòng thì theo ý khách là xong. mấy câu của đầu bếp Văn đẩy chuyện thế thể cứu vãn. Yuriko nhanh ch.óng vận hành bộ não, cô nhận điểm mấu chốt ở Ôn Cửu.

tới mặt Ôn Cửu, cúi nữa: " xin vì chuyện . Hy vọng tiểu thư thể cho đầu bếp Văn một cơ hội bù đắp, để ông món Hoa nở phù dung theo yêu cầu của cô ?"

Thực Ôn Cửu khó quản lý, nhưng tên đầu bếp đến giờ vẫn xin nàng, nên nàng đáp: "E là , sợ đầu bếp Văn sẽ nhổ nước miếng đồ ăn của mất."

"..." Câu Yuriko trợn tròn mắt, nghẹn họng trả lời thế nào.

"Với cách món cũng khó, đại tỷ tỷ, nhà hàng của các chị hà tất vì một đầu bếp tố chất kém mà tự hủy hoại danh tiếng chứ?"

Ôn Cửu thật lòng. Theo nàng, một đầu bếp thể tiếp thu ý kiến của khách hàng thì trình độ cũng chẳng thể tiến bộ .

Lời thốt chọc đúng ổ kiến lửa, đầu bếp Văn gầm lên: "Cái con nhóc thì cái gì? Dao phay còn cầm nổi mà dám mở miệng bảo nấu ăn? Ta thấy nhóc là của nhà hàng khác phái tới phá hoại thì !"

 

Loading...