Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 347: Sao Không Gọi Là Anh Vợ Đi?
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:34:17
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần tối, Lê Hân và Tô Miêu mới về nhà, tay cầm mấy bộ quần áo mùa đông, áo bông màu đỏ rực, màu xanh lá cây, mấy bộ, tất cả đều đặt sofa.
"Mua nhiều thế." Lê Cửu Nguyên , cầm lấy chiếc áo bông hoa lớn sofa, chắc chắn khen một câu, "Đẹp thật!"
Lê Hân: "..."
"Bắc Thần, con thấy thế nào?" Lê Cửu Nguyên hỏi Hạ Bắc Thần.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Đẹp ạ."
Lê Hân: "..."
Hạ Bắc Thần thật sự thấy , chủ yếu là hai màu đều sáng, Lê Hân còn mặc , chỉ những bộ quần áo , cô trông trắng.
Không dám tưởng tượng nếu vợ nhỏ mặc bộ quần áo sẽ đến mức nào.
Chắc chắn sẽ như một đóa hoa!
Cốc cốc cốc——
Một trận gõ cửa vang lên.
"Chắc chắn là Cẩm Vinh và Minh Hạo đến ." Lê Cửu Nguyên vội vàng mở cửa.
Ngoài cửa quả thực là cặp song sinh nghỉ phép.
Hai mỗi xách một cái hành lý, thẳng tắp ngoài cửa, dù là ở bên ngoài, hai họ vẫn luôn giữ tư thế của quân nhân.
"Bố!" Tô Cẩm Vinh thấy Lê Cửu Nguyên, lập tức gọi ông một tiếng.
"Bố." Tô Minh Hạo cũng gọi theo một tiếng.
"Ngoài trời gió lớn, mau ."
Lê Cửu Nguyên vội vàng kéo hai , "Chỉ đợi hai con thôi đấy."
"Thật ? Muội đến ?"
Tô Minh Hạo chút kích động, bước đặt vali xuống đất, bắt đầu gọi Lê Hân, "Muội ? Muội !"
Tuy mới ba tháng gặp Lê Hân, nhưng đối với cặp song sinh mới nhận em gái mà , cảm thấy như qua lâu.
Không quên ...
"Anh vội cái gì?" Tô Cẩm Vinh thấy bộ dạng vội vàng của em trai liền bất giác lườm một cái.
Thật là, lớn từng , thể điềm tĩnh một chút ?
Chứ từng gặp .
"Chẳng em nhớ Hân Hân ?" Tô Minh Hạo cũng lườm trai, "Anh nhớ ?"
"Anh cũng nhớ, nên gặp em ."
Tô Minh Hạo: "..."
Này, bệnh ?
Tô Cẩm Vinh quanh một vòng, lập tức thấy Lê Hân, "Hân Hân."
Anh tới ôm cô một cái thật c.h.ặ.t, "Có nhớ đại ca ?"
"Ưm..." Lê Hân đột nhiên Tô Cẩm Vinh ôm lòng, cảm thấy sắp ngạt thở.
Tô Cẩm Vinh ôm c.h.ặ.t Lê Hân trong lòng, "Hân Hân, lâu gặp, cảm giác em béo lên đấy."
Tô Minh Hạo giành cái ôm đầu tiên, liền kéo Lê Hân khỏi lòng trai, "Đại ca, ngạt thở ?"
Vốn dĩ Lê Hân mặc nhiều, cái ôm suýt nữa thì siết cô ngất .
"Ưm..." Lê Hân giãy giụa thoát khỏi vòng tay của ca ca, thở hổn hển hai phản bác: "Không béo, là do mặc nhiều quần áo thôi."
"Em mặc bao nhiêu ?" Tô Minh Hạo cảm thấy như đang ôm một quả bóng.
"Mặc bao nhiêu thì mặc hết ..."
Nhìn là !
Lê Hân chỉ hận thể khoác cả cái chăn bông lên .
"Ồ, mấy bộ quần áo mới quá... là mua cho em ?" Tô Cẩm Vinh chuyển tầm mắt, những chiếc áo bông hoa sofa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-347-sao-khong-goi-la-anh-vo-di.html.]
Anh cầm một chiếc lên, mở xem.
" ." Lê Hân bất đắc dĩ gật đầu, "Mẹ , mùa đông mặc ấm ."
Ấm thì chắc là ấm, nhưng thì...
Nếu chiếc áo bông màu quá sặc sỡ, chắc cũng khá .
"Phụt ha ha ha ha!" Hai em đồng thanh lớn, trông càng giống hơn, "Tuy khoa trương một chút, nhưng Hân Hân em mặc chắc sẽ ."
Lê Hân: "..."
Rất , xem nhà họ ai gu thẩm mỹ cả!
Lê Hân từ bỏ giãy giụa, đưa mấy chiếc áo bông hoa mới toanh cho Hạ Bắc Thần phía , "Bắc Thần, giúp em cất vali ?"
"Được."
Nghe lời Lê Hân, cặp song sinh lúc mới chú ý đến Hạ Bắc Thần đang sofa.
Không còn cách nào, hai họ một lòng chỉ nhanh ch.óng gặp em gái, để ý đến Hạ Bắc Thần.
"Xin nhé Bắc Thần, để ý đến ." Tô Cẩm Vinh hiền hòa với Hạ Bắc Thần.
"Không , A Vinh." Dù cũng cùng trận, quan hệ của họ chỉ là một nhà danh nghĩa, mà còn là những đồng đội sinh t.ử.
Hạ Bắc Thần tự nhiên sẽ để ý.
Tô Cẩm Vinh: "Khụ khụ..."
A Vinh...
Nghe mà gượng gạo thế nhỉ?
Hơn nữa bộ dạng của Hạ Bắc Thần, vẻ mà như , khuôn mặt góc cạnh càng trông chút thô lỗ, trông hung dữ.
Tiếng gọi , cảm giác "trả đũa" thế nhỉ?
Tô Cẩm Vinh im lặng một lúc.
"Không ... gọi chúng một tiếng ' vợ' ?"
Hạ Bắc Thần: "..."
Hạ Bắc Thần mặt lộ vẻ lúng túng, im lặng một lúc nhẹ giọng trả lời: "Gọi tên là ."
"Thế !" Tô Minh Hạo "hê hê" , chỉ Hạ Bắc Thần gọi một tiếng " vợ", như mới thú vị chứ!
"Các nhỏ tuổi hơn ." Bình thường mặt vợ nhỏ gọi, nhưng mặt họ Hạ Bắc Thần quyết gọi lời.
"Cũng chỉ nhỏ hơn một tuổi."
"Được ." Tô Miêu vỗ con trai nhỏ một cái, "Gọi tên là ."
"Thế thì xa cách quá..."
Lê Hân mỉm cả nhà trêu chọc , trong lòng cảm thấy ấm áp.
Kiếp Lê Hân đến c.h.ế.t vẫn ở trong Viện nghiên cứu, cũng cơ hội ở bên nhà.
Sau khi xuyên sách cũng gặp gia đình cực phẩm, cũng là theo quân cùng Hạ Bắc Thần mới dần dần cảm nhận cảm giác gia đình.
Bây giờ nhà của nguyên chủ cũng tìm về, cả nhà cãi ồn ào, náo nhiệt.
À đúng , đến nhà họ Lê...
"Bố , năm nay chúng về quê ăn Tết, là cùng với gia đình thúc thúc...?" Lê Hân chút chắc chắn hỏi, dù Lê Kiến Bình cũng vẫn ở quê, chẳng lẽ ăn Tết cùng họ ?
"Hân Hân con yên tâm, năm nay chúng về, đòi công bằng cho con!" Lê Cửu Nguyên nghiêm mặt, "Bố con thích họ, chúng ăn Tết của chúng , cùng với họ."
Tình còn sót của Lê Cửu Nguyên đối với em trai, cũng còn khi ông cầm tiền của đối xử với con gái như , bây giờ ông còn đòi công bằng cho con gái.
Nếu chăm sóc cho Lê Hân, thì trả tiền!
Tiền của ông thể cho loại em trai cặn bã bán cháu gái !
"!" Cặp song sinh cũng gật đầu mạnh, "Con ăn Tết cùng với loại thúc thúc thím thím ."
Bắt nạt em gái của họ, còn một cái Tết yên ?
Đừng mơ!