Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó, quyết định gác d.a.o mổ heo, cũng chẳng nhào bột bánh thịt nữa. Ta dội nước tắm rửa kỳ cọ thật kỹ càng, gột sạch tàn dư tanh tưởi của m.á.u heo bám cơ thể. Ta lấy lọ tinh dầu hoa quế thơm ngát mà Nguyên Hoài cất công mua tặng dạo nọ, tỉ mỉ chải chuốt mái tóc đen nhánh của . Trăng sáng vằng vặc, thưa thớt.
Nguyên Hoài vận một bộ y phục công t.ử phong lưu, đúng hẹn đến nơi hò hẹn cùng . Thấy khoác bộ hồng y rực rỡ tĩnh tọa ánh trăng, bước chân khựng , ngây ngẩn cả , đôi mắt thâm thúy chợt tối sầm lóe lên tia sáng rực. Ta hướng mắt về phía , khẽ vẫy tay nhẹ nhàng: "Thế nào Tướng quân? Ta giống vị thần nữ đêm trăng thuở của ngài ?".
Nguyên Hoài bừng tỉnh, chậm rãi bước tới xuống bên cạnh , buông lời tự giễu: "Sáu năm ròng rã trôi qua, khoảnh khắc chiêm ngưỡng khúc múa kinh diễm ánh trăng cũng là duy nhất gặp nàng. Dung mạo của nàng sớm nhạt nhòa, mờ ảo trong ký ức. Ta chỉ còn nhớ mang máng một hồng y rực lửa và nốt ruồi son đỏ rực bên vòng eo nhỏ nhắn". Hắn đầu , khóe môi vẽ nên một nụ nhạt nhòa: "Cho dù bây giờ nàng thật sự sống sờ sờ bằng xương bằng thịt ngay mặt , e rằng cũng chẳng thể nào nhận nổi".
Ta rót đầy một chén rượu đưa cho , giọng trầm lắng: "Thứ mà chúng cả đời mãi mãi thể buông bỏ , kỳ thực chỉ là một bóng ma chấp niệm ăn sâu trong tâm khảm mà thôi. Khi thứ ảo ảnh thực sự hiển hiện rõ ràng ngay mắt, khi khiến vỡ mộng thất vọng tràn trề". Nguyên Hoài dán mắt đăm đăm một hồi lâu, ngửa cổ uống cạn chén rượu cay nồng.
Ta phóng tầm mắt về phía xa xăm, nơi núi non trùng điệp ẩn hiện mờ ảo: "Tướng quân còn nhớ đạo lý 'Không phá thì thể lập nên' ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/de-nhat-do-te-bao-thu-ky-mo-heo-lam-banh-tien-the-troi-luon-tuong-quan/chuong-12-dem-diet-quoc.html.]
Nguyên Hoài cau mày: "Ta nhớ".
Ta thẳng tay đập vỡ nát chén rượu xuống đất, giọng lạnh như băng: "Đợi đến khi công chúa mất sự trong trắng kiêu hãnh của ả, chính là thời khắc Tướng quân kiến công lập nghiệp, lưu danh thiên cổ!".
Đám ám vệ lẩn khuất phía nhận ám hiệu, liền phát một tiếng khẩy đắc ý xông lên khiêng thẳng Nguyên Hoài . Tứ chi Nguyên Hoài cứng đờ, tê liệt thể nhúc nhích cử động, nhưng cũng tuyệt nhiên mở miệng kêu than lấy một lời. Hắn chỉ lặng lẽ dùng ánh mắt sâu thẳm chằm chằm, cho đến khi mang khuất dạng.
Trên đỉnh núi lộng gió, chỉ còn một trơ trọi ánh trăng mờ ảo, tựa như một pho tượng đá vô hồn, lạnh lẽo đến mức m.á.u trong huyết quản cũng đông cứng. Ba năm dằng dặc trôi qua . Tất cả ân oán tình thù ... nên kết thúc tại đây thôi!
Đêm đó, kỵ binh tinh nhuệ của quân Tây Lương mang theo khí thế dời non lấp biển, ập đến như vũ bão. Gót ngựa sắt của bọn chúng giẫm nát thứ qua, x.á.c c.h.ế.t binh sĩ chất thành đống cao như núi. Quân phòng thủ Đại Chiêu tựa như bầy rắn mất đầu, tuy liều mạng chống cự đến thở cuối cùng nhưng vẫn thể nào vớt vát tình thế định. Tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng cả một vùng trời, đạp lên xác đồng đội, thẳng tiến xông phá nát quân doanh.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé