Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 342: Hay Là Cứ Bỏ Hành Lý Vào Không Gian Đi

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:34:12
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thoắt cái đến gần Tết, Nam biên cảnh dù đông, thời tiết cũng quá lạnh, Lê Hân chỉ cần mặc một lớp áo mỏng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác dày là .

 

Buổi trưa khi mặt trời còn lớn, Lê Hân thậm chí còn cởi áo khoác .

 

Hạ Bắc Thần cũng khí hậu ở Nam biên cảnh, bản vẫn thể tiếp tục mặc áo cộc tay, đôi khi huấn luyện quá nóng, còn cởi trần, các chiến sĩ khác trong quân đội cũng đều như .

 

, yêu cầu của đối với Lê Hân chỉ một, chỉ cần cô đừng nóng lên là cởi áo ngay, như dễ cảm.

 

Lê Hân bình thường nhiệt cao, về cơ bản buổi trưa chỉ cần dạo một vòng về, cô sẽ tùy tiện cởi áo khoác...

 

Hôm nay, lúc Hạ Bắc Thần về, tay xách một cái túi lớn, trông căng phồng, nhưng xách lên nhẹ nhàng.

 

"Đây là những thứ gì ?" Lê Hân tò mò sán hỏi , "Là ông nội đưa cho ? Có thể mở xem ?"

 

"Ừm... là một ít quần áo mùa đông." Hạ Bắc Thần đáp, lấy quần áo bên trong .

 

Đầu tiên là hai chiếc áo bông dày, còn quần bông và quần len, hai đôi giày bông dày... mặc những thứ , Lê Hân gần như thể tưởng tượng bọc như một con gấu trúc, tròn vo.

 

Lê Hân năm nay ở Nam biên cảnh, trải qua nửa mùa đông ấm áp, thấy những bộ quần áo nhất thời phản ứng kịp.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Chuẩn nhiều quần áo mùa đông như gì? Ở đây cần mặc quần áo dày như ." Cô nghi hoặc hỏi.

 

Bây giờ sắp đến Tết, Nam biên cảnh giống mùa đông chút nào, nhiều nhất cũng chỉ ở mức mùa thu.

 

"Không về quê ăn Tết ? Ở đó giống ở đây, thời tiết lạnh, mặc dày một chút, em căn bản chịu nổi." Hạ Bắc Thần giải thích, cầm áo bông mặc cho Lê Hân.

 

Áo bông dày, mặc khá ấm, nhưng Lê Hân từ ký ức của nguyên , nhớ thời tiết ở quê, đột nhiên chút ăn Tết nữa.

 

Không chỉ là quê nhà, còn Thủ Đô nữa, đều lạnh hơn ở đây nhiều.

 

, ở đây lâu như , Lê Hân sắp quên mất sự độc địa của mùa đông phương Bắc !

 

Nghĩ đến thời tiết âm mười mấy hai mươi độ...

 

Lê Hân bất giác rùng .

 

"Hay là năm ... chúng đón bố họ qua đây ăn Tết ?" Lê Hân vội vàng dừng những hình ảnh tưởng tượng trong đầu, nếu còn nghĩ tiếp, e là bây giờ cô mặc hết những bộ quần áo lên mất.

 

"Cũng ." Hạ Bắc Thần gật đầu đồng ý.

 

Anh thì ý kiến gì, chỉ cần cả nhà thể ở bên , ăn Tết ở cũng .

 

nhà của cũng chỉ gia gia và vợ nhỏ.

 

Lê Hân thử xong quần áo mùa đông, xác định vấn đề gì , mới cất những bộ quần áo .

 

"Tiếc là em chỉ là nghiên cứu khoa học, nếu còn thể miếng dán giữ nhiệt." Lê Hân thử quần áo xong chút mồ hôi, cô buộc mái tóc dài của thành b.úi củ tỏi, một tay còn đặt bên má tự quạt gió.

 

Đến lúc về quê dán mấy miếng lên , chắc chắn thể chống lạnh !...

 

Thời gian trôi qua nhanh, thoắt cái đến Tết, kỳ nghỉ của Hạ Bắc Thần cũng bắt đầu.

 

Năm nay xin nghỉ phép trong quân đội nhiều, vì quan hệ với Ly Quốc căng thẳng, các chiến sĩ việc gì đều ở quân đội đóng giữ, đề phòng bất trắc.

 

"Chè và nấm là cho thông gia, nấm khô thể để lâu, các con mang cùng nhé." Hạ Vũ Bác mang đồ chuẩn đến, đưa cho hai họ.

 

Chè là loại nhất ở biên cảnh, ước chừng hai cân, là hàng tuyển, một chút vụn nào!

 

Nấm cũng là đặc sản của biên cảnh, nhiều loại chỉ ở đây mới , cũng đóng đầy một túi lớn, thể thấy Hạ Vũ Bác dụng tâm chuẩn .

 

"Gia gia một ở đây ăn Tết..." Lê Hân Hạ Vũ Bác chuẩn nhiều đồ như , nghĩ đến việc "bắt cóc" Hạ Bắc Thần , chỉ còn một Hạ Vũ Bác.

 

Nghĩ ... còn thấy chút xót xa.

 

"Trong quân khu nhiều chiến sĩ như , cũng chỉ một , các con cứ yên tâm !" Hạ Vũ Bác đợi Hạ Bắc Thần , liền lập tức xua tay, ngắt lời hai .

 

"Đừng đáng thương như !" Hạ Vũ Bác khẽ hừ một tiếng, "Gia gia của các con, bạn!"

 

Các chiến sĩ trong quân đội đều ở đây cùng ông mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-342-hay-la-cu-bo-hanh-ly-vao-khong-gian-di.html.]

"Vâng."

 

Hạ Bắc Thần khẽ gật đầu, cũng gì nữa.

 

Lê Hân và Hạ Bắc Thần về nhà xong, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

 

Quần áo mùa đông ở đây cũng mặc , Hạ Bắc Thần đóng gói quần áo hành lý từ một tuần , Lê Hân mỗi tối về, còn kiểm tra xem trong hành lý thiếu thứ gì .

 

đường cũng xa, nếu thật sự mất thứ gì, mua sẽ lãng phí tiền.

 

"Hay là... em bỏ hết những thứ gian , trong hành lý chỉ để một ít quần áo, xách cũng nhẹ, ngoài cũng tiện hơn." Lê Hân hành lý ngày càng nhiều, cảm thấy xa cũng khá bất tiện.

 

Đặc biệt là dịp Tết !

 

Nếu lo gian lộ, những khác đều tay xách nách mang, hai họ tay trong đám đông quá kỳ lạ, Lê Hân thậm chí còn bỏ hết hành lý quần áo gian.

 

"Mang thêm một cái túi để ngụy trang, lấy thứ gì thì giả vờ lấy từ trong túi , cũng sẽ gây nghi ngờ." Lê Hân càng nghĩ càng thấy hợp lý, đơn giản, cũng sợ quên mang thứ gì.

 

"Đều , bỏ cả Tam Mao gian, mang cùng." Hạ Bắc Thần đống hành lý sàn, ý kiến gì.

 

Mang theo quá nhiều đồ, hai họ đường cũng tiện lắm.

 

Hơn nữa tàu hỏa dịp Tết đông , nếu mang quá nhiều hành lý, cũng tiện dắt Lê Hân, dễ lạc .

 

Tuy đến Thủ Đô, Tam Mao lẽ thể lấy , nhưng nếu để nó một ở nhà, cũng khá cô đơn.

 

"Sẽ mang theo, trong gian khá lớn, thể mang theo ít đồ." Lê Hân gật đầu.

 

Trong gian của cô, vốn ít đồ, đây cô vẫn luôn thích, bỏ đồ của gian, đồ dùng sinh hoạt các thứ đều , hành lý gần như đóng gói xong.

 

Quần áo mùa đông chiếm diện tích, để trong vẫn trông hành lý khá nhiều.

 

"Khi nào chúng ?" Dọn dẹp xong đồ đạc, Lê Hân hỏi Hạ Bắc Thần.

 

Hạ Bắc Thần đưa vé tàu cho Lê Hân, đây là hai vé tàu nhờ mua, tàu hỏa thời chậm, đến Thủ Đô, thời gian đường cũng ngắn.

 

"Ngày mốt bắt đầu nghỉ, chúng từ sáng sớm." Hạ Bắc Thần gật đầu .

 

"Được."...

 

Ngày hôm , khi hai tan , Hạ Vũ Bác đến gọi họ qua ăn cơm.

 

Hai lâu đến ngôi nhà cũ, trong nhà đổi, Hạ Vũ Bác mỗi ngày đều bận rộn trong quân khu, về cơ bản cũng chỉ về ngủ một giấc.

 

so với thời gian nhiệm vụ đây hơn nhiều, lúc đó Hạ Vũ Bác bận đến mức về nhà, mỗi ngày đều ngủ tạm ở văn phòng Bộ Tư Lệnh.

 

"Hân Hân, Thủ Đô đường xa, các con mang thêm chút đồ, xe lâu, chuẩn cho các con một ít đồ ăn, đường thể ăn." Hạ Vũ Bác hai họ, đưa túi đồ ăn lớn chuẩn , trực tiếp đưa cho Hạ Bắc Thần cầm, "Thằng nhóc cẩu thả, chắc chắn sẽ nhớ chuẩn ."

 

Hạ Vũ Bác yên tâm lắm, trong mắt ông, Hạ Bắc Thần tuy lớn, còn lấy lòng vợ, nhưng cuối cùng tâm tư đủ tinh tế.

 

Lê Hân những thứ ông chuẩn , đồ ăn no, đồ ăn vặt để g.i.ế.c thời gian, còn hoa quả cũng chuẩn xong, đầy đủ.

 

"Cảm ơn gia gia." Lê Hân đáp.

 

Bản cô quả thực chuẩn những thứ , nghĩ rằng thể lấy từ gian , chu đáo như Hạ Vũ Bác.

 

Sau khi đưa đồ cho họ, ba chuyện một lúc, cơm xong.

 

"Hân Hân, tiện cùng các con, mang đồ đến đó , nhớ hỏi thăm họ." Hạ Vũ Bác với Lê Hân.

 

Lê Hân mới nhận bố , nếu vướng bận chuyện ở Ly Quốc, ông chắc chắn sẽ cùng.

 

"Lúc Tết, chúng con nhất định sẽ gọi điện cho gia gia." Lê Hân .

 

Hạ Vũ Bác một ở đây ăn Tết, Lê Hân cũng yên tâm lắm, ngày thường, chỉ riêng ngày Tết, cũng với ông một tiếng chúc mừng năm mới.

 

Lời dặn dò của ông, gần như đều là với Lê Hân, từ biểu hiện của Hạ Bắc Thần mặt vợ chồng Lê Cửu Nguyên, ông hề lo lắng Hạ Bắc Thần chuyện.

 

Hơn nữa vợ con rể, càng càng thích, Tô Miêu e là cũng coi Hạ Bắc Thần như con trai .

 

 

Loading...