Ôn Cửu thấy lời chỉ cảm thấy ở thời đại tinh tế thật kỳ quái. Sao cứ hễ đụng đến thực đơn là chơi kiểu mua đứt thế nhỉ?
Nàng thực đơn cổ Hoa Hạ lưu ở thời đại cực kỳ khan hiếm, nhưng cũng đến mức ?
"Vậy chị thể trả cho em bao nhiêu tinh tệ?"
Nghe nàng hỏi, Liễu Tú Anh mỉm đáp: "50 vạn tinh tệ, mua đứt phần thực đơn của em, thấy ?"
Thực tế, cái giá Liễu Tú Anh đè xuống ít. Phải một phần Hoa nở phù dung ở nhà hàng Fest bán tận gần 10 vạn tinh tệ, trừ chi phí nàng vẫn lời chán. Món của Văn Đại Hải khách yêu thích như , nếu đổi thành phiên bản cải tiến mỹ của Ôn Cửu, Liễu Tú Anh tin chắc khách sẽ kéo đến nườm nượp. Bỏ 50 vạn tinh tệ để mua đứt, đối với cô mà là một món hời lớn.
"Ngô, cái giá ..." Ôn Cửu nghiêm túc suy nghĩ.
Đó là 50 vạn tinh tệ đấy! Nàng thực sự ngờ một cái thực đơn đáng giá đến thế, đủ để nàng mua đứt một căn chung cư ! Nghĩ lúc nàng đăng bao nhiêu thực đơn lên mục động thái của streamer, đúng là cho thiên hạ "ăn chùa" mà. Không kẻ nào xa trộm thực đơn của nàng bán lấy tiền , nếu thì nàng lỗ vốn to !
nghĩ nghĩ , dù nàng nắm giữ nhiều thực đơn, nhưng suy cho cùng chúng do nàng nghiên cứu . Đó là sở hữu trí tuệ của tiền nhân, mang bán lấy tiền bản quyền thì thấy cứ sai sai.
Sư phụ dạy đúng: Quân t.ử ái tài, thủ chi hữu đạo (Người quân t.ử yêu tiền tài nhưng lấy đúng đạo lý).
Ôn Cửu yêu tiền thật, nhưng nàng sẽ lấy đồ của khác để đổi lấy tiền tài. Nàng dùng kỹ năng nấu nướng để kiếm tiền thì , nhưng cầm công trình nghiên cứu của khác bán bản quyền kiếm lợi nhuận kếch xù thì thiếu đạo đức.
Vì thế, một hồi đấu tranh tư tưởng, Ôn Cửu đành c.ắ.n răng, nhịn đau : "Ngại quá đại tỷ tỷ, em bán."
Liễu Tú Anh tưởng nàng chê ít, lập tức nâng giá: "Vậy thế , 100 vạn tinh tệ, em thấy ?"
Một trăm vạn! Một trăm vạn tinh tệ đấy! Không nàng thêm streamer bao lâu mới kiếm con . điểm mấu chốt đạo đức thể phá vỡ, Ôn Cửu thở dài một tiếng: "Thực xin , thực sự vấn đề tiền bạc."
Thấy Liễu Tú Anh định nâng giá tiếp, nàng vội chặn họng: "Đại tỷ tỷ, em thật nhé, thực đơn là một ông lão dạy cho em, nhưng ông bảo tùy tiện bán cho khác, nếu em sẽ gặp báo ứng. Thế nên đây chuyện tiền nong, chị đừng giá nữa."
Ôn Cửu sợ Liễu Tú Anh mà hét lên cái giá 200 vạn 300 vạn thì tim nàng sẽ đau đến c.h.ế.t mất. Đau mất 100 vạn tinh tệ là giới hạn của nàng .
"Hây da..."
Liễu Tú Anh vốn định nâng giá tiếp, vì lời Ôn Cửu kiểu gì cũng giống như đang lừa trẻ con. cô là ăn lâu năm, thái độ là mua thực đơn từ tay Ôn Cửu là chuyện cực khó. cô vẫn thử vận may cuối.
"200 vạn tinh tệ, đây là báo giá cuối cùng của chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-180-chuong-dau-mat-tram-van.html.]
Con vẫn mức trần trong lòng Liễu Tú Anh, ngân sách của cô dự kiến là 300 vạn. Cô vẫn đinh ninh Ôn Cửu đang chơi trò lôi kéo để giá. Phải lương năm của Văn Đại Hải mới 20 vạn tinh tệ thôi.
"Tê." Ôn Cửu nhịn hít một ngụm khí lạnh. 200 vạn tinh tệ! Đủ để nàng mua một căn biệt thự ở khu bình dân đấy! Nghĩ đến đây, mặt Ôn Cửu méo xẹo như quả mướp đắng.
Liễu Tú Anh quan sát phản ứng đó, thấy nàng vẻ lung lay thì chắc mẩm thắng. Cô nhất định thực đơn .
ngay lúc cô đang tự tin nhất, Ôn Cửu nhăn nhó, đưa hai tay bắt chéo n.g.ự.c: "Oa oa oa, em từ chối, em bán !"
Nội tâm Ôn Cửu đang gào thét đau đớn, trời mới nàng bán đến nhường nào. lời sư phụ dạy khắc sâu tim, chuyện thiếu đạo đức nàng thật sự nổi. Liễu Tú Anh chỉ thấy cô bé mặt với biểu cảm như sắp đến nơi để từ chối .
Cô hiểu nổi, 200 vạn tinh tệ mà cũng lay chuyển đứa nhỏ ? Vậy Phi Trạch Ngọc dùng cái gì để biến con bé thành đối tác kinh doanh?
"Ôn tiểu thư chị , nếu em bán đứt, chúng thể bàn bạc ! Hoặc nếu giá ưng, chị vẫn thể tăng thêm! Chúng cũng thể ký theo kiểu ủy quyền ăn chia hoa hồng, dù giá ban đầu thấp hơn nhưng chắc chắn để em thiệt!"
Ăn chia hoa hồng? Nghe đến đây Ôn Cửu càng thấy khổ sở. Liễu Tú Anh nghĩ nàng ăn chia ? Nàng chứ, c.h.ế.t ! thực đơn khác với công thức d.ư.ợ.c tề cải tiến của nàng. Dược tề là do nàng tự mày mò sáng tạo, thuộc sở hữu nguyên tác của nàng nên nàng thể ký với Phi Trạch Ngọc. Còn món Hoa nở phù dung là nàng học từ khác, nàng thể lấy nó bán kiếm lợi nhuận kếch xù .
"Đừng bàn nữa ạ." Ôn Cửu thở dài: "Đại tỷ tỷ, còn việc gì em xin phép , em về học bài chăm chỉ đây."
Thấy nàng quyết , Liễu Tú Anh đành lùi một bước: "Vậy chị thêm bạn Tinh Võng của em nhé? Chị là Liễu Tú Anh, chủ nhà hàng Fest. Làm ăn thành thì bạn cũng chứ?"
Nghĩ đến việc từ chối hàng triệu tinh tệ dâng tận mồm, Ôn Cửu đồng ý kết bạn và báo tên thật để tỏ lòng thành ý.
"Đi thôi, đại ca ca."
Ôn Cửu bước khỏi bếp, thấy Phi Trạch Ngọc vẫn đợi ở cửa, thầm nghĩ đúng là lời hơn Phi Khinh Vũ nhiều.
"Hai chuyện xong ?" Phi Trạch Ngọc đang giữ vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, thấy Ôn Cửu liền chuyển sang nụ như gió xuân.
"Vâng." Ôn Cửu đầu chào Liễu Tú Anh: "Tạm biệt đại tỷ tỷ."
Liễu Tú Anh mỉm chào , nhưng trong lòng vẫn nung nấu ý định để thực đơn từ tay Ôn Cửu. Sau khi chào tạm biệt Phi Trạch Ngọc và David Harrod, Ôn Cửu vội vã rời . Nàng sợ ở thêm chút nữa sẽ lộ vẻ mặt thống khổ vì đau mất trăm vạn tinh tệ.
"Thầy Diêm, chúng về thôi."
Diêm Kính Thành định hỏi xem hai gì, nhưng nghĩ đó là chuyện riêng của nàng nên thôi. Giải quyết xong việc, thầy đưa Ôn Cửu lên xe bay trở về học viện.