Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 367: Các Người Muốn Đuổi Cùng Giết Tận Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:35:34
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trời lạnh quá, em ngoài nữa !" Lê Hân Hạ Bắc Thần kéo về phía nhà, vì mặc quá dày nên gần như là Hạ Bắc Thần lôi .
Mỗi ngoài, cô đều bọc giống như một quả cầu, điều áo bông đổi sang một cái khác, là chiếc áo bông hoa lớn mà Tô Miêu mua cho.
Người trong nhà đều cảm thấy , nhất định bắt cô mặc dạo bên ngoài, cũng để cô hoạt động một chút, nếu cứ co ro trong nhà mãi thì sẽ càng cửa.
"Về nhà với ba , là dạo trong nhà thôi ." Hạ Bắc Thần thấy cô khó khăn như , cũng chút đành lòng.
Hai nắm tay , bất kể Lê Hân chậm thế nào, Hạ Bắc Thần cũng hề mất kiên nhẫn, vẫn luôn bên cạnh, thấy cô nổi thì kéo một cái.
Lê Tuyết Bình dáng vẻ ân ái của hai , tâm trạng vốn tệ, lúc càng tệ hơn.
Dựa mà cùng là bán , Lê Hân thể gặp Hạ Bắc Thần, còn nhận 1800 tiền sính lễ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Đến lượt cô là một gã đàn ông già còn hôi hám, ngay cả sính lễ cũng chỉ 688?
Lê Tuyết Bình chằm chằm hai , nội tâm vặn vẹo đến mức bò rạp xuống đất một cách âm u.
càng chua chát càng ...
Càng càng chua...
Mãi cho đến khi tự ngược đãi bản hai bọn họ xa, cô mới rảo bước về phía nhà, thần sắc trở nên kiên định hơn nhiều.
Hôm nay gì thì , cô nhất định từ hôn!
"Tuyết Bình , cháu sắp lấy chồng , chúc mừng nhé!" Trên đường, gặp trong thôn, ai thấy cô cũng chào hỏi.
Lưu Binh hôm nay mới tới cầu hôn, chuyện truyền ngoài, trong thôn gần như đều cả .
"Nghe còn 688 tiền sính lễ? Đây là mức sính lễ cao thứ hai trong thôn chúng nhỉ?"
"Đừng là thôn chúng , cái đặt ở mười dặm tám hướng, đều là mức sính lễ cao, Lê Kiến Bình quả kiếm bộn ."
Nhắc tới hôn sự của cô , nhịn bàn tán, say sưa về tiền sính lễ , cho dù chẳng liên quan gì đến họ.
Theo tiếng bàn tán của bọn họ, sắc mặt Lê Tuyết Bình càng trầm xuống, chuyện ầm ĩ lớn như , cô ở trong thôn còn mặt mũi nào mà gặp khác?
Lê Tuyết Bình nhanh ch.óng lao về nhà, cửa thấy trong nhà thêm chút đồ đạc, thêm mấy cái chăn bông cũ, còn một miếng thịt, Lê Chí Sâm đang bên cạnh mà chảy nước miếng, chỉ thiếu nước c.ắ.n trực tiếp thôi.
"Tuyết Bình về ? Con xem Lưu Binh để tâm đến con bao, hôm nay mang sính lễ tới, thấy cảnh nhà chúng thế , lập tức mang những thứ qua." Trương Hồng Mai thấy cô về, vui vẻ chỉ những thứ cho cô xem.
"Ai cần đồ của , coi con là ăn mày chắc!" Lê Tuyết Bình về thấy tên Lưu Binh, trong lòng càng tức.
Cho dù lâu ăn thịt, lúc những thứ cũng thấy chướng mắt, lao tới giật lấy thịt và chăn bông định ném ngoài.
"Mày cái gì đấy? Mày định mang đồ ?" Trương Hồng Mai vội vàng ngăn .
"Thịt của em, thịt của em!" Lê Chí Sâm cũng đưa tay chộp lấy thịt, cho cô mang thịt .
"Con gả cho , bố mang những thứ với cả sính lễ trả cho , con cần!" Lê Tuyết Bình kích động .
Ba loạn thành một đoàn, Lê Chí Sâm sợ giữ thịt nên cứ mãi, tiếng to, hòa cùng tiếng la hét phản kháng của Lê Tuyết Bình, trong phòng ồn ào náo nhiệt.
Lê Kiến Bình màn kịch , nhíu mày phiền chán tát cho Lê Tuyết Bình một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-367-cac-nguoi-muon-duoi-cung-giet-tan-sao.html.]
"Mày lớn thế còn hiểu chuyện hả? Nói với mày bao nhiêu mà vẫn ?" Dáng vẻ trợn mắt giận dữ của Lê Kiến Bình quả thực dọa .
Ngay cả Lê Chí Sâm thấy cũng trốn lưng Trương Hồng Mai, dám to.
"Sính lễ nhận thì thể trả , mày gả cũng gả." Trương Hồng Mai ở bên cạnh khuyên giải nữa, kéo cô trong phòng, đồng thời giật miếng thịt trong tay cô .
Nhà Lê Kiến Bình, buổi tối cuối cùng cũng ăn một bữa thịt t.ử tế, hiện giờ trong tay tiền, ngoại trừ Lê Tuyết Bình vui , cả nhà ba đều cao hứng, thực sự cảm thấy như đang ăn Tết...
Một ngày , theo việc trong thôn đều truyền tai chuyện sính lễ, ngay cả Lê Cửu Nguyên cũng tin Lê Kiến Bình hiện giờ tiền.
"Anh cả, qua đây?" Lê Kiến Bình thấy Lê Cửu Nguyên tới nhà, trong lòng chột .
Lần bọn Lê Cửu Nguyên trở về, hai gặp mặt đều mấy vui vẻ, hơn nữa cả nhà bọn họ vẫn luôn qua đây, bây giờ đột nhiên tới cửa, thể hoảng cho ?
"Nghe chú bán con gái , 688 tiền sính lễ, tiền nợ nhà , cũng nên trả một ít ?" Tô Miêu mở miệng.
Bà cùng Lê Cửu Nguyên qua đây chính là để đòi tiền, bây giờ trong thôn đều nhà tiền , bọn thể dùng cái cớ tiền để thoái thác nữa.
"Không , chị dâu cũng cần khó như chứ..." Sắc mặt Lê Kiến Bình trầm xuống.
Lê Cửu Nguyên rõ ràng là lời ẩn ý a!
"Các đuổi cùng g.i.ế.c tận nhà chúng ?" Trương Hồng Mai bọn họ tới đòi tiền, lập tức mắng, "Nhà chúng bây giờ là tình cảnh gì, các cũng thấy , cái gì cũng ! Ngay cả cơm cũng sắp mà ăn, bây giờ khó khăn lắm mới chút tiền, các lập tức tới đòi, là ép chúng c.h.ế.t ?"
Tô Miêu lúc mới đ.á.n.h giá cái nhà một chút, ngay cả bàn ghế cũng còn, qua thể dùng từ "nhà chỉ bốn bức tường" để hình dung, quả thực là đáng thương.
"Các nợ tiền chúng , trả tiền là chuyện đương nhiên ?" Có điều Tô Miêu cũng sẽ đồng cảm với gia đình .
Lúc đối xử với Lê Hân như , Lê Hân chẳng còn đáng thương hơn ?
Khi đó ai đồng cảm với con gái bà, mềm lòng đối với con bé .
"Không trả tiền thì báo công an, đợi công an tới tìm chú." Lê Cửu Nguyên ở bên cạnh bổ sung, cũng cãi với gia đình Lê Kiến Bình .
Trương Hồng Mai tức đến chịu , còn mắng.
Lê Kiến Bình thấy Lê Cửu Nguyên định ngoài thật, sợ ông chạy báo công an thật, vội vàng lấy tiền , giữ ông .
"Anh cả, tình hình nhà em cũng thấy , em trả. Hai trăm đồng cầm , nhiều hơn nữa là em thật sự lấy , cả nhà còn sống nữa." Lê Kiến Bình nhét n.g.ự.c ông hai trăm đồng.
Số tiền tuy ít, nhưng Lê Cửu Nguyên cảm thấy còn lấy chút tiền là , nhận tiền xong liền , dây dưa nhiều.
"Đồ trời đ.á.n.h, ông còn gọi nó là cả gì? Người còn coi ông là ?" Trương Hồng Mai cứ thế cầm hai trăm đồng mất, mắng .
Lê Kiến Bình vốn phiền, lúc tiếng của bà càng phiền hơn, sang quát bà .
Trương Hồng Mai mắng thì ngừng lóc c.h.ử.i bới, nhưng thần sắc bất mãn, cảm thấy tiền như cướp mất .
"Hân Hân, con cầm lấy."
Bên , Lê Cửu Nguyên về nhà đưa tiền lấy cho Lê Hân.
"Tiền lì xì Tết đưa ạ?" Lê Hân cầm tiền, vẻ mặt ngơ ngác.
"Đây vốn dĩ là tiền cho con, con cứ cầm lấy là ."