Trong quán cà phê yên tĩnh, nhạc nhẹ vang lên. Trì Hựu gọi đồ uống đợi ở quầy. Cô nhân viên thu ngân cứ mãi, thao tác len lén liếc trộm.
Sống ống kính, Trì Hựu nhạy cảm với ánh mắt khác. Anh kéo thấp mũ lưỡi trai, một tay đút túi, tay nhàn nhã lướt điện thoại. Tin nhắn trong máy đầy .
[L: Thế nào ? Gặp ]
[L: Hai đứa nó hòa hợp ?]
Còn dám nhắn cho nữa chứ.
Trì Hựu ngốc. Sao cố ý giấu chuyện đối phương là Dư Thừa Phi, rõ ràng xem kịch vui .
[Trì Hựu: Ừ, khá hài lòng.]
Có lẽ bên đang bận nên trả lời .
“Xin chào, cà phê của .”
Hai ly cà phê đặt lên bàn.
Trì Hựu cất điện thoại: “Cảm ơn.”
“À… cái đó…” Cô gái nhỏ kiềm chế sự phấn khích, hỏi nhỏ: “Anh… là Trì Hựu ạ?”
Cuối cùng cũng hỏi.
Trì Hữu khẽ , phủ nhận, đưa ngón trỏ lên môi hiệu “suỵt”.
Bên ngoài, Dư Thừa Phi dắt hai con ch.ó, Trì Hựu đang trò chuyện với nhân viên bên trong. Dù chuyện lâu, nhưng cảm xúc của cô gái đổi liên tục, từ căng thẳng đến phấn khích, đỏ bừng hai má.
Không gì, chỉ thấy Trì Hựu chỉ tay ngoài, nghiêng đầu liếc về phía .
Dư Thừa Phi lập tức mặt sang hướng khác.
Tiếng chuông gió ở cửa khẽ reo, đẩy cửa bước . Mặt lập tức nóng bừng. Trì Hựu cầm một ly cà phê, áp má từ phía .
“Đại minh tinh, mời uống cà phê.” Trì Hựu .
Rõ ràng bảo là uống mà. Dư Thừa Phi mím môi, vẫn đưa tay nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-11-ca-phe-2.html.]
“Cô gái trong nhận , xin chữ ký.” Trì Hựu giải thích, ý cố ý để Dư Thừa Phi đợi lâu như .
“ hỏi.” Giọng Dư Thừa Phi thoáng nhanh, khiến Trì Hựu liếc một cái.
Cậu nhấp một ngụm cà phê.
hương vị vẫn thường uống. Mùi vị quen thuộc lan khắp khoang miệng, khiến các ngón tay vô thức siết .
Có những thứ, dù , vẫn sâu trong tiềm thức, thỉnh thoảng nhói lên một cái.
Họ mới quen gần đây, mà là từng thiết, lùi về xa cách. Đã từng gần gũi đến mức chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ kéo ký ức trở về.
Hồi mới quen , Trì Hựu cũng mời uống cà phê. Cũng thời điểm đó, Trì Hựu phát hiện hình như Dư Thừa Phi chịu vị quá đắng.
Hồi mới quen , Trì Hựu cũng mời uống cà phê. Cũng thời điểm đó, Trì Hựu phát hiện hình như Dư Thừa Phi chịu vị quá đắng.
“Cầm nhầm .” Dư Thừa Phi đẩy ly cà phê về phía .
Trì Hựu , uống cà phê mà như uống sữa. Dư Thừa Phi phản bác rằng cà phê của Trì Hựu thì đắng như t.h.u.ố.c, uống nổi.
“Thật ?” Trì Hựu , “Đắng thế mà còn uống?”
“Cầm nhầm.”
Cậu như thấy: “Hay là hôn gián tiếp với ?”
“ là cầm nhầm .”
“Muốn hôn thì hôn , bày đặt kiếm cớ.” Trì Hựu uể oải .
Dư Thừa Phi: “…”
“Nè.” Trì Hựu thò đầu lưỡi , “Trong miệng vị sữa , trung hòa chút ?”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])