Theo lý mà với phận hiện tại của Ngô Diệp nên chuyển đến ở biệt thự hào hoa thật sự , mỗi ngày nhiều việc, hễ rảnh rỗi một chút là hận thể quấn lấy Chu Công đến thiên hoang địa lão, chuyện chuyển nhà từng nghĩ đến.
Vẫn ở cùng Tần Vô Hoa trong căn “biệt thự” cạnh tòa nhà nhỏ, trong nhà cũng thuê giúp việc, và Tần Vô Hoa đều thích lạ lảng vảng trong nhà, việc nhà cửa thường là Tần Vô Hoa bao thầu, Nhị thiếu gia cơ bản chỉ chịu trách nhiệm ném quần áo máy giặt, đó từ giặt đến phơi đều là việc của Đại Tần.
Nhiều khi, đều là Đại Tần nấu cơm, Nhị thiếu gia chơi game, Đại Tần rửa bát, Nhị thiếu gia chơi game, Đại Tần dọn dẹp vệ sinh, Nhị thiếu gia chơi game... Phân công lao động vô cùng rõ ràng.
Đại Tần chỉ giỏi món mì, giờ cũng hai ba món xào Ngô Diệp thích ăn .
Thỉnh thoảng việc mệt, hoặc là sang tòa nhà nhỏ ăn chực uống chực, hoặc là gọi điện cho Khách sạn Dị Hương, bên đó sẽ lập tức xong cơm canh mang đến tận nhà.
Về đến nhà, Ngô Diệp còn đang tắm trong phòng tắm, Tần Vô Hoa ở ngoài gọi điện cho nhà hàng đặt món ăn tối hai bàn bạc. Tần Vô Hoa đặt điện thoại xuống, chuông điện thoại reo, bắt máy là Trình Lượng.
Hàn huyên vài câu đơn giản, Trình Lượng : “Anh Tần, đặt một bàn ở Khách sạn Dị Hương, và Ngô thiếu tối nay nể mặt đến dự ?”
Trước mặt ngoài, Tần Vô Hoa thường lấy ý kiến của Ngô Diệp chủ, : “Đại ca hiện tại đang bận chút việc, lát nữa xong việc, bảo đại ca gọi cho .”
Trình Lượng thầm mắng trong lòng điều:
“Được, đợi điện thoại của .”
Cúp điện thoại, Trình Lượng sờ mặt , thầm nghĩ, Ngô Diệp đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu, thế mà chịu sống với kẻ nhan sắc bình thường như Tần Vô Hoa. Chẳng lẽ dùng xác trói buộc ?
Tần Vô Hoa thì nhưng dị năng là cấp bốn hàng thật giá thật, theo tin tức dò la , sức sát thương còn lợi hại hơn hai em họ mệnh danh là dị năng nhất của gã, phong danh hiệu thiên hạ nhất thật, Ngô Diệp chẳng lẽ trúng điểm của ?
Trình Lượng càng nghĩ càng bậy bạ, mặt cũng lộ nụ tà dâm.
Chu Văn Tài gần đây tích cực bợ đỡ Trình Lượng, thấy biểu cảm của Trình Lượng, lập tức nịnh nọt :
“Trình thiếu, là gọi điện gọi mấy em xinh tươi đến tiếp ngài nhé?”
Loạt biện pháp của Lam Thành khiến Ngân hàng Quốc Tinh của Chu Văn Tài một ngày cũng phát khoản vay nào.
Gã cũng hiểu chút ít về kinh tế, cục diện hiện tại, lo Ngân hàng Quốc Tinh sẽ sập tiệm, dù Trình Lượng cho gã uống t.h.u.ố.c an thần, trong lòng gã vẫn chút lo âu.
Chính vì , gã mới cố gắng kết giao với Trình Lượng, dù ngân hàng sập thật còn thể dựa cây đại thụ Trình thiếu , kiếm một công việc nhàn hạ ở Thủ đô.
Trình Lượng sớm ngũ độc câu , đến mạt thế thiếu sự ràng buộc càng thêm kiêng nể gì, gã đảo mắt : “Gọi mấy trai bao xinh chút, gọi thêm hai đứa cao to trai nữa, Ngô thiếu chẳng thích khẩu vị đó ?”
Mối quan hệ giữa Ngô Diệp và Tần Vô Hoa ở Lam Thành gần như công khai, cả thành đều hai là một đôi, phần lớn thời gian đều như hình với bóng khiến vô kẻ trèo cao tiếc nuối.
Chu Văn Tài nửa đùa nửa thật :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-he-thong-mat-the-cu-co/chuong-239-vu-khi-dung-hop-3.html.]
“Chỗ chị Ba Dư trai đến mấy thấy cũng bằng Trình thiếu ngài, tên họ Tần so với ngài, xách dép cũng xứng. Với phận địa vị của ngài, chỉ cần ngài chịu ngoắc tay, sợ tên họ Ngô c.ắ.n câu...”
Trong lòng Trình Lượng cũng cảm thấy Tần Vô Hoa bằng , nếu gã thể thế... Trình Lượng nghĩ đến khuôn mặt trắng nõn non nớt xinh của Ngô Diệp, bụng khỏi nóng lên.
“Gọi của ông , bớt mồm mép ở đây.”
Chu Văn Tài thần sắc gã gã động lòng , nịnh nọt: “Vâng, , ngay, ngay đây.”
Chị Ba Dư là má mì mới Lão La, quản lý tất cả “tiểu thư, trai bao” ở Lam Thành, hàng tháng nộp thuế định mức cho Lam Thành, coi là kỹ viện hợp pháp Quý Tường ngầm đồng ý, trướng nuôi gần ngàn , thuê hẳn một tòa chung cư để “ ăn”, ngày nào cũng khách khứa tấp nập ăn phát đạt.
Trong tay chị Ba Dư nhiều trai bao gái bao, chia ba bảy loại, loại nào giá nấy.
Chu Văn Tài là khách quen ở đó nhưng Chu Văn Tài keo kiệt bủn xỉn, chỉ trai bao gái bao trướng bà phục vụ gã, ngay cả bà cũng chẳng coi trọng gã.
Đâu tiền, vì tiền boa mà cò kè mặc cả với trai bao gái bao, thậm chí còn ỷ thế ép , chuyện ngoài Chu Văn Tài , bình thường ai ?
Chu Văn Tài gọi điện mở miệng là bảo bà đưa trai bao nhất đến, chị Ba Dư miệng đồng ý nhưng trong lòng cho là đúng. Vừa cúp điện thoại, đầy ba phút, điện thoại reo.
Nhấc máy lên là Tần Vô Hoa gọi, chị Ba Dư lập tức nín thở.
Tần Vô Hoa xưng danh xong, chỉ một câu: “Gửi cho bọn họ mấy đứa bệnh sang.”
Chị Ba Dư tiếng tút tút trong điện thoại, tim đập thình thịch, đàn em gọi mấy tiếng bà mới hồn, sắc mặt trắng bệch, nhỏ vài cái tên với đàn em, bảo chúng trang điểm chải chuốt cẩn thận đưa sang.
Người phụ trách Khách sạn Dị Hương nhanh ch.óng nhận điện thoại, Tần Vô Hoa bảo ông bỏ chút đồ trợ hứng rượu thịt của nhóm Trình Lượng, bỏ lén, để phát hiện.
Người phụ trách bên đó vốn thuộc quyền quản lý của Quý Tường, nhận lời ngay tắp lự, thực hiện chút do dự.
Tần Vô Hoa cúp điện thoại, lạnh một tiếng: “Lũ hề nhảy nhót.” Nói xong, tắt máy tính bảng bên cạnh, màn hình dần tắt ngấm, hiện rõ hình ảnh Trình Lượng và Chu Văn Tài trong Khách sạn Dị Hương.
Trình Lượng đợi ở nhà hàng tròn một tiếng đồng hồ, Ngô Diệp mới gọi điện cho gã, bảo việc đến , bảo gã chơi vui vẻ, chi tiêu hôm nay cứ ghi nợ cho . Nghe thì khách sáo nhưng Ngô Diệp chẳng nể mặt gã chút nào.
Trình Lượng nén một bụng tà hỏa, ăn xong cơm với mấy trai bao đến muộn thì lập tức tìm chỗ xả lửa. Chu Văn Tài đương nhiên cũng chia hai trai bao thanh tú đáng yêu, mạnh mẽ chiến cả đêm...
Đợi đến khi Chu Văn Tài phát hiện cơ thể , tìm hai trai bao đêm đó tính sổ thì mấy trai bao đêm đó đều mất tích dấu vết.
Trình Lượng là dị năng giả, tố chất cơ thể hơn thường nhưng cuối cùng thắng nổi HIV, đợi gã xám xịt về Thủ đô, phát hiện nhiễm bệnh thì muộn.
Trong khi con đấu đá lẫn , ngươi c.h.ế.t sống, ở cực Nam giáp vùng nhiệt đới nhiều khu dân cư nhỏ bí ẩn tiêu diệt chỉ một đêm, một khu dân cư vệ tinh của khu dân cư lớn Việt Thủy ở cực Nam cũng tiêu diệt hề báo , cao tầng khu dân cư Việt Thủy chấn động vô cùng...
Bờ biển ở, trong nước biển bốc mùi hôi thối nồng nặc, lứa cá tang thi mọc chân đầu tiên lảo đảo bò lên lục địa...