Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 513

Cập nhật lúc: 2026-01-21 04:57:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Minh Nguyệt lập tức mỉm : "Mọi yên tâm , em mà."

 

Mặc dù khi đến thời đại hiếm khi ở một , ngay cả lúc ở Hải Đảo thì Hoắc Kiêu cũng thường xuyên công tác, cô ở một trong căn nhà của .

 

xung quanh dù cũng là quân nhân, cái cảm giác an đó là lấp đầy luôn đấy, chẳng cần lo lắng chút nào.

 

ngoài những ngày ở Hải Đảo thì kiếp cô cũng kinh nghiệm sống độc của một thanh niên độc khá phong phú đấy chứ, cho nên cô cảm thấy Đỗ Vũ Lâm và Đường Y Y cần lo lắng cho .

 

hai họ cũng là ý , Đỗ Minh Nguyệt thể thấu hiểu .

 

Cuối cùng hết lời đến lời khác, thề thốt nhất định sẽ chú ý, hai họ mới rời .

 

Mà Đỗ Minh Nguyệt cứ ngỡ chuyện thế là xong , nhưng điều khiến cô ngờ tới là quá hai ngày , một bóng dáng ngoài ý xuất hiện ở cửa xưởng của cô.

 

Lúc tan , Đỗ Minh Nguyệt Hoắc Kiêu đột nhiên xuất hiện ở cửa, cả ngây luôn.

 

Phải một lúc lâu cô mới từ từ thốt lên, giọng đầy kinh ngạc.

 

"Sao đến đây?"

 

Hoắc Kiêu lặng lẽ cô, khi Đỗ Minh Nguyệt tới mới mỉm : "Đến để ở bên em."

 

Sau đó vươn tay đón lấy chiếc túi xách nhỏ trong tay cô.

 

Mặc dù sự xuất hiện của đột ngột nhưng thể , Đỗ Minh Nguyệt cũng cảm thấy bất ngờ và vui mừng.

 

"Là hai em cho để đến đây ?"

 

Cô cảm thấy chắc là hai Đỗ Vũ Lâm lo lắng cô ở đây một an nên mới gọi Hoắc Kiêu đến.

 

Nói gì thì , hai đối với vẫn là .

 

Đỗ Minh Nguyệt kìm mà khen ngợi hai một trận trong lòng.

 

Hoắc Kiêu xong giải thích quá nhiều, chỉ : "Tan , đưa về nhà ."

 

Thật Đỗ Vũ Lâm khi về Hải Đảo nhắc với là hiện tại Đỗ Minh Nguyệt ở Quảng Châu một nhưng bảo sang đây , mà là Hoắc Kiêu tự chủ động sang đây đấy chứ.

 

Chẳng vì lý do gì khác, đơn giản là vì nhớ cô.

 

Có điều, loại lời thật sự miệng , cho nên chỉ thể chôn vùi lời giải thích thật sự trong lòng, dùng sự đồng hành để giãi bày nỗi nhớ của , mong chờ Đỗ Minh Nguyệt thể cảm nhận nỗi nhớ và tình yêu thầm lặng của .

 

Bởi vì Hoắc Kiêu đột ngột đến, vốn dĩ Đỗ Minh Nguyệt định khi tan sẽ tùy tiện ăn chút gì đó ở ngoài nhưng trực tiếp đổi ý định, đưa Hoắc Kiêu đến khu chợ lớn nhất gần đó.

 

Cô định buổi tối sẽ một bữa thịnh soạn, cùng Hoắc Kiêu hai ăn một bữa thật ngon!

 

Anh hai và Đường Y Y họ rời khỏi Quảng Châu cũng mấy ngày , lúc khi họ ở đây, Đỗ Minh Nguyệt đều còn thể siêng năng nấu cơm mỗi ngày bởi vì trong nhà dù cũng ba , thể vài món ăn .

 

họ , cô liền thấy nhiều cũng chẳng ai ăn, ăn hết cũng lãng phí, nhưng ít thì chính thấy ăn thèm, cho nên hầu như ngày nào cô cũng ăn tiệm.

 

Có lẽ trong mắt khác thì ăn tiệm là một chuyện hết sức nhưng trong mắt Đỗ Minh Nguyệt, ăn tiệm chỉ là vì quá lười, đối phó qua loa cho xong bữa thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-513.html.]

Bây giờ Hoắc Kiêu đến , cô cuối cùng cũng bạn ăn !

 

Thế là cuối cùng cô chọn nhiều thứ, lỉnh kỉnh xách mấy túi to, đương nhiên đều là Hoắc Kiêu xách.

 

Về đến nhà, Hoắc Kiêu lập tức đặt đồ trong tay xuống, nhanh đến phòng bếp giúp Đỗ Minh Nguyệt một tay.

 

Anh tuy tay nghề nấu nướng giỏi lắm nhưng siêng năng, lúc ở nhà cũng tự nấu cơm, lúc khi Đỗ Minh Nguyệt ở xưởng hải sản Hải Đảo bận rộn, còn nấu cơm đợi cô về ăn.

 

Cho nên chuẩn một việc sơ chế thái rau rửa rau là dư sức.

 

Có Hoắc Kiêu giúp đỡ, Đỗ Minh Nguyệt lập tức thấy việc nấu cơm đơn giản nhiều, cuối cùng cô đầy một bàn thức ăn ngon, mới thấy hình như nhiều .

 

"Xong , hai chúng hình như ăn hết."

 

Đỗ Minh Nguyệt chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác những món ăn bàn.

 

Bây giờ là mùa hè, cơm canh thể để lâu , cho nên nếu họ ăn hết thì khả năng cao là sẽ lãng phí.

 

ai bảo thời gian cô cứ ăn tiệm suốt ăn ngon, bây giờ Hoắc Kiêu đến, nhất thời bốc đồng mua sắm, trực tiếp mua bao nhiêu đồ.

 

Hoắc Kiêu thấy cũng im lặng một lúc, đó hít sâu một : "Không , để ."

 

Đỗ Minh Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt chút nghi ngờ, ngập ngừng hỏi: "Nhiều thế , thật sự thể ?"

 

Hoắc Kiêu gật đầu, vẻ mặt vô cùng trầm .

 

"Tin ."

 

Được , câu của , Đỗ Minh Nguyệt lập tức yên tâm ít.

 

Cuối cùng hai họ bàn, bởi vì thức ăn quá nhiều nên dẫn đến việc Đỗ Minh Nguyệt lúc chỉ một ý nghĩ, đó là ăn điên cuồng, ăn lấy ăn để, nhất định nhanh ch.óng ăn hết cơm canh, cho nên ngay cả thời gian chuyện với Hoắc Kiêu cũng .

 

Còn Hoắc Kiêu, vốn dĩ lời ít, cộng thêm lúc thấy Đỗ Minh Nguyệt đang dốc hết tâm trí việc ăn uống, tự nhiên cũng sẽ chủ động mở miệng.

 

Thế là bữa cơm đầu tiên của hai một thời gian dài xa cách trôi qua trong cảnh lời nào mà cắm cúi ăn lấy ăn để.

 

Khoảng một tiếng , Đỗ Minh Nguyệt thấy thật sự thể ăn thêm nổi chút nào nữa, đó cô ngẩng đầu Hoắc Kiêu ở đối diện, và cô đặt đũa xuống với tốc độ tương đương nhưng đống xương xẩu các loại phế phẩm thức ăn bên phía rõ ràng nhiều hơn cô, gần như gấp ba cô.

 

Lại các món bàn.

 

Trời ạ, mà thật sự ăn sạch bách luôn!

 

Giây phút , ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt Hoắc Kiêu lộ rõ sự kính phục và ngưỡng mộ sâu sắc.

 

Hoắc Kiêu: "......."

 

Anh nhất thời dở dở .

 

Bởi vì thật sự ngờ tới việc đầu tiên thấy ánh mắt kính phục từ Đỗ Minh Nguyệt là vì ăn nhiều.

 

Sau khi ăn xong, Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu cùng dọn dẹp bát đũa, nhân tiện trò chuyện, Đỗ Minh Nguyệt lúc mới Hoắc Kiêu thể ở Quảng Châu một tuần lễ.

 

 

Loading...