Gần khu cắm trại khu tắm rửa. Mấy đàn ông cũng quá câu nệ, xong liền kéo tắm. Trì Hựu tắm xong, mặc áo, khăn vắt cổ, bước ngoài thấy Dư Thừa Phi vẫn ngay cửa. Cậu đang cúi đầu bận trả tin nhắn, ánh sáng hắt lên gương mặt cau .
Thấy Trì Hựu , cất điện Tóc còn ướt, xoăn, rối nhưng mềm, chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản. Tay chân dài, dáng cao, tỉ lệ — mặc đồ tùy ý thôi mà trông còn chỉn chu hơn cả mẫu. Cậu : “Hình như Viên với mấy .”
“Ừ, bên trong còn ai nữa.” Trì Hựu đáp. “Đi thôi.”
Đèn đường bật sáng. Trì Hựu trời, tối nay nhiều , chắc ngày mai thời tiết sẽ .
Dư Thừa Phi “ừ” một tiếng.
“Chắc sẽ bình minh đó.” Trì Hựu vươn vai. “Lâu xem mặt trời mọc.”
Dư Thừa Phi cúi mắt bóng đất: “Chắc là .”
Trì Hựu đưa tay lên cổ, nghiêng đầu. Đột nhiên, vươn tay sang “bụp” một tiếng tát nhẹ cổ Dư Thừa Phi. Cậu giật , cổ họng khẽ động, bước chân khựng , hàng mi run nhẹ.
Không còn những chiếc máy bám theo… vẫn kiềm chế mà tay ?
“Bây giờ…” Cổ tay Trì Hựu giữ c.h.ặ.t, lực mạnh tới mức nhói lên. Dư Thừa Phi nghiêng đầu liếc sang.
“Làm ơn kiềm chế chút.” Cậu . “Bạn trai cũ.”
“…Kiềm chế cái gì?” Trì Hựu hỏi. “Xin , kiềm chế .”
Dư Thừa Phi: “…”
Sao thể trưng cái vẻ tỉnh bơ đó mà mấy lời chứ.
“Phản xạ thôi.” Trì Hựu . “Nếu phiền thì xin .”
Dư Thừa Phi mặt đổi sắc: “Xin ? Xin mà vẫn ?”
Giữa họ giờ chẳng còn là mối quan hệ như ban đầu nữa.
“Ừ hm.” Trì Hựu mở tay . “Nếu chậm chút nữa là nó c.ắ.n đó, Phi.”
“À… mùa mà muỗi .” Trì Hựu tiếp. “Muỗi núi độc lắm, nên ơn mới .”
Dư Thừa Phi: “…”
Không khí khựng một nhịp. Bóng đêm phủ mờ gương mặt của Dư Thừa Phi.
Một lát , buông cổ tay Trì Hựu, lưng bước tiếp.
Trì Hựu cong môi, lắc lắc tay: “Tay bẩn .”
Một chiếc khăn bay tới mặt : “Tự lau .”
Sau chuyện nhỏ đó, bầu khí suốt nửa quãng đường còn mang theo chút gì đó khó . Bóng hai kéo dài mặt đất, chồng lên .
Không gian trong lều chật hẹp, giữa núi vẫn vọng tiếng côn trùng râm ran. Bên trong lều bật đèn, chỉ cách một lớp vải mỏng, những gì diễn bên trong cũng thể thấy từ bên ngoài. Trì Hựu bước lều, xuống, chào máy một tiếng: “Chúc ngủ ngon,” che ống kính .
Sáng hôm , trời còn hửng sáng, khu cắm trại bắt đầu động tĩnh. Trì Hựu ngủ sâu, tiếng bước chân bên ngoài. Anh khoác áo, kéo dây lều chui , còn tỉnh hẳn thấy Dư Thừa Phi xa.
Ánh sáng mờ mờ, bóng cũng m.ô.n.g lung.
Dư Thừa Phi vệ sinh về, đang định lều, thấy Trì Hựu liền dừng bước.
Trì Hựu kéo khóa áo khoác, cầm máy ảnh, nghiêng đầu, hạ giọng hỏi: “Đi xem mặt trời mọc chung ?”
Không khí núi còn vương lạnh, lá cây đọng sương. Nhân viên chương trình vẫn bắt đầu việc. Hai lên núi, một một , đến một sườn dốc thì dừng . Trì Hựu xếp bằng cỏ, Dư Thừa Phi cạnh.
Gió núi thổi qua, mang theo mùi trong lành. Mái tóc Trì Hựu gió khẽ phẩy. Anh lấy điện thoại xem giờ, vẫn chờ nửa tiếng. Khi còn bên , hai cũng từng những chuyện mang chút lãng mạn như thế .
Anh bật .
“Cười gì?” Dư Thừa Phi hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-7-trom-nho-khong-nguoi-2.html.]
“Đi xem bình minh với yêu cũ, kì ?” Trì Hựu .
“Sao?” Dư Thừa Phi tưởng với . “Hối hận vì gọi ?”
Không hối hận, chỉ là…
“ cũng ngờ thực sự sẽ .”
Dư Thừa Phi khẽ kéo khóe môi: “Vậy xem với ai? Doãn Tiễn Chi ?”
“Cậu ? Sao là ?”
“Không quan hệ hai cũng lắm .” Dư Thừa Phi hờ hững .
“Anh chỗ nào?”
Dư Thừa Phi im lặng, tự thấy chuyện cảm tính quá, thấy bực cả . Cậu cũng chẳng hiểu nổi Trì Hựu đang nghĩ gì, cho xoay mòng mòng, nghĩ nghĩ … cũng thật phiền.
Mất mặt nữa.
Cậu mặt đổi, hướng mắt về đường chân trời đang dần sáng: “Người là fan của .”
“Nếu thì fan của nhiều lắm đó.”
“Cậu giống.” Lần Trì Hựu còn vì mà chạy đến khách sạn. Lúc đó, đang dính đầy tin đồn, vẫn thể đến mức đó vì ; rắc rối của bản chẳng thiếu, mà còn quản chuyện rắc rối của khác.
Cậu gì thêm. Trì Hựu cảm giác Dư Thừa Phi đúng là ưa Doãn Tiễn Chi thật. Trong cuốn tiểu thuyết , Dư Thừa Phi thích Doãn Tiễn Chi là vì trai , về còn nhắm đủ kiểu. Nghĩ đến đây, động tác chỉnh máy ảnh của Trì Hựu khựng , ngẩng đầu hỏi: “Anh thích ?”
“Ừ.” Dư Thừa Phi thừa nhận dứt khoát.
“Tại ?”
“Anh đến khách sạn để gì ?” Cậu hỏi. Hôm , đóng cửa phòng, chỉ ngoài cùng trợ lý trong chốc lát. Ánh mắt sầm xuống, lộ rõ vài phần chán ghét. “Cậu phòng … lên giường của .”
Cậu phần còn quá đáng hơn — thậm chí còn cởi sạch quần áo.
“Cậu bảo là nhầm phòng.” Trì Hựu , giọng chỉ như đang thuật , xen chút cảm xúc riêng.
Dư Thừa Phi liếc sang: “Anh tin ?”
“Tin …” Trì Hựu quang cảnh qua ống kính kết thúc chủ đề, “Cũng chẳng liên quan đến .”
Việc nào ảnh hưởng đến thì Trì Hựu chẳng bận tâm, chẳng bận lòng. Anh nay vẫn .
“Không liên quan mà còn chạy tìm ?”
“Biết tìm thì .”
“…”
Ngón tay Trì Hựu khựng máy ảnh. Khung cảnh mắt bỗng che khuất bởi đôi chân của Dư Thừa Phi. Anh ngẩng đầu lên, Dư Thừa Phi nắm lấy tay , chắn mặt, cúi xuống thẳng.
“Hôm đó, điện thoại của là trợ lý của ,” Dư Thừa Phi . “Sao sẽ mặt?”
Trì Hựu sững : “Phản ứng lớn —”
“Cậu đối với , đúng là còn ôm ý đồ dứt nhỉ, bạn–trai–cũ.”
Khóe môi Trì Hựu bật một tiếng khẽ, mơ hồ mà ướŧ áŧ. Đuôi mắt cong cong, mang theo nụ rõ nghĩa. Anh đem ba chữ tối qua với , trả nguyên vẹn.
Dư Thừa Phi: “…”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])