Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 556
Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:00:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Tư Nguyệt, Hoắc là họ Hoắc của Hoắc Kiêu, Nguyệt là tên Minh Nguyệt của Đỗ Minh Nguyệt, nên ý nghĩa của cái tên quá rõ ràng .
Đỗ Minh Nguyệt đầu thấy cũng cảm thấy ngại ngùng, nhưng khi về phía Hoắc Kiêu, thấy một nỗi ngọt ngào trào dâng.
Cô luôn cảm thấy Hoắc Kiêu là một phản ứng chậm chạp, cảm xúc nội tâm, nhưng khi cái tên đặt cho con gái, mới nhận "ngầm" đến mức nào.
Sau khi con gái chào đời, cuộc sống của Đỗ Minh Nguyệt đổi ít.
Đầu tiên là thêm một em bé nhỏ lúc nào cũng cần bế bồng, mỗi ngày đều dành nhiều thời gian cho con, thêm đó là sự nghiệp của xưởng hải sản ngày càng phát triển, những việc cần cô xử lý ngày càng nhiều hơn.
dù là vế vế , đối với Đỗ Minh Nguyệt mà , niềm vui vẫn lớn hơn sự vất vả.
Con gái là do m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh , là một phần m.á.u thịt của cô, chỉ cần con bé chuyện phạm pháp, điều ác, Đỗ Minh Nguyệt sẽ yêu thương con cả đời.
Còn về vế , cùng với việc cải cách mở cửa ngày càng lâu, kinh tế cũng phát triển nhanh ch.óng, ngay từ khi mở cửa, xưởng hải sản của bọn họ chút tiếng tăm, mở cửa , cô cũng dành ít thời gian và công sức để công tác tuyên truyền và quảng bá.
Tuy giai đoạn đầu công tác khắp nơi mệt mỏi, nhưng là hiệu quả vô cùng phi thường, mấy chữ "Xưởng hải sản Hải Đảo" từ lâu đến rộng rãi, ngay cả khi hiện nay thị trường mọc lên những xưởng hải sản mới, những sản phẩm tương tự như xưởng của Đỗ Minh Nguyệt, nhưng vì danh tiếng xưởng của cô từ , dẫn đến việc quần chúng nhân dân cứ hễ nghĩ đến hải sản là sẽ nghĩ ngay đến xưởng của bọn họ. Vì dù bao nhiêu xưởng mới và sản phẩm mới đời, cũng ảnh hưởng đến họ, thậm chí uy tín ngày càng vang xa.
Đỗ Minh Nguyệt cũng ngờ ngày thương hiệu của xưởng thể trở thành một thương hiệu lâu đời nổi tiếng, xúc động nhưng gánh nặng vai cũng lớn hơn.
Để xưởng thể theo kịp thời đại và những đổi nhanh ch.óng hiện nay, cô chỉ còn cách dành nhiều thời gian hơn để học hỏi về quản lý và kỹ thuật.
Cũng may hiện tại những tài giỏi, cán bộ cốt cán trong xưởng ngày càng nhiều, các công việc công tác cũng thể tạm thời giao cho họ, Đỗ Minh Nguyệt thể ở bên đảo chăm sóc con, bận rộn với công việc.
Dù đứa trẻ còn quá nhỏ, thể rời xa .
Và mãi đến một năm , khi Đô Đô thể đổi môi trường, nhóm Đỗ Minh Nguyệt mới đưa Đô Đô về quê một chuyến.
Tết năm ngoái bọn họ cũng lo lắng Đô Đô tuổi còn quá nhỏ, sức khỏe yếu thể xa, nên cái Tết đó đều đón ở phía đảo, đó cũng là đầu tiên Triệu Kim Hoa đón Tết ở nơi đất khách quê .
Cũng may Tết, bố Đỗ Kiến Quốc cũng đến đảo một chuyến để đoàn tụ với .
Tết ông vội vàng về quê, vì ông còn vướng bận trại nuôi lợn ở quê nhà.
Nhóm Đỗ Minh Nguyệt trở về, thực chỉ vì hơn một năm về quê, mà còn vì ở quê hỷ sự lớn, đó chính là cả Đỗ Vũ Kỳ sắp kết hôn !
Nói thì cả Đỗ Vũ Kỳ là lớn tuổi nhất trong mấy chị em bọn họ, ngờ là kết hôn muộn nhất.
Năm ngoái khi Đỗ Minh Nguyệt sinh con, Triệu Kim Hoa giải tỏa một tâm nguyện lớn trong lòng, nên bắt đầu lo lắng đến chuyện hôn nhân của con trai cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-556.html.]
vì con trai cả vốn là chủ kiến nhất, trầm nhất, cũng là kế hoạch rõ ràng nhất cho tương lai của trong nhà, nên Triệu Kim Hoa cũng dám .
Cũng may cả quả nhiên kế hoạch rõ ràng cho tương lai của , để bà lo lắng lâu, Đỗ Kiến Quốc gọi điện từ quê lên cả đối tượng, gì bất ngờ thì cuối năm sẽ kết hôn.
Khi Đỗ Minh Nguyệt về đến quê, cuối cùng cũng gặp chị dâu tương lai.
Chị dâu là cả quen trong lúc việc, cũng là một năng lực, thể hai là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh.
Và điều khiến Đỗ Minh Nguyệt kinh ngạc hơn cả, thực chính là sự đổi của quê nhà.
Cô chẳng qua chỉ mới hơn một năm về, mà con đường ở quê khác hẳn .
Trong thôn xây dựng một con đường nhựa, rộng lắm nhưng vô cùng nổi bật, ít nhất là xe cộ thể lưu thông thuận lợi trong thôn, thể sánh ngang với đường thị trấn .
Hơn nữa tinh thần của mỗi đều , mặt rạng rỡ niềm vui.
Những đó khi thấy Đỗ Minh Nguyệt đều lượt chào hỏi cô, Đỗ Minh Nguyệt sự nhiệt tình của cho lúng túng, mãi về mới đôi chút nguyên do.
“Minh Nguyệt , đa tạ cháu giúp bán đồ gác bếp, chúng mới tiền nuôi lợn, giờ đều việc ở trại lợn, cuộc sống hơn nhiều !”
Không chỉ trại lợn, mà còn các nguyên liệu khác để đồ gác bếp, thậm chí còn chuyên học lái xe để chở hàng, tóm xoay quanh một chuỗi ngành nghề , nhiều trong đại đội tìm công việc phù hợp.
Và tất cả những đổi cùng nguồn cơn , đều bắt đầu từ việc Đỗ Minh Nguyệt mang đồ gác bếp của Triệu Kim Hoa đến xưởng hải sản của họ để bán.
Vậy nên trong mắt , Đỗ Minh Nguyệt nghiễm nhiên trở thành ân nhân dẫn dắt bọn họ việc kiếm tiền.
Đỗ Minh Nguyệt khi nguyên do , lập tức nở nụ .
Nhìn vẻ mặt đầy lòng ơn của mắt, cô bày tỏ:
“Nếu sự cần cù nỗ lực của , cháu dù cho chút cơ hội cũng thể kết quả như ngày hôm nay, nên tất cả vẫn là dựa chính , cần cù giàu!”
Sự thật đúng là như , Đỗ Minh Nguyệt từ sớm thế hệ như bố cô Đỗ Kiến Quốc thật thà cần cù, chịu thương chịu khó, đây từng sống những ngày khổ cực, giờ chút cơ hội càng nỗ lực phấn đấu, để bản và gia đình sống hơn.
Giờ đây cuộc sống của họ thể ngày càng , Đỗ Minh Nguyệt cũng thật lòng cảm thấy mừng cho họ.
Mọi cô , nhịn khen cô tâm thiện, tóm bao nhiêu lời thể nghĩ đều dồn hết lên cô, Đỗ Minh Nguyệt da mặt mỏng mà cũng sắp đỡ nổi nữa , may mà cuối cùng là Hoắc Kiêu bế Đô Đô đến giải cứu cô.
Người đàn ông oai phong cao lớn mặt biểu cảm gì, nhưng cánh tay là một cô bé đáng yêu với khuôn mặt tròn trịa hồng hào, sự đối lập cực kỳ đáng yêu khiến sững sờ.