Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 242: Hạ Bắc Thần, Anh Có Thể Tiết Chế Một Chút Không!

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:31:51
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Bắc Thần suy nghĩ riêng về việc bánh, là điều Tam Mao thể ngăn cản.

 

Tối qua khiến vợ nhỏ quá mệt mỏi, Hạ Bắc Thần cũng bù đắp một chút.

 

"Đại ca, thật cũng cần cố chấp hình trái tim ." Tam Mao nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn đưa một đề nghị trung thực.

 

"Không, ." Hạ Bắc Thần kiên trì.

 

Là quân nhân, thể bỏ cuộc giữa chừng?

 

Đặc biệt là trong chuyện bánh rán tình yêu cho vợ nhỏ.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Tam Mao: "... Anh đúng là đồ cứng đầu."

 

Hạ Bắc Thần: "?"

 

Lê Hân eo đau lưng mỏi tỉnh dậy, chiếc bánh xí mà Hạ Bắc Thần , ngáp một cái, mặt cảm xúc ăn.

 

"Hạ Bắc Thần, gần đây huấn luyện cũng khá mệt, bữa sáng cứ để Tam Mao ." Lê Hân ăn xong còn nhịn khuyên nhủ.

 

Tuy chiếc bánh Hạ Bắc Thần mùi vị khá ngon, nhưng hình dáng quá , hơn nữa một thời gian , hôm nay bắt tay , thể đến một tầm cao mới.

 

Hạ Bắc Thần: "..."

 

Vợ nhỏ cũng chê !

 

Lúc Lê Hân mang bánh thừa đến Viện nghiên cứu, Đỗ Bằng thấy chiếc bánh vui.

 

"Đoàn trưởng Hạ một thời gian bánh ." Đỗ Bằng ăn bánh, khỏi cảm thán.

 

"À, dạo bận quá, sớm về khuya, thời gian ?" Lê Hân xua tay, "Anh cũng sắp đến lúc nhiệm vụ , cũng chỉ hai ngày thôi."

 

"Vậy thì tiếc quá."

 

Khi nào cũng để vợ học bánh mới ?...

 

Buổi tối, Lê Hân thu dọn đồ đạc cho Hạ Bắc Thần nhiệm vụ, máy bay lái cũng mang theo cho , còn pin thế mới , dụng cụ kích điện, v. v.

 

"Hân Hân, chúng sinh một đứa con ." Hạ Bắc Thần tắm xong ngoài, đột nhiên từ phía ôm lấy cô.

 

Lê Hân cảm nhận cơ bắp cánh tay rắn chắc của nào đó lưng, lườm một cái: "Rõ ràng là ... đừng lấy con cái cớ."

 

"Vậy sắp nhiệm vụ , một thời gian gặp em." Hạ Bắc Thần chút tủi .

 

Nghĩ họ cũng mới cưới nửa năm, đây vẫn còn trong kỳ tân hôn ?

 

Thấy vợ nhỏ từ chối, Hạ Bắc Thần ôm phòng.

 

Hai ngày nay, tinh lực của Hạ Bắc Thần đặc biệt , rõ ràng lượng huấn luyện ban ngày nhỏ, nhưng buổi tối vẫn sung sức.

 

Nghĩ đến sắp nhiệm vụ, Lê Hân cũng nỡ từ chối, kết quả là sáng hôm tỉnh dậy eo đau chân mỏi.

 

"Hạ Bắc Thần, thể tiết chế một chút ?" Sáng sớm tỉnh dậy, Lê Hân liền xoa eo mắng.

 

Tối qua Hạ Bắc Thần đặc biệt tàn nhẫn, khiến cô sáng dậy cảm giác eo sắp gãy .

 

"Anh cũng gì... Đau lắm ?" Hạ Bắc Thần vội vàng qua giúp cô xoa eo.

 

"Tránh ." Lê Hân hất tay , tàn ma dại phòng vệ sinh rửa mặt.

 

Hạ Bắc Thần sờ sờ mũi.

 

Anh chọc giận vợ nhỏ ...

 

Tam Mao ở bên cạnh hóng chuyện, đại ca quá ồn ào mà?

 

Sớm nên chủ nhân mắng !

 

Hôm nay Hạ Bắc Thần và sẽ nhiệm vụ, Viện nghiên cứu từ sáng sớm bắt đầu kiểm tra trang cuối, Lê Hân ngáp dài theo bên cạnh Đỗ Bằng, tối qua gần như ngủ.

 

"Áo chống đạn khá nhẹ, đồ đúng là thật." Tô Minh Hạo mặc áo chống đạn kiểu mới, sang khen Lê Hân một trận.

 

Đội Thủ đô đầu tiên thấy áo chống đạn kiểu mới, ai nấy đều khá phấn khích, cần mặc áo chống đạn nặng nề như , cơ thể cũng linh hoạt hơn nhiều.

 

"Muội em yên tâm, chúng nhất định sẽ đưa bố về." Tô Cẩm Vinh tinh ý phát hiện cô ngủ ngon, lên tiếng an ủi, chỉ nghĩ rằng cô lo lắng cho nhiệm vụ của họ.

 

Bị Tô Cẩm Vinh bằng ánh mắt quan tâm, Lê Hân chột dời tầm mắt.

 

Cô ngủ ngon, là do Hạ Bắc Thần!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-242-ha-bac-than-anh-co-the-tiet-che-mot-chut-khong.html.]

 

"Các cẩn thận, lúc nhiệm vụ chú ý an , bình an trở về." Lê Hân .

 

Tô Minh Hạo vì sự quan tâm của Lê Hân mà vô cùng vui vẻ, thậm chí còn xin Lê Hân một cái ôm.

 

Lê Hân cảm thấy là ca ca ruột của , ôm một cái cũng khá bình thường, liền ôm cả hai .

 

Anh em song sinh chỉ cảm thấy tràn đầy năng lượng, một chọi mười cũng thành vấn đề!

 

"Vô liêm sỉ, quá vô liêm sỉ!" Phương Vân Phong thấy hai họ , tức đến nghiến răng, ở bên cạnh nhỏ giọng c.h.ử.i rủa.

 

Anh đầu định với Hạ Bắc Thần, thấy phản ứng gì, vẻ mặt hận sắt thành thép lắc đầu, tức giận bỏ .

 

Haiz...

 

Đoàn trưởng quá phế !

 

Anh em song sinh dẫn đội Thủ đô, Phương Vân Phong dẫn đội Nam biên cảnh, khi trang chỉnh tề, liền rời khỏi Viện nghiên cứu.

 

Hạ Bắc Thần giao quyền chỉ huy cho Phương Vân Phong, cố ý ở cuối cùng, ai cũng lời với Lê Hân.

 

Các nhà nghiên cứu trong viện thấy , đều vội vàng trong , nhường gian cho hai họ.

 

"Em ở nhà ăn uống đầy đủ, đừng vì nghiên cứu mà ở viện về nhà." Hạ Bắc Thần dặn dò.

 

Ăn uống bây giờ Tam Mao , cũng lo lắng lắm, chủ yếu là lo Lê Hân mải mê nghiên cứu mà nghỉ ngơi.

 

"Em ." Lê Hân gật đầu.

 

"Nếu còn mệt, lát nữa nghỉ ngơi nhiều ." Hạ Bắc Thần , thấy xung quanh ai, còn đưa tay xoa xoa eo nhỏ của cô.

 

Lời và hành động đầy ẩn ý, khiến mặt Lê Hân đỏ bừng, một tay đẩy Hạ Bắc Thần , "Trong quân đội, chú ý một chút."

 

"Dù cũng ai."

 

"Em ngủ ngon tại , ở nhà, em còn ngủ ngon hơn." Lê Hân đẩy cánh tay , "Được , mau , họ đều đang đợi kìa."

 

"Ừm..."

 

Trên cánh tay là bàn tay mềm mại của vợ nhỏ, Hạ Bắc Thần đầu lưỡi chống lên má, đó kéo Lê Hân, đưa lòng , cúi đầu hôn mạnh lên môi cô một cái.

 

"Chăm sóc bản cho , đợi về." Anh hôn lên trán Lê Hân, lúc mới lưu luyến rời .

 

Lê Hân bóng dáng Hạ Bắc Thần biến mất khỏi tầm mắt, mới cuối cùng trở Viện nghiên cứu.

 

Lúc Viện nghiên cứu, vệt đỏ mặt cô phai , nhưng ý trong mắt vẫn còn, rõ ràng thể thấy tâm trạng cô khá .

 

Đỗ Bằng từ lúc cô , vẫn luôn chú ý đến cảm xúc của cô, thấy cô tâm trạng , trạng thái cũng hơn Hạ Bắc Thần nhiệm vụ, khỏi yên lòng gật đầu.

 

Lần một lạ hai quen, xem Tiểu Lê cũng dần thích nghi .

 

Họ nhiệm vụ, Viện nghiên cứu mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn kiểm tra trang và v.ũ k.h.í, bỗng chốc trở nên nhàn rỗi.

 

Không chỉ Lê Hân, các nhà nghiên cứu nhất thời cũng gì, chút việc gì .

 

Đỗ Bằng cuối cùng cũng rảnh rỗi, mới cầm bản thiết kế máy bay lái mà Lê Hân vẽ đó nghiên cứu, ông hứng thú với máy bay lái, nhưng Lê Hân nhiều thứ đều ở nhà, phần ông tham gia quá ít, chỉ thể dựa bản thiết kế để nghiên cứu .

 

Ông thậm chí còn nghĩ, để Lê Hân thêm một chiếc máy bay lái nữa, ông sẽ tham gia bộ quá trình bên cạnh.

 

Lê Hân tạm thời ý định , cô một lúc, uống nửa ly dưỡng sinh, cuối cùng chịu nổi cơn buồn ngủ, gục xuống bàn ngủ .

 

Mãi đến khi Tiểu Đỗ lấy cơm về, ở trong sảnh lớn tiếng gọi, Lê Hân mới đ.á.n.h thức, đắp một chiếc chăn mỏng của ai.

 

Lê Hân tỉnh dậy, mới cầm bình giữ nhiệt uống một ngụm nước ấm, đang định dậy lấy cơm trưa, hình lên một nửa liền dừng , bụng một trận trướng đau, dường như thứ gì đó chảy .

 

"Không là bà dì đến chứ..."

 

Lúc Lê Hân cũng màng đến ăn cơm, cô vội vàng chạy nhà vệ sinh.

 

"Hả? Tiểu Lê ? Ăn cơm ." Đỗ Bằng thấy Lê Hân ngủ dậy chạy , gọi cũng kịp.

 

Lê Hân chạy nhà vệ sinh, phát hiện kỳ kinh nguyệt trễ hơn nửa tháng cuối cùng cũng đến.

 

Thật là đột ngột.

 

Lại đúng ngày đầu tiên Hạ Bắc Thần nhiệm vụ, trùng hợp đến mức cô khỏi cảm thán vận may của Hạ Bắc Thần, cũng còn gì để .

 

Lê Hân lấy b.ăn.g v.ệ si.nh lót, khỏi mừng thầm, may mà cô để những vật dụng cá nhân trong gian, bây giờ thể trực tiếp lấy dùng, đến nỗi đối mặt với tình huống khó xử đồ dùng.

 

 

Loading...