Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 285: Bố Mẹ Em Đang Ở Đâu?
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:56
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có hai chiếc xe, hai tiểu đội chúng thể lên hết, còn thể mang theo những thương cần đưa xuống." Tô Cẩm Vinh thấy hai chiếc xe, còn khá vui vẻ.
Một chiếc xe hết hai tiểu đội, vốn dĩ định nếu chỉ một chiếc xe, thì để Hạ Bắc Thần dẫn theo các chiến sĩ thương nặng rời .
Có điều hiện tại, ngược còn những lo lắng .
"Em gái, đây, em phía ." Tô Minh Hạo thấy Lê Hân trèo lên xe giống như , vội vàng qua giữ cô .
Thùng xe phía tuy lớn, nhưng lát nữa chen chúc nhiều chiến sĩ ở bên trong, đều Lê Hân là vợ của Hạ Bắc Thần, ít nhiều chút tiện.
Phía trừ tài xế , ghế phụ vẫn thể một , chen chúc một chút, còn thể hai .
Tô Minh Hạo kéo cô, để cô ở vị trí ghế phụ.
Đợi khi tất cả thành viên tiểu đội đều lên xe, xe mới chậm rãi khởi động, trở về bộ đội.
Trên đường chạy một lúc lâu, đến gần chiều mới tới quân khu.
Xe mới tới bên ngoài quân khu, Lê Hân liền thấy Hạ Vũ Bác ở cửa, đang đợi bọn họ trở về.
Lúc thấy xe, mặt Hạ Vũ Bác đều mang theo nụ , cảm thấy vui vẻ phát từ nội tâm.
Xe dừng ở cửa quân khu, tất cả chiến sĩ đều xuống, nhưng may là đều tự xuống, cũng chiến sĩ nào cần dùng cáng cứu thương đơn giản khiêng xuống.
Lê Hân trực tiếp mở cửa xe là thể nhảy xuống, cô mở cửa xe, dẫn đầu xuống xe chào hỏi Hạ Vũ Bác.
"Ông nội."
"Gầy chút , may mà bình an trở về, bồi bổ cho ." Hạ Vũ Bác thấy Lê Hân, quét mắt một vòng từ xuống , xem cô thương .
Thấy cô , mới yên tâm, vẻ mặt vui mừng cô.
Ông cụ tuy rằng ở trong quân khu, nhưng đối với tình hình biên giới cũng hiểu , sự giúp đỡ của Lê Hân trong đó.
"Chỉ hai ba ngày thôi mà, khoa trương như ?" Lê Hân nũng, cảm thấy Hạ Vũ Bác đây là mang theo kính lọc cô.
"Không khoa trương, biên giới tình hình gì ông ." Hạ Vũ Bác cũng là từng biên giới thậm chí là đ.á.n.h giặc, điều kiện năm đó còn gian khổ hơn bây giờ.
Cháu dâu ngoan của ông thì yếu ớt mong manh, dọa sợ là .
Theo các chiến sĩ từng xuống, sự chú ý của Hạ Vũ Bác thu hút qua, khi xác nhận nhân , trong lòng vẫn vui vẻ, ngoài đều ở đây.
Có thể bình an trở về, còn đón nghiên cứu viên về, gì đáng vui mừng hơn chuyện !
"Mọi , vất vả cho các ." Hạ Vũ Bác lập tức đón lên.
Nhìn thấy Hạ Bắc Thần, tầm mắt ông đ.á.n.h giá một vòng, thấy bình an vô sự ở đây, mới coi như yên tâm.
"Các đồng chí ở trạm y tế chuẩn xong, mau qua đó xử lý vết thương một chút."
Hạ Vũ Bác vui thì vui, nhưng trong lòng còn nhớ thương thể , bảo bọn họ trạm y tế kiểm tra .
Vết thương của , ở trạm y tế đơn sơ tại biên giới xử lý đơn giản, các chiến sĩ thương nhẹ, cảm thấy cần thiết trạm y tế.
Người trở về ít, cần điều trị cũng ít, trạm y tế cho dù là chuẩn , quân y cũng chỉ bấy nhiêu.
Rất nhiều chiến sĩ cảm thấy, nên để những cần hơn điều trị , đều tới tìm Hạ Bắc Thần xin phép, cần tới trạm y tế.
Đối với việc , Hạ Bắc Thần đều đồng ý, bảo bọn họ về nghỉ ngơi.
Nếu là Đoàn trưởng, thì với vết thương , thực cũng thể cần chạy một chuyến tới trạm y tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-285-bo-me-em-dang-o-dau.html.]
"Bọn cũng trạm y tế nữa, trong ký túc xá đều t.h.u.ố.c, về bôi một chút là ." Cặp song sinh cũng về phía mở miệng.
Nói đến vết thương, vết thương cặp song sinh còn nhẹ hơn Hạ Bắc Thần, hai tự nhiên trạm y tế lãng phí tài nguyên, liền giao mấy chiến sĩ thương nặng hơn một chút trong tiểu đội cho Hạ Bắc Thần cùng đưa qua đó.
Hai bọn họ, thì chạy tìm Hạ Vũ Bác.
"Tư lệnh, các nghiên cứu viên về quân khu , hiện tại thế nào ?" Cặp song sinh quan tâm hỏi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Hạ Vũ Bác , liền hai bọn họ thực sự hỏi cái gì.
"Đạn cánh tay nghiên cứu viên Lê lấy thành công, cũng tổn thương đến xương. Thương thế bọn họ ngược nặng, chẳng qua lúc về chút kiệt sức, hiện tại đều ." Hạ Vũ Bác đơn giản tình hình cho bọn họ.
Trong các nghiên cứu viên, thương nặng nhất, chính là Lê Cửu Nguyên.
Có điều phát s.ú.n.g tổn thương đến chỗ hiểm, cũng tổn thương đến mạch m.á.u, vận khí cũng tệ, khi trải qua phẫu thuật điều trị, còn gì đáng ngại.
"Vậy bọn họ hiện tại đang ở ?" Cặp song sinh hỏi.
Hai bọn họ hiện tại thể chờ đợi gặp bọn họ, cho dù là bọn họ an .
"Ngay trong ký túc xá bộ đội tĩnh dưỡng, ở trong tòa nhà các ở ." Hạ Vũ Bác hai phòng ký túc xá.
Tuy rằng một đồng chí nữ, nhưng mắt cũng cách nào, chỉ thể sắp xếp ký túc xá bộ đội, cho nên liền chia thành hai gian, ở trong ký túc xá ngược cũng coi như thuận tiện.
"Cảm ơn Tư lệnh!" Cặp song sinh nhận tin tức, vội vàng cảm ơn đó liền nhanh ch.óng rời .
Trong hai tiểu đội, các chiến sĩ thương nặng đều trạm y tế, từng đều về hướng ký túc xá.
Suy nghĩ của bọn họ hiện tại cũng đơn giản, đó chính là khi trở về, tắm rửa sạch sẽ một chút, đó giường ngủ một giấc thật ngon, nghỉ ngơi quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Hạ Vũ Bác bọn họ mệt, cũng ngăn cản.
Có điều cuối cùng chỉ còn đến mười , theo Hạ Bắc Thần cùng tới trạm y tế.
"Tới tới !" Bên ngoài trạm y tế, đều đợi ở đây, quả thực chuẩn sẵn sàng cho việc bọn họ sẽ tới.
Nhìn thấy tất cả đều tự tới, cũng khiêng, ở trạm y tế coi như thở phào nhẹ nhõm , ít nhất đều tính là đặc biệt nghiêm trọng, cần chuẩn phẫu thuật.
"Hân Hân!" Diệp Mính Tịch thấy Lê Hân cùng tới, vội vàng ôm chầm lấy cô.
Sau một cái ôm thật c.h.ặ.t, Diệp Mính Tịch mới đ.á.n.h giá cô, xác định Lê Hân chút thương tích nào, mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu sắp siết c.h.ế.t tớ ." Lê Hân cô .
"Cậu còn hổ mà , tiếng nào chạy tới biên giới, lúc tin tức , tớ lo lắng c.h.ế.t, chỉ sợ ở bên liệu gặp chuyện gì ... Đó chính là biên giới đấy, cũng dám tùy tiện , nếu xảy chút chuyện gì, tớ đau lòng c.h.ế.t mất!" Diệp Mính Tịch miệng lải nhải ngừng.
Mấy ngày nay, nỗi lo lắng trong lòng Diệp Mính Tịch, cuối cùng cũng hạ xuống.
"Tớ chỉ là biên giới thôi, nhưng cần tiền tuyến, thể chuyện gì chứ?" Lê Hân dịu dàng giải thích với cô .
Hai dính dính nhão nhão ở một bên, tuy rằng quan hệ sai, nhưng tất cả những thứ rơi trong mắt Hạ Bắc Thần, liền cảm thấy thứ chút đúng lắm.
Vợ nhỏ hiện tại là phụ nữ chồng , cho dù là con gái cũng thể cứ ôm ấp như !
Hơn nữa những lời của Diệp Mính Tịch, liền may mắn lắm, nghĩ linh tinh!
Lại quên mất, lúc còn ở trong biên giới Ly Quốc, khi Lê Hân biên giới, nghĩ cũng chẳng ít hơn Diệp Mính Tịch chút nào.
Anh lập tức qua, yên lặng tách hai , thậm chí còn một tay ôm lấy vai Lê Hân, chút mùi vị tuyên bố chủ quyền.
Diệp Mính Tịch: "?"