Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 259: Có Nên Khai Chiến Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:29
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lê Hân dặn dò Đỗ Bằng bọn họ, nhưng bản hề động đậy, linh kiện cô đang dở tay, vẫn còn một chỗ nhỏ thành.

 

"Biết , cô mau về , chỗ giao cho !" Đỗ Bằng mở miệng, nhận lấy công việc tay cô.

 

Tiểu Lê mấy hôm nay vốn khỏe, Đỗ Bằng tự nhiên cũng để cô quá vất vả.

 

mấy gã đàn ông bọn họ mệt chút thì mệt chút, cả, nhưng Lê Hân nha, thể yếu thì chớ, bây giờ là chủ lực của Viện nghiên cứu.

 

Ai ngã xuống thì cô cũng thể ngã !

 

"Không còn bao nhiêu nữa, xong chỗ nhanh thôi, xong sẽ ." Lê Hân lắc đầu, buông tay.

 

"Được ..." Đỗ Bằng thấy cô bướng bỉnh như , cũng hết cách, đành để cô tiếp tục .

 

Nói là bao lâu, nhưng đợi cô xong, cũng gần một tiếng đồng hồ.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Lê Hân dậy, hoạt động cổ tay chút mỏi nhừ, và cái eo cứng ngắc, đều đang bận rộn phần việc phụ trách, quả thực chỉ một về.

 

" về đây, máy bay lái cũng một ngày là xong , cũng tan sớm nhé." Cô đến bên cạnh Đỗ Bằng, vỗ vỗ vai , nhỏ giọng dặn dò một câu.

 

Thật sợ bọn họ cứ "cuốn" như thế , sẽ đột t.ử tập thể mất!

 

"Ừ ừ, yên tâm ." Tuy Đỗ Bằng gật đầu đồng ý, nhưng Lê Hân cảm thấy thực sự thể .

 

Trước đó lúc s.ú.n.g mới cũng , Đỗ Bằng đến mức như cái xác hồn luôn!

 

Cho nên khi , cô đến chỗ Tiểu Đỗ , điều chỉnh thời gian lấy cơm một chút, bữa tối chắc chắn mang đến cho bọn họ.

 

Làm xong những việc , Lê Hân gần như cùng Tiểu Đỗ bước khỏi cổng Viện nghiên cứu.

 

"Chủ nhân~" Về đến nhà, Tam Mao trông mong cô.

 

"?"

 

Lê Hân chút nghi hoặc, cảm giác Tam Mao thế , giống một chú cún con vẫy đuôi xin ăn.

 

" cảm thấy sắp về , bèn hâm nóng cơm canh, hâm xong thì về nè~" Tam Mao hào hứng .

 

Nó trông vẻ phấn khích, nhưng nếu Lê Hân gặp sự trùng hợp như , cũng sẽ cảm thấy bất ngờ vui vẻ.

 

Lê Hân thời gian, cô về quả thực muộn, Tam Mao bữa tối đúng giờ, đợi cô lúc về, chắc là nguội hết .

 

"Tam Mao mày là chu đáo nhất!" Lê Hân b.ắ.n tim với Tam Mao.

 

"Hi hi~" Tam Mao càng vui vẻ hơn, vội vàng kéo Lê Hân đến bên bàn ăn cơm...

 

Tối hôm nay, Bộ Tư lệnh cũng nghỉ ngơi, khi sắp tan , Hạ Vũ Bác nhận một bức điện báo do lính trinh sát ở đường biên giới gửi tới.

 

Nhận điện báo, Hạ Vũ Bác trực tiếp gọi một cuộc điện thoại, gọi cả Chính ủy Hạ Văn Cường và Tham mưu trưởng Tạ Chí Minh tới, triệu tập cuộc họp khẩn cấp.

 

"Bắc Thần đ.á.n.h hăng thế?" Tạ Chí Minh khi thấy nội dung bức điện báo, khỏi chút kinh ngạc.

 

Cái thâm nhập doanh trại địch, thế mà còn cho nổ hơn một nửa căn cứ của đối phương, đám lính Ly Quốc trong lòng chắc chắn bất mãn đến cực điểm.

 

Cái chẳng khác nào khai chiến với đối phương ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-259-co-nen-khai-chien-khong.html.]

"May mà các nhà nghiên cứu cứu , nhưng hiện tại các nhà nghiên cứu ở cùng bọn họ... Chúng nên để Trương Dương dẫn tiểu đội đặc chủng đến tiếp ứng một chút ?" Ông lập tức .

 

Các nhà nghiên cứu mới là mấu chốt của nhiệm vụ , bây giờ vất vả cứu , còn gây động tĩnh lớn như , chắc chắn thể để Ly Quốc bắt về .

 

Chưa đến việc giải cứu thành công các nhà nghiên cứu, tình cảnh đó của bọn họ an , cho dù là cứu nữa, cũng sẽ trở nên vô cùng khó khăn!

 

Xác suất lớn chỉ phương thức đàm phán mới thể đổi các nhà nghiên cứu, nhưng cái giá trả trong đó, sẽ thể tưởng tượng nổi.

 

"Ly Quốc tăng cường tuần tra đường biên giới, lính trinh sát suýt chút nữa phát hiện, để Trương Dương bọn họ xâm nhập , thực sự là quá mạo hiểm."

 

"Hơn nữa lính trinh sát bây giờ cũng tung tích của các nhà nghiên cứu, Trương Dương bọn họ cho dù xâm nhập , e rằng cũng tìm thấy họ... Tìm ở biên giới nước địch, nhiệm vụ vốn hợp lý." Hạ Văn Cường lập tức phủ quyết đề nghị .

 

"Không , suy nghĩ của ông quá bảo thủ ! Thực hiện nhiệm vụ chuyện nguy hiểm, chúng bây giờ chính là đảm bảo an cho các nhà nghiên cứu !" Tạ Chí Minh phản bác, cảm thấy Hạ Văn Cường quá lo sợ .

 

"Tình cảnh của nhóm Hạ Bắc Thần nguy hiểm, vòng vây của Ly Quốc nếu hình thành, chỉ dựa quân của bọn họ, cùng với quân nhu trang , xác suất lớn là thể đột phá ngoài, khả năng sẽ hy sinh ở trong đó."

 

Hạ Văn Cường phân tích, hai chữ hy sinh khá mơ hồ, thể thấy , bản ông cũng hai chữ lắm.

 

cho dù bọn họ đối mặt đến , vấn đề quả thực đang tồn tại.

 

Ly Quốc phái lượng lớn binh lính truy tìm cõi, ngay cả đường biên giới cũng đang tuần tra nghiêm ngặt, nhóm Hạ Bắc Thần bây giờ vẫn còn ở trong lãnh thổ Ly Quốc, mức độ nguy hiểm thể tưởng tượng .

 

Tuy đều là tinh , nhưng tổng cộng chỉ hơn bốn mươi , các nhà nghiên cứu tách khỏi bọn họ, bên cạnh chắc chắn sẽ chiến sĩ cùng, còn chỉ hơn ba mươi , giao chiến với hàng trăm hàng nghìn lính Ly Quốc.

 

Quân nhu mang theo chỉ bấy nhiêu, đ.á.n.h xong ngay cả đồ bổ sung cũng , chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến lo lắng.

 

"Quan hệ giữa chúng và Ly Quốc cũng luôn như nước với lửa, ma sát nhỏ giao tranh giữa hai bên từng ngừng , thấy là cứ trực tiếp khai chiến, quân áp sát biên giới, còn thể đ.á.n.h cho đối phương trở tay kịp!" Hạ Văn Cường đưa ý tưởng của .

 

"..." Tạ Chí Minh im lặng một thoáng, âm thầm thu hồi suy nghĩ ban đầu trong lòng, là ông nhầm , Hạ Văn Cường một chút cũng bảo thủ, thậm chí còn cấp tiến hơn cả ông !

 

"Hai nước giao chiến chuyện nhỏ, thể khai chiến thì đừng khai chiến. Nam Biên Cảnh của chúng còn ít bách tính đang sinh sống, bây giờ đột nhiên khai chiến, bọn họ đều kịp sơ tán." Tạ Chí Minh vội vàng phủ quyết đề nghị của ông .

 

Hạ Văn Cường hài lòng lắm, còn gì đó khuyên nhủ.

 

Ông cảm thấy bây giờ đ.á.n.h qua chính là một thời cơ , đối phương đều đang bận tìm kiếm nhóm Hạ Bắc Thần, chắc chắn đoán bọn họ sẽ đột nhiên khai chiến.

 

Đến lúc đó thể giải quyết khốn cảnh hiện tại của nhóm Hạ Bắc Thần, chừng còn thể tìm các nhà nghiên cứu tách .

 

"Bây giờ vẫn lúc khai chiến, biên giới loạn lên, ảnh hưởng trọng đại đến quốc gia." Hạ Vũ Bác khi ông mở miệng, kịp thời ngăn cản .

 

"Hơn nữa hai nước khai chiến, cũng một quân khu biên giới chúng thể tùy tiện khơi mào, Trung ương bên phát hiệu lệnh, chúng quyền như ." Tạ Chí Minh lập tức bổ sung bên cạnh.

 

Có Hạ Vũ Bác mở miệng, ông ngược thở phào nhẹ nhõm.

 

Hạ Văn Cường rõ ràng chủ chiến, liên quan đến an nguy của Hạ Bắc Thần, ông thật sự lo lắng, Hạ Vũ Bác liệu ông cho nhất thời bốc đồng, thật sự đ.á.n.h với bên .

 

May mà Hạ Vũ Bác đủ bình tĩnh, nếu ông cũng nên ngăn cản thế nào cho .

 

"Vậy Hạ Bắc Thần và tiểu đội từ Thủ đô tới ? Nếu bọn họ rơi vòng vây của Ly Quốc, chẳng là..." Hạ Văn Cường chút sốt ruột, nhưng cuối cùng im bặt, lời hy sinh.

 

Ông Hạ Vũ Bác, đột nhiên ý thức , Tư lệnh tuy là Tư lệnh, nhưng ông càng là ông nội của Hạ Bắc Thần, lo lắng cho an nguy của Hạ Bắc Thần hơn ông nhiều.

 

"Bây giờ chỉ thể tĩnh quan kỳ biến, Trương Dương dẫn theo bộ đội đặc chủng đóng quân ở đường biên giới, chỉ cần bọn họ thể đến gần đường biên giới, là thể tiếp ứng ngay lập tức." Hạ Vũ Bác thấy ông bình tĩnh , thở dài .

 

Nhiệm vụ tiến hành đến đây, ông thể can thiệp nhiều, chỉ thể gửi gắm hy vọng việc, nhóm Hạ Bắc Thần thể lui về gần đường biên giới, thì thể cứu trong tình huống khai chiến!

 

 

Loading...