Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 390: Đấu Địa Chủ
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:35:57
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Bắc Thần: "..."
Nếu thật sự là một năm rưỡi, đại khái sẽ đuổi theo đến Thủ đô, cũng đón Lê Hân về.
"Hầy, chị dâu đều là việc lớn, những thứ chị , đều là cái nào cái nấy dùng , giao lưu về, chừng thể nghiên cứu vài thứ mới dùng hơn nữa chứ?" Phương Vân Phong hào hứng lải nhải.
Đối với v.ũ k.h.í Lê Hân nghiên cứu , Phương Vân Phong thích chịu , thậm chí còn mong chờ cô thể nghiên cứu thêm nhiều cái mới nữa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Phương Vân Phong càng càng hưng phấn, cái miệng lải nhải cũng từng ngừng nghỉ.
Nhìn dáng vẻ vui vẻ của , bên tai tràn ngập giọng ồn ào đó, khiến Hạ Bắc Thần chỉ cảm thấy thể nhịn nổi nữa.
Vốn dĩ phiền, Phương Vân Phong một tràng , càng phiền hơn.
"Cậu huấn luyện xong ?" Hạ Bắc Thần im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi.
"A, xong !" Phương Vân Phong hì hì đáp .
Cậu ngay Hạ Bắc Thần chắc chắn sẽ hỏi cái , nếu xong huấn luyện, cũng dám qua đây, nếu chắc chắn sẽ Hạ Bắc Thần mắng.
"Làm xong thì luyện thêm hai tổ nữa, thấy chính là rảnh rỗi quá đấy." Hạ Bắc Thần trầm giọng , giọng điệu nghiêm túc, căn bản cho phép từ chối.
Hơn nữa Hạ Bắc Thần cũng cho cơ hội mặc cả, xong liền .
Phương Vân Phong:
Ngày tháng qua quá lâu, suýt chút nữa quên mất, Hạ Bắc Thần chính là ma vương bắt luyện thêm!
Cậu sai , nên con chim đầu đàn !...
Lúc chập tối, tan huấn luyện cần Viện nghiên cứu đón Lê Hân, bước chân rời khỏi thao trường của Hạ Bắc Thần cũng chậm ít, một đường về nhà, trong lòng cũng dễ chịu.
Tam Mao chỉ chuẩn bữa tối cho một , trơ trọi một cái bát cơm đặt bàn, căn nhà vốn dĩ cảm thấy ấm cúng , dường như cũng trở nên trống trải, cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Hạ Bắc Thần lơ đễnh ăn xong cơm, theo tốc độ của tàu hỏa, bây giờ chắc mới một nửa nhỉ?
"Đại ca, là mở phim cho xem nhé?"
Tam Mao rửa bát xong , thấy Hạ Bắc Thần vẫn ghế sofa, tay cầm cuốn sách về v.ũ k.h.í mà Lê Hân từng xem qua, bèn tới cố gắng an ủi .
Lúc Lê Hân ở nhà một , liền thích bảo Tam Mao mở phim cho xem.
Hạ Bắc Thần nghĩ đến lúc về , Lê Hân cũng một ở nhà xem phim, bèn đồng ý.
"Chúng chia tay !" Người phụ nữ gọi điện thoại tới, tàn nhẫn mở miệng.
"Tại ?" Người đàn ông nhận điện thoại, niềm vui mặt chuyển thành kinh ngạc, cuối cùng biến thành đau buồn.
Ánh mắt ảm đạm xuống, trong mắt dường như đều mất hy vọng về tương lai.
"Chúng cách xa quá!"
" chúng thể gọi điện thoại, thể gọi video! Đợi thêm một tháng nữa, thể gom đủ tiền là thể qua tìm em !" Người đàn ông đau khổ .
Một giây còn đang mong chờ gặp mặt, nhưng một giây thông báo chia tay.
"Lúc em bệnh bệnh viện, em thể ở bên cạnh... lúc lễ tết, em thể cùng em ăn cơm, chứ chỉ thể đối diện với cái điện thoại... em yêu xa nữa, chúng chia tay !" Người phụ nữ quyết tuyệt mở miệng.
Điện thoại cúp, truyền tiếng tút tút đồng thời vang lên tiếng nhạc bi thương.
Hạ Bắc Thần: "..."
Cái phim xem cũng , chẳng an ủi chút nào , ngược còn khó chịu hơn!
"Trong kho tàng khổng lồ của mày là loại phim ?" Hạ Bắc Thần nhướng mày, "Có thể mở cái gì đó tích cực năng lượng chính diện chút ?"
Tình yêu chân chính sẽ cách đ.á.n.h bại !
Tam Mao: "..."
Nhìn sắc mặt âm trầm sắp nhỏ nước đen, dọa cho lập tức tắt bộ phim .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-390-dau-dia-chu.html.]
"Cái điểm cao mà..." Tam Mao dè dặt , "Vậy, là mở bài hát nhé?"
"Khỏi cần." Hạ Bắc Thần lạnh lùng mở miệng, từ chối đề nghị nữa của Tam Mao.
Đừng để lát nữa mở bài hát gì kỳ kỳ quái quái, thế thì sẽ đ.á.n.h robot đấy!
Tam Mao gãi đầu, đại ca thật khó hầu hạ nha ~...
Lê Hân lúc đang ở tàu hỏa, đúng giờ cơm, tàu hỏa sẽ đưa cơm tới, một hộp cơm coi như phong phú, thịt rau, mùi vị cũng tệ.
Nhìn là đặc biệt cho cô, dù phận Lê Hân đặc biệt, cũng thể hưởng thụ một chút những đãi ngộ .
Ăn no xong, Lê Hân vì ngủ cả ngày, buổi tối ngược chút ngủ .
"Nghiên cứu viên Lê?"
Hai chiến sĩ đang thương lượng đổi ca trực đêm, thấy Lê Hân đột nhiên qua tìm bọn họ, lập tức lên tiếng hỏi, chỉ tưởng cô việc gì dặn dò.
"Hai đừng căng thẳng, đây là tàu hỏa, sẽ chuyện gì ."
Lê Hân thấy hai họ căng thẳng câu nệ, lên tiếng khuyên giải, đồng thời lấy bộ bài tú lơ khơ tìm trong gian.
"Chúng ba , dù cũng chẳng việc gì, chơi Đấu Địa Chủ ?"
"Đấu Địa Chủ? Địa chủ đều đấu đổ , bây giờ cải cách mở cửa , còn địa chủ nữa ." Tiểu Tô mà ngơ ngác, nghi hoặc cô.
Tiểu Vương còn đang cố gắng hiểu, nhưng một lúc lâu vẫn hiểu thất bại, thể tải từ .
"À... địa chủ thật, chính là đ.á.n.h bài, ba chúng đ.á.n.h, một 'địa chủ', hai còn nông dân, liên hợp đ.á.n.h bại địa chủ. Thực khá đơn giản, thể dạy các ."
Lê Hân giải thích với hai , lấy bộ bài bắt đầu tráo bài.
Nhìn động tác tráo bài lưu loát của cô, hai chiến sĩ đều kinh ngạc, thậm chí chút nóng lòng thử, động tác tráo bài của chị dâu nhỏ còn khá ngầu đấy chứ!
Sau khi cô tráo bài xong, chia bài xuống, chia giải thích:
"Ba lá cuối cùng chính là bài địa chủ, là để chia, ai là địa chủ thì đó bốc. Độ lớn của bài, nhỏ nhất là 3, lượt lên , 10 chính là JQKA, đến 2 và Tiểu Vương (Joker nhỏ), Đại Vương (Joker lớn)... bốn lá giống chính là b.o.m, bài gì cũng thể đ.á.n.h, Đại Tiểu Vương hợp với là Vương tạc (bom vua), là bài lớn nhất."
Lê Hân giải thích nhiều, các kiểu bài và cách chơi vân vân, dẫn bọn họ chơi hai , lúc mới coi như quen thuộc.
Mặc dù còn lạ lẫm, nhưng ít nhất là thể chơi.
"Đây là trò chơi quê hương cô ?"
"Coi là ."
Các chiến sĩ trong bộ đội, còn từng chơi cái bao giờ, trong lúc cảm thấy mới lạ, thử qua vài còn cảm thấy khá vui, tuy chỉ là đ.á.n.h bài, nhưng còn động não chút.
"Vậy tiếp theo chúng chính thức bắt đầu chơi, cá cược tiền chẳng ý nghĩa gì, còn dễ tổn thương tình cảm, chi bằng... thua chơi 'Thật lòng' ." Lê Hân thấy bọn họ chơi, lên tiếng đề nghị.
Nói thật lòng hai chiến sĩ ngược thể hiểu, nghĩ nghĩ chút biện pháp trừng phạt cũng thú vị hơn, liền đồng ý.
Ván đầu tiên, Lê Hân dựa độ thành thạo, cướp địa chủ, đ.á.n.h cho hai nông dân tơi bời hoa lá, bài tay còn một đống.
"Các thua , hỏi , ưm... Hạ Bắc Thần đây ở trong bộ đội chuyện bát quái gì ?" Lê Hân hưng phấn hỏi, câu đầu tiên chỉ một câu đơn giản, để hai họ thích ứng .
"Cái ..." Tiểu Vương suy tư một chút, "Đoàn trưởng chúng một lòng huấn luyện, thật sự từng chuyện bát quái gì, ồ, chuyện bát quái lớn nhất chính là đột nhiên cưới chị dâu nhỏ là cô đấy."
Lê Hân: "..."
Thật đùa đấy?
Vậy Hạ Bắc Thần kiếp sống cũng quá vô vị !
"Tiếp tục tiếp tục!" Lê Hân tiếp tục chia bài.
Chơi một lúc, hai chiến sĩ đều cởi mở hơn nhiều, Lê Hân chơi, lúc thua ít, gần như đều là bên thắng, ít một chuyện bát quái trong bộ đội từ miệng bọn họ.
Đến về , thậm chí thời gian kể chuyện bát quái, còn dài hơn thời gian chơi bài, Lê Hân say sưa ngon lành.
Không ngờ bộ đội cũng nghiêm túc như tưởng tượng nhỉ!