Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-01-21 02:50:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngoài dự kiến của quản lý là, quần áo bày đến hỏi, rằng quần áo , từng thấy kiểu ở nơi khác.

 

Quản lý thấy , lập tức thừa thắng xông lên giải thích rằng bộ đồ chỉ ở cửa hàng bách hóa của họ mới bán, là mẫu mới, nơi khác thể tìm thấy, còn hiện tại chỉ vài bộ, mua thì nhanh tay lên, tránh để đến lúc bán hết sạch!

 

Khách hàng xong, ánh mắt bộ đồ lập tức càng thêm rực cháy.

 

Cuối cùng vài kìm mà thử một chút, soi gương thấy bộ đồ thực sự càng càng , càng càng mới lạ, đều dứt khoát đặt hàng.

 

Nhìn vài bộ quần áo bán sạch sào trong đầy một ngày, chính quản lý cũng sững sờ.

 

Bộ quần áo thực sự bán chạy đến thế!

 

Tăng sản lượng, tuyệt đối tăng sản lượng!

 

Thời gian đó, chuyện cửa hàng bách hóa một mẫu váy liền dần lan truyền ngoài, đến mua ngày càng nhiều, ngay cả đơn vị của Hà cũng loáng thoáng.

 

mấy tháng nay bà qua với Hoắc Lệ Lệ, mua từ chỗ cô vài bộ quần áo kiểu dáng và màu sắc mới lạ , nên đối với bộ quần áo đang rầm rộ ở cửa hàng bách hóa cũng mấy hứng thú.

 

chịu nổi việc một ngày nghỉ, bà vẫn một chị em thiết kéo .

 

Đến cửa hàng bách hóa, bà bộ quần áo đó, thấy thực sự khá , nhưng lẽ do thời gian qua bà thấy ít quần áo nên cũng quá kinh ngạc.

 

Ngược chị em của bà kìm lòng mà mua một bộ, kết quả hỏi mới phát hiện một chiếc váy bán tới tận bốn mươi tệ!

 

Thực đây chỉ là một chiếc váy liền mặc mùa xuân, chất vải dày lắm, chẳng qua là kiểu dáng hơn một chút.

 

, cũng thể bán bốn mươi tệ chứ?

 

Những chiếc váy liền khác cũng chỉ hai mươi mấy tệ, chiếc đắt hơn gần gấp đôi đấy!

 

Thấy chị em của đang hào hứng trả tiền, Hà vội vàng kéo bà .

 

"Bà điên , một chiếc váy thế mà tận bốn mươi tệ, đắt quá , căn bản đáng giá !"

 

" họ , hiện tại chiếc váy chỉ ở đây bán, cả nước những nơi khác đều , chắc chắn sẽ trở thành trào lưu, đến lúc đó khác , oai bao nhiêu!"

 

Mẹ Hà xong chỉ thấy đau đầu.

 

" cái đắt hơn những chiếc váy bên cạnh gần gấp đôi đấy, tiền thể mua hai chiếc váy ."

 

Hơn nữa ở đây nhiều mua như , e là ngoài đại cũng thể gặp vài mặc cùng kiểu với bà, lúc đó ngượng ngùng bao.

 

Thấy chị em vẫn đang điên cuồng d.a.o động, Hà chợt nhớ điều gì đó, hạ thấp giọng với bà : " , quần áo mặc , bà cũng mua ? Thời gian liên lạc với đồng chí đó, nếu bà mua thì thư cho cô ngay!"

 

" bảo bà , chỗ cô cũng váy lắm, mà chỉ giá thôi!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-380.html.]

Mẹ Hà giơ hai ngón tay lên, hiệu chỉ cần hai mươi tệ.

 

Quan trọng là váy Hoắc Lệ Lệ cũng mà, chẳng kém gì mẫu váy mới của cửa hàng bách hóa .

 

Hơn nữa quần áo ở đó mới thực sự là ít , mặc cũng ít, nên lo đụng hàng.

 

Nghe , chị em mới sực tỉnh, nghĩ quần áo Hà mặc thời gian qua, kiểu dáng cũng , cũng mới lạ thật.

 

Quan trọng là chỉ hai mươi tệ, rẻ hơn cái bốn mươi tệ tận một nửa!

 

bỏ tiền mua chiếc váy thể mua hai chiếc bên , hình như đúng là hời hơn thật.

 

Cuối cùng, khi lý trí trở , chị em vội vàng kéo Hà rời khỏi cửa hàng bách hóa.

 

Sau khi ngoài, thấy ít chị em tay đều xách chiếc váy ban nãy, bà mới tặc lưỡi: "Ái chà, bà đúng thật, nhiều mua thế , đúng là khả năng đường sẽ bắt gặp mặc cùng kiểu."

 

"Cũng may bà kéo , nếu ban nãy sợ là thật sự mua !"

 

Cũng lạ thật, ban nãy ở bên trong cái khí đó tác động, thực sự chút bốc đồng mua bằng .

 

ngoài bình tĩnh hơn nhiều.

 

Mẹ Hà , đầu quầy bán quần áo ban nãy, lông mày nhíu .

 

"Ban nãy bà thấy , bên cạnh cứ kích động các bà đấy? Còn nữa, cái giá định quá đắt , quản lý nữa..."

 

Ban nãy họ đó, cứ thấy bộ đồ thế nào, độc đáo , chắc chắn sẽ thành trào lưu, giờ mua cơ hội, sẽ tụt hậu so với khác linh tinh.

 

Những lời kích động như lọt tai, cộng thêm cảnh tượng tranh cướp quần áo mắt, khó ai kìm chế bản ảnh hưởng.

 

Quản lý hề Hà đang thầm trách ông trách nhiệm, lúc ông đang cách quầy một cảnh tượng , khóe miệng sắp ngoác tận mang tai.

 

Ông từng nghĩ bộ đồ sẽ bán chạy, nhưng ngờ chạy đến mức !

 

sự thịnh vượng , còn liên quan đến màn "tuyên truyền" đó của ông .

 

Tốt lắm lắm, cửa hàng của họ kiếm đậm !

 

Tuy nhiên, sự bùng nổ trong thời gian ngắn cũng sớm mang tác dụng tiêu cực, đó là mặc bộ đồ đường phát hiện bất cứ lúc nào, bất cứ nơi cũng thể đụng một mặc cùng kiểu với , lập tức nhiệt tình giảm đáng kể.

 

Quần áo dù đến mà nhiều mặc quá thì họ cũng thích lắm, thậm chí bắt đầu ghét bỏ.

 

Khoảng một tháng , quản lý thấy mua quần áo ngày càng ít, sai ngóng mới là do đó mua quá nhiều, giờ bên ngoài mặc cũng nhiều, ai nấy đều chê bai.

 

Nếm trải niềm vui một đêm giàu sang nhờ bán mẫu mới đó, quản lý bao giờ quên mùi vị đó, cuối cùng ông suy nghĩ, phát hiện tiếp tục duy trì sự thịnh vượng như thì liên tục quần áo mới!

 

 

Loading...