Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 358: Tôi Có Một Không Gian
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:35:25
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu ở Mỹ Quốc, một quốc gia công nghệ tiên tiến hơn nhiều, cũng từng thấy một con robot... nhân tính hóa đến , so với việc kinh ngạc vì Tam Mao đột nhiên Lê Hân biến , thì càng kinh ngạc hơn về vẻ ngoài của nó, mà giống hệt bình thường.
Các chi cũng hài hòa, cảm giác máy móc của robot.
"Chủ nhân..." Dường như cảm nhận khí vi diệu trong trung, Tam Mao vốn đang vui mừng vì ngoài, định duỗi tay duỗi chân một chút.
bốn trong nhà chính đang im lặng , Tam Mao cẩn thận im lặng , giống như một đứa trẻ sai, rụt rè lưng Lê Hân.
Hết cách, máy dò cảm xúc phát hiện nhóm bốn lạ dường như một tâm thái phức tạp đối với , Tam Mao cảm thấy chút nguy cơ.
Vốn định nấp lưng Lê Hân, nhưng hình nhỏ bé của Lê Hân che nó, thế là Tam Mao dịch sang bên cạnh, trốn lưng Hạ Bắc Thần.
Bây giờ là tình hình gì ?
Chủ nhân giới thiệu cho khác với nó một tiếng?
Nó đáng yêu như , lỡ lôi giải phẫu thì ?
"Đại ca, ạ?" Tam Mao nhỏ giọng hỏi lưng Hạ Bắc Thần.
"Không gì." Hạ Bắc Thần thực hiểu họ, dù đầu tiên gặp Tam Mao cũng như : "Bố , uống chút nước ."
Để trấn tĩnh.
Hạ Bắc Thần đẩy hai cốc nước nóng bàn đến mặt Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu.
"..."
Hai em sinh đôi phản ứng tiên: "Sao cho chúng ?"
"Các cần." Hai nhỏ hơn một tuổi, gì cần chăm sóc đặc biệt ?
Hai em sinh đôi: "!"
Tức giận !
Thằng em rể chuyện thật tức c.h.ế.t !
"Hân Hân, cái gian em ..." Tô Cẩm Vinh suy nghĩ một lát: "Là cái gì ?"
Không gian, một từ trừu tượng như , thật khó để tưởng tượng rốt cuộc nó là cái gì.
"Cái ," Lê Hân suy nghĩ một lát: "Giống như một phòng chứa đồ, chỉ là phòng chứa đồ thấy ."
"Ồ..."
Hai em sinh đôi mím môi, đầu tiên là , đó gật đầu như hiểu như .
Chuyện qua, quả thực chút kinh dị...
"Vậy, trong gian của em còn gì nữa?" Tô Minh Hạo cảm thấy là cứ dọa họ một cho đủ luôn , còn hơn là dọa thứ hai.
"Đều là một trang v.ũ k.h.í, và các thiết máy móc lớn."
Những thứ cái là do Lê Hân tự , cái là của viện nghiên cứu sẵn.
Lê Hân cho họ xem vài khẩu s.ú.n.g, từ s.ú.n.g lục nhỏ đến s.ú.n.g tiểu liên, còn lấy một khẩu Gatling cải tiến...
"Wow~" Hai em sinh đôi là quân nhân, hứng thú với các loại s.ú.n.g, lập tức quên cả hỏi về gian, trực tiếp cầm s.ú.n.g lên nghịch: "Cảm giác cầm thật , hơn s.ú.n.g của bộ đội chúng nhiều."
"Ừm..."
Đương nhiên là hơn nhiều, chất liệu cũng giống .
Thời đại tiến bộ, công nghệ đương nhiên cũng tiến bộ.
Hạ Bắc Thần Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu vẫn còn đang trong trạng thái kinh ngạc hồn, nhẹ nhàng chạm Lê Hân: "Bố chứ? Anh thấy em dọa họ sợ ."
"Chắc là... nhỉ?" Lê Hân chút chột sờ mũi.
Tam Mao cũng ở phía nhỏ giọng hỏi: "Chủ nhân, cần gọi 120 ?"
"Ở đây điện thoại." Lê Hân kéo Tam Mao : "Bố , cứ gọi nó là Tam Mao là , nó ngoan, khi nhận chủ sẽ chỉ lời chủ nhân."
Nói , Lê Hân cũng giới thiệu bố cho Tam Mao: "Chào lớn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-358-toi-co-mot-khong-gian.html.]
"Bố Lê, Tô~" Tam Mao ngoan ngoãn chào.
Lê Cửu Nguyên: "À..."
Nghe thấy cách xưng hô , mãi mới hồn cơn kinh ngạc: "Cái đó, cháu tên là Tam Mao ..."
"Vâng ạ bố." Tam Mao thấy Lê Cửu Nguyên chuyện với , lập tức vui vẻ đáp : "Là chủ nhân đặt cho con đó~"
"Khá... đáng yêu."
Tam Mao: (^▽^)
Phải ?
Nó cũng thấy !
Tô Miêu cũng dần dần hồn , thấy Lê Cửu Nguyên và con robot giao tiếp cực kỳ bình thường, trình độ thua kém một trưởng thành, tuy giọng của Tam Mao vẫn còn non nớt.
Lại đầu hai đứa con trai ngốc của , đang chơi s.ú.n.g ...
Tô Miêu hít sâu một , đưa tay giật lấy hai khẩu s.ú.n.g từ tay hai em sinh đôi: "Chơi cái gì mà chơi, cẩn thận cướp cò."
"Không , trong s.ú.n.g đạn." Lê Hân xua tay, dáng vẻ của Tô Miêu, rõ ràng vẫn chút dám tin.
điều cũng bình thường, ai thấy robot và v.ũ k.h.í đột nhiên xuất hiện từ trung cũng sẽ kinh ngạc.
Không coi cô là quái vật là lắm .
Ừm...
Chắc là coi cô là yêu quái nhỉ?
"Vậy cũng cẩn thận." Những v.ũ k.h.í trông mới, Tô Miêu cũng là một nhà nghiên cứu v.ũ k.h.í, rằng thông kỹ thuật của những khẩu s.ú.n.g cao.
"Mẹ?" Lê Hân quan sát biểu cảm của Tô Miêu, cảm thấy bà dường như đang cố gắng để hiểu.
Chỉ hiểu thành công .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Trình độ thông minh của Tam Mao, ở Mỹ Quốc cũng từng thấy, con thế nào ?" Tô Miêu thăm dò hỏi: "Theo , loại chip hiện tại vẫn phát triển trong thời kỳ ..."
Mỹ Quốc là quốc gia công nghệ tiên tiến nhất, nếu ngay cả Mỹ Quốc cũng , con chip , nghiên cứu phát triển từ ?
" là ." Lê Hân nhẹ nhàng gật đầu.
cũng thêm gì nữa.
Nếu cô là xuyên sách, thực con gái của họ mất từ lâu, lẽ họ sẽ càng chịu nổi?
Tô Miêu nghĩ đến điều gì , cũng hỏi thêm nữa.
"Bắc Thần từ lâu ?" Tô Miêu chuyển ánh mắt sang phía Hạ Bắc Thần, thấy biểu cảm bình tĩnh, dường như hề dọa sợ.
"Vâng." Hạ Bắc Thần đáp: "Cũng là cách đây lâu."
"Ồ..."
Tô Miêu khẽ gật đầu, nên gì nữa.
Hai em sinh đôi chơi s.ú.n.g xong, chút lưu luyến trả cho Lê Hân.
Những khẩu s.ú.n.g từng xuất hiện, thích hợp để ở bên ngoài lâu.
"Mẹ Tô uống nước ạ~" Tam Mao thấy khí trong nhà dần lên, đặc biệt là Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu, thái độ đối với thả lỏng, lập tức mang nước đến cho Tô Miêu.
"Ồ ồ... cảm ơn cháu nhé."
Tô Miêu nhận lấy nước uống một ngụm, đầu tiên robot phục vụ nhiệt tình, ít nhiều chút quen.
"Tam Mao, đun thêm một ấm nước nữa ." Lê Hân lệnh cho Tam Mao.
"Vâng ạ."
Tam Mao tìm kiếm trong căn nhà xa lạ , xác định thứ thể dùng để đun nước, xách ấm nước ngoài.