Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 292: Trong Nước Đã Có Kỹ Thuật Như Vậy Rồi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:33:03
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bốn tới nhà ăn, còn tới giờ tan huấn luyện buổi trưa, trong nhà ăn ai tới ăn cơm.

 

"Các vị là nghiên cứu viên mới đón về ? Trở về dễ dàng, chắc lâu lắm ăn món quê hương nhỉ? Ăn nhiều một chút, ăn xong lấy thêm, đừng khách sáo!" Anh nuôi múc cơm, khi thấy bọn họ liền múc cho một chậu đầy thức ăn, vô cùng nhiệt tình.

 

Không chỉ Lê Cửu Nguyên và vợ, đối với cặp song sinh nuôi cũng múc cho nhiều, cảm thấy bọn họ nhiệm vụ vất vả .

 

Mặc dù là lính bếp, nhưng đối với tin tức trong quân đội cực kỳ linh thông.

 

"Cảm ơn, đủ đủ , nhiều nữa ăn hết ." Tô Miêu cảm ơn, vội vàng thu cái khay trong tay về.

 

"Lấy cơm lấy cơm !" Bên đang chuyện, cửa nhà ăn đột nhiên vang lên một giọng điện t.ử.

 

Cùng với âm thanh đó, Tiểu Đỗ từ cửa nhà ăn , lấp lánh sân.

 

tiến , tới vị trí cố định, liền mở gian chứa hộp cơm .

 

"Hôm nay cần mười chín suất cơm trưa, cảm ơn!" Tiểu Đỗ đồng thời báo lượng cần thiết.

 

Nhân viên Viện nghiên cứu ăn cơm thể việc ngoài, ăn cơm mỗi ngày cố định, để tránh lãng phí, lượng lấy cơm đều sẽ nhập cho Tiểu Đỗ mỗi ngày.

 

Anh nuôi đối với Tiểu Đỗ, từ sự mới lạ lúc đầu, đến bây giờ cũng tập mãi thành quen, khi lấy hộp cơm rỗng liền chuẩn cơm canh theo lượng.

 

Tuy nhiên, lúc bốn đôi mắt đều đồng loạt chằm chằm Tiểu Đỗ, trong mắt đều là kinh ngạc và tìm tòi nghiên cứu.

 

Một con robot, mặc dù qua là loại đơn giản, nhưng tự xuất hiện ở nhà ăn lấy cơm, còn chuyện, quả thực khiếp sợ, nhất là Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu cũng là nhà nghiên cứu.

 

Hai bọn họ vì học tập kỹ thuật tiên tiến hơn của nước ngoài, phái mười tám năm, trong thời gian đó một cũng thể trở về, chủ yếu là bên thả , còn định thu nạp lứa nghiên cứu viên bọn họ việc cho .

 

"Hiện tại khoa học kỹ thuật trong nước phát triển đến mức độ ?" Lê Cửu Nguyên thậm chí chút hoài nghi nhân sinh.

 

Nếu kỹ thuật trong nước vượt qua nước ngoài, bọn họ cần gì nước ngoài học tập?

 

Thứ ở nước ngoài còn !

 

"Cái là do Viện nghiên cứu , để tiết kiệm thời gian nghiên cứu nên chế con robot, tới lấy cơm cho bọn họ." Anh nuôi dáng vẻ kinh ngạc của bọn họ, cảm thấy cũng khá thú vị, bèn giải thích một câu.

 

Bọn họ đặt hộp cơm múc xong cơm canh trở gian lấy cơm.

 

"Con robot nhỏ thú vị lắm, còn thể đối thoại với nó cơ." Anh nuôi cứ như Tiểu Đỗ là do nghiên cứu , đắc ý thôi, nhịn thể hiện mặt bọn họ: "Tiểu Đỗ Tiểu Đỗ!"

 

"Em đây ~"

 

Tiểu Đỗ đáp , đồng thời khi kiểm tra lượng chính xác, lúc mới tự đóng gian , mang theo hộp cơm đóng gói, xoay rời : "Tiểu Đỗ lui xuống đây, tới nha!"

 

Anh nuôi thấy câu , còn khá ngạc nhiên, bọn họ khi quen thì hầu như đối thoại với Tiểu Đỗ, ngờ nó dường như càng chuyện hơn .

 

Đỗ Bằng bọn họ lúc rảnh rỗi việc gì thêm gói giọng cho Tiểu Đỗ, điều ngoại trừ của Viện nghiên cứu thì ít .

 

Tô Miêu và Lê Cửu Nguyên đều kinh ngạc đến ngây , nghĩ nghĩ kích động, đối với Viện nghiên cứu ở đây thêm hai phần hướng tới.

 

Bọn họ nhanh ch.óng ăn xong cơm, khi các chiến sĩ tan huấn luyện kìm về phía Viện nghiên cứu...

 

Cổng Viện nghiên cứu hai đang , một trong đó cầm bộ điều khiển, hai cái đầu chụm chằm chằm, mắt chớp, chăm chú đến mức chú ý tới tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-292-trong-nuoc-da-co-ky-thuat-nhu-vay-roi-sao.html.]

 

"Cậu còn hai phút nữa, sắp đến lượt đấy!" Nghiên cứu viên tay bên cạnh bắt đầu xoa tay, nóng lòng thử.

 

Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu đều nhịn về phía thứ trong tay bọn họ, thậm chí cảm thấy chút quen mắt.

 

Cặp song sinh chỉ bộ điều khiển một cái là ngay là cái máy bay lái Hạ Bắc Thần từng dùng, bọn họ thậm chí còn từng điều khiển qua, quả thực quá quen thuộc.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Chào các , chúng tìm Lê Hân một chút, các thể giúp chúng gọi ?" Lê Cửu Nguyên tới, trực tiếp tìm hai bọn họ .

 

"A, đợi một lát." Nghiên cứu viên đang đợi thấy còn một lúc nữa mới đến lượt , vẫn nhiệt tình đầu chạy trong Viện nghiên cứu giúp gọi Lê Hân .

 

Nhìn vị nghiên cứu viên , sự chú ý của Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu nghiên cứu viên còn đang điều khiển máy bay lái thu hút.

 

Hai bọn họ nhịn tới, xem xem rốt cuộc đang cái gì.

 

Cái thì thôi, giật nảy , khi thấy hình ảnh quân khu rõ nét trong bộ thu tín hiệu, là thật sự dọa giật .

 

"Đây là máy bay lái, thể trinh sát tình báo, truyền tin tức." Nghiên cứu viên thấy bọn họ tò mò, giải thích một câu.

 

Cứu về tổng cộng bốn nhà nghiên cứu, trong Viện nghiên cứu đều lén xem lúc bọn họ trở về, mặt bốn bọn họ, thậm chí còn nghĩ thể giao lưu với bọn họ một chút.

 

Nghiên cứu viên nhịn diễn giải cho bọn họ một chút, khi bọn họ thấy máy bay lái bay trở về, khỏi càng thêm kinh ngạc.

 

"Là Tiểu Lê đồng chí nghiên cứu đấy." Nghĩ đến việc bọn họ tới tìm Lê Hân, nghiên cứu viên còn bổ sung một câu, ngữ khí tự hào.

 

Đối với việc Viện nghiên cứu của bọn họ Lê Hân, đều vì thế mà vui vẻ và tự hào.

 

Ngay lúc hai đang tìm hiểu máy bay lái ở bên ngoài, Lê Hân đang nhận hộp cơm từ chỗ Tiểu Đỗ, tìm một chỗ chuẩn ăn cơm.

 

"Tiểu Lê đồng chí, bên ngoài tìm cô." Nghiên cứu viên chạy gọi.

 

"Hả?" Cô nghi hoặc đặt hộp cơm xuống, nhấc chân ngoài, chút thắc mắc ai tới tìm cô lúc .

 

Vừa bước khỏi cổng Viện nghiên cứu, bốn ánh mắt nhiệt thiết chăm chú.

 

Nhìn thấy cặp song sinh đưa vợ chồng Lê Cửu Nguyên tới, Lê Hân liền , bọn họ hẳn là nhận .

 

Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu thấy cô đều chút kích động, vẫn luôn cô chằm chằm, dám tiến lên ngay lập tức, rõ ràng trong lòng vẫn còn chỗ lo lắng.

 

"Em gái, bọn đưa ba tới." Vẫn là Tô Minh Hạo tiến lên một bước, mở miệng phá vỡ sự lúng túng lúc .

 

"Hân Hân." Tô Miêu thấy Lê Hân về phía bên , chút khẩn trương xoắn ngón tay, đó vẫn đ.á.n.h bạo gọi một tiếng.

 

So với cặp song sinh, bà và Lê Cửu Nguyên cảm thấy càng mắc nợ Lê Hân hơn, dù Lê Hân lúc đó cũng mới đầy tháng bọn họ đưa gửi nuôi.

 

Mặc dù bản ý cũng vứt bỏ, nhưng mười tám năm nay quan tâm hỏi han, cũng chẳng khác gì vứt bỏ.

 

Nhất là khi Lê Hân ở chỗ Lê Kiến Bình sống như , trong lòng Tô Miêu càng cảm thấy mắc nợ.

 

"Hân Hân, xin con..."

 

"Lúc đó chúng Lê Kiến Bình cam đoan, sẽ coi con như con gái ruột mà đối đãi... Hơn nữa con của Hồng Mai còn cai sữa, còn sữa để nuôi con, chúng mới đưa con qua đó nuôi, ngờ..."

 

 

Loading...