Chẳng hạn như, thể xin phép thường xuyên những nhiệm vụ như ? Triệu Kim Hoa hiểu lắm về những chuyện , nhưng bà nghĩ thể với Đỗ Minh Nguyệt một tiếng, để con bé nghĩ cách.
Sau khi ăn cơm xong, Triệu Kim Hoa quả nhiên phòng Đỗ Minh Nguyệt, thấy cô đang đèn bàn việc một lúc, bà bèn tranh thủ thời gian mở lời.
"Minh Nguyệt , con Tiểu Hoắc cứ công tác bên ngoài mãi thế , hai đứa kết hôn , vẫn như ?"
Đỗ Minh Nguyệt cất đồ xong, bèn ngẩn , thành thật lắc đầu: "Mẹ, chuyện con cũng ."
"Ầy, ý gì khác, chỉ là nghĩ nếu hai đứa kết hôn, mà Tiểu Hoắc vẫn cứ như bây giờ, một là mấy tháng tin tức gì, một con ? Chuyện kết hôn là chuyện của hai , chỉ lo con chuyện gì mà bên cạnh chẳng ai."
Triệu Kim Hoa lượt những lo lắng của , Đỗ Minh Nguyệt xong vô cùng cảm động, cô đang suy nghĩ cho .
"Mẹ, thực chuyện kết hôn con và Hoắc vẫn hề nhắc tới, chắc là còn sớm ạ."
Trước đây là vì cô còn nhỏ, tuy giờ qua hai năm, cô cũng hai mươi mốt hai mươi hai tuổi , nhưng hiện tại công việc của cô cũng bận rộn, chắc thể dành thời gian để chăm sóc gia đình nhỏ . Hơn nữa tình huống của Hoắc Kiêu mà đúng là một vấn đề.
"Chuyện đợi khi nào về, con sẽ chuyện hẳn hoi với ạ."
"Hai đứa nhất định chuyện nghiêm túc đấy, đây là chuyện đại sự, thể qua loa , ?" Triệu Kim Hoa yên tâm dặn dò thêm nữa.
Tất nhiên điều bà mong mỏi nhất vẫn là Hoắc Kiêu thể mau ch.óng trở về, như bà cũng thể bên cạnh ngóng . Chẳng do sự mong mỏi của Triệu Kim Hoa và Đỗ Minh Nguyệt tác dụng , mà vài ngày , đúng lúc Triệu Kim Hoa thành phố cùng Đường bàn bạc xem tổ chức tiệc cưới ở thì nhận tin Hoắc Kiêu về.
Hoắc Kiêu trở về hề rình rang, dường như những đồng hành với ít, giống như Đỗ Minh Nguyệt thấy cả một con tàu lớn chở đám quân nhân cùng khải trở về. Còn Đỗ Minh Nguyệt cũng là khi về nhà đột nhiên phát hiện trong nhà thêm một đôi giày nam mới nhận Hoắc Kiêu về.
Cô nhịn gọi tên Hoắc Kiêu mấy tiếng, nhanh từ trong phòng của truyền giọng mơ màng của Hoắc Kiêu. Anh từ bên ngoài về, vẫn luôn nghỉ ngơi t.ử tế nên về đến nhà là tranh thủ ngủ bù ngay. Nhận đ.á.n.h thức Hoắc Kiêu, Đỗ Minh Nguyệt chút ngại ngùng, may mà theo thói quen, Hoắc Kiêu khi tỉnh dậy cũng ngủ tiếp nữa.
Anh gọi vọng ngoài cho Đỗ Minh Nguyệt một tiếng: " ngay đây." Sau đó nhanh ch.óng thu dọn bản bước tới mặt Đỗ Minh Nguyệt.
Đỗ Minh Nguyệt Hoắc Kiêu mắt, hầu như gì khác biệt so với lên đường, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thương, trông cũng gầy . Chẳng lẽ điều kiện nhiệm vụ ?
"Lúc nãy thấy ghế sofa quần áo của em, là dì Kim Hoa tới ?"
Ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt thu hồi khỏi Hoắc Kiêu, giải thích: "Anh hai định tháng kết hôn với chị Y Y, nên em chắc sẽ ở đây đợi đến khi họ kết hôn xong mới về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-494.html.]
"Ừ, cũng là tại , đáng lẽ nên về sớm hơn." Hoắc Kiêu lộ vẻ áy náy.
"Mẹ trách , hai hôm bà còn đang ngóng xem mãi về đấy."
Có lẽ vì nhiệm vụ thành thuận lợi nên tâm trạng của Hoắc Kiêu cũng vô cùng thoải mái, : "Dì Kim Hoa còn gì nữa , nhắc gì đến chuyện kết hôn của chúng ?"
Đỗ Minh Nguyệt khựng , xoay ngạc nhiên , dường như ngờ Hoắc Kiêu đoán trúng phóc như . là cô vẫn dội cho Hoắc Kiêu một gáo nước lạnh.
"Mẹ em , trạng thái hiện tại của là thường xuyên , nếu cứ thế thì nếu chúng thực sự kết hôn , em ?" Nói xong Đỗ Minh Nguyệt chằm chằm , hỏi: "Anh xem, em ?"
Nếu là đây, câu hỏi của Đỗ Minh Nguyệt chắc chắn sẽ khó Hoắc Kiêu. Bởi một bên là Đỗ Minh Nguyệt, một bên là trách nhiệm của , bên nào cũng từ bỏ, cũng phụ lòng, sẽ rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan. bây giờ... vốn dĩ đợi đến khi thông báo điều động chính thức mới báo tin vui cho Đỗ Minh Nguyệt, nhưng lúc cảm thấy cứ sớm cho , để Triệu Kim Hoa và Đỗ Minh Nguyệt cùng yên tâm.
"Em yên tâm , bắt đầu từ hôm nay, sẽ những nhiệm vụ như nữa."
Vì chuyện còn liên quan đến những khác nên Hoắc Kiêu chỉ thể nhắc nhở đến đây thôi, nhưng dù tin tức vẫn khiến Đỗ Minh Nguyệt kinh ngạc thành công.
"Ý là , lẽ thăng chức ?"
Hoắc Kiêu mỉm cô, dùng ánh mắt để khẳng định. Mặc dù hình như công việc của Hoắc Kiêu ảnh hưởng gì đến , nhưng đến đây Đỗ Minh Nguyệt cũng nhịn mà vui lây.
"Chúc mừng nhé!"
Hai đang chuyện ở đây thì Triệu Kim Hoa về tới nơi. Thấy Hoắc Kiêu, bà ngạc nhiên thốt lên thành tiếng.
"Ây da, Tiểu Hoắc, cuối cùng cháu cũng về !"
Nhìn thấy Triệu Kim Hoa, Hoắc Kiêu cũng nghiêm túc trở , cung kính chào bà một tiếng, xin vì bà tới mà đón tiếp nọ.
"Ây da, chúng là quan hệ gì chứ, cháu đừng khách sáo với dì mấy chuyện đó nữa, dì còn là vì cháu bận công việc ?" Triệu Kim Hoa xua tay, đó cũng rạng rỡ.
Vì Hoắc Kiêu về nên cả nhóm buổi tối ăn một bữa thịnh soạn, tụ tập cùng chuyện một hồi. Mặc dù họ đều tò mò mấy tháng nay Hoắc Kiêu , nhưng đều lo lắng chuyện của cần bảo mật nên ai hỏi gì cả.