Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 416: Không Có Thai

Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:08:17
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị dâu nhỏ, chị cũng cần xót chúng , vốn dĩ là huấn luyện mà." Phương Vân Phong cho Hạ Bắc Thần cơ hội , chỉ toe toét , để lộ mấy chiếc răng trắng bóng.

 

Vì gần đây luôn huấn luyện nắng gắt, cả trông như đen một chút, lúc chỉ còn hàm răng trắng.

 

"Lần chỉ huấn luyện năm ngày, em ở nhà một cẩn thận một chút." Hạ Bắc Thần tính toán sức khỏe của Lê Hân, nhẹ giọng nhắc nhở một câu.

 

Một thời gian nữa, là đến kỳ sinh lý của Lê Hân, nếu con, thì nghĩa là chuyện họ nỗ lực gần đây thành công!

 

Lê Hân cũng hiểu ngụ ý của Hạ Bắc Thần, cô nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt rõ ràng mang theo chút mong đợi.

 

Nếu trong bụng cô thể con của hai , thì gánh nặng luôn đè nặng trong lòng Lê Hân cũng sẽ gỡ bỏ...

 

"Dù con cũng , dù trong lòng , em mới là quan trọng nhất." Hạ Bắc Thần khi , ôm eo Lê Hân, đặc biệt nhắc nhở một câu, một chuyện cứ để tùy duyên, cần cưỡng cầu.

 

sống với cả đời là vợ , con cái chỉ là sự tiếp nối của họ, nếu thật sự , thể nhận nuôi con côi của đồng đội.

 

Lê Hân ở chỗ , là thể lay chuyển!

 

Nghe , lòng Lê Hân mềm nhũn.

 

"Ừm." Cô gật đầu thật mạnh, nhón chân, hôn lên má Hạ Bắc Thần một cái: "Đi , nhất định chú ý sức khỏe, em ở nhà chờ về."

 

Ngay khi Hạ Bắc Thần rời , Lê Hân nhận đến kỳ kinh nguyệt.

 

Nhìn vết m.á.u vô tình dính , Lê Hân thở dài một , tâm trạng trong lòng càng thêm phức tạp.

 

Tình huống , thất vọng chắc chắn là thể.

 

nên quá chấp nhất chuyện , nhưng con của khác lớn như , Lê Hân thể bận lòng?

 

"Thôi bỏ , dù chúng còn nhiều thời gian mà..." Lê Hân thở dài, giả vờ thoải mái tự an ủi .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Cảm xúc ảnh hưởng trực tiếp đến trái tim Lê Hân.

 

Cô dựa chiếc ghế tựa trong phòng, cả khuôn mặt đều lộ rõ vẻ phiền não, thở ngắn than dài cả buổi chiều.

 

"Chủ nhân, để bật một bài hát cho nhé~" Tam Mao tới, chủ động bật một bài hát vui tươi, để Lê Hân thể vui vẻ hơn một chút.

 

Vào lúc , vẫn quan tâm đến cảm xúc của , dù chỉ là một con robot.

 

Lê Hân nghĩ đến đây, vỗ vỗ cái đầu máy của Tam Mao: "Không , nhạy cảm như ."

 

Sau khi thất vọng xong, cuộc sống vẫn tiếp tục.

 

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

 

Nếu thật sự là Diệp Mính Tịch, chắc lúc nghênh ngang .

 

Trước khi rõ là ai, Lê Hân vẫn cất Tam Mao , "Đến đây đến đây."

 

Cô mở cửa, đầu tiên thấy là khuôn mặt chút nghi hoặc của Hạ Vũ Bác, chiếc đài radio trong nhà lúc Lê Hân cố ý cho chút tiếng động.

 

"Cháu đang nhạc , thấy bộ dạng của cháu hình như tâm trạng , chịu ấm ức gì ?"

 

Hạ Vũ Bác ha hả Lê Hân, trong lời mang theo sự quan tâm hề che giấu, trong ánh mắt cũng tự nhiên mang theo những chấm lo lắng li ti.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-416-khong-co-thai.html.]

"Ta thằng nhóc hỗn xược đó nhiệm vụ , cháu nhất thời vui, cũng là bình thường."

 

Ý của ông khi câu , rõ ràng là đang tìm cớ cho Lê Hân.

 

Là đang ủng hộ Lê Hân xả cơn giận nhỏ của , về năng lực quân công, cô cháu dâu của ông hề thua kém bất kỳ ai, cô còn là quân tẩu từng cùng tiền tuyến đấy!

 

"Khụ khụ... Vâng ạ, cháu một ở nhà cũng , chỉ nhạc, vẽ vời chút, để g.i.ế.c thời gian thôi ạ." Lê Hân vội vàng mời . "Gia gia uống gì ạ?"

 

Hạ Vũ Bác thấy Lê Hân lúc vẫn thể hiểu chuyện giả vờ thoải mái như , chỉ chút xót xa đưa tay nhẹ nhàng vỗ vai cô, càng thêm thương tiếc.

 

"Ta uống nước lọc là ." Hạ Vũ Bác , "Thời gian , cháu ở Nam biên cảnh nhiều việc như , vất vả , đến đưa cho cháu ít đồ."

 

Ông vẫy tay, cảnh vệ viên bên cạnh lập tức mang vật tư đến.

 

Là hoa quả như dưa hấu.

 

Mùa hè hoa quả dễ bảo quản, nhưng những thứ tươi ngon mơn mởn, trông như mới lấy từ hầm băng, sờ lành lạnh.

 

"Có gì vất vả ạ, cháu hy vọng Nam biên cảnh của chúng ngày càng hơn, cũng hy vọng tổ quốc của chúng ngày càng phồn vinh thịnh vượng." Lê Hân xua tay, trong lời chỉ mang theo chút tản mạn nhẹ nhàng.

 

Cô rõ ràng hề để tâm đến những vất vả đang gặp .

 

Đối với cô, những điều coi là khổ thực sự.

 

Tổ quốc hiện nay phát triển ngày càng , mà cô cũng thể trong đó, cống hiến một phần sức lực của , đây vốn là chuyện khiến bất kỳ ai cũng tự hào!

 

Hạ Vũ Bác tấm lòng son của Lê Hân, và đôi mắt đen sáng, ẩn hiện ánh sáng, trong lòng liền mang theo niềm tự hào nhàn nhạt.

 

Đây là cô cháu dâu hiểu chuyện nhất của ông!

 

Ông tự hào vì một cháu dâu như !

 

"Nếu Bắc Thần ở nhà, là ăn cơm cùng nhé?" Hạ Vũ Bác ha hả chủ động đưa lời mời, "Chúng cũng đừng mất công nấu nướng nữa, nhà gia gia đồ ăn!"

 

Nghĩ đến cháu dâu vất vả như , còn tự nấu cơm ở nhà, nghĩ thôi thấy xót.

 

"Trong nhà ngoài ngõ cần dọn dẹp một chút, ... thể vì nghiên cứu khoa học mà bỏ bê gia đình nhỏ của ạ?" Lê Hân nghĩ đến Tam Mao, vẫn từ chối khéo, "Vừa bây giờ bận lắm, cháu cũng tiện dọn dẹp một chút."

 

"Ừm..."

 

Hạ Vũ Bác quan sát xung quanh, sờ sờ râu của .

 

" mà, nhà các cháu sạch sẽ như , theo thấy, căn bản cần dọn dẹp nữa." Hạ Vũ Bác căn phòng một hạt bụi của Lê Hân, khỏi lắc đầu, nhưng thông minh như ông đây là lời từ chối khéo của cháu dâu chứ?

 

"Vậy , bên còn việc khác , đây lâu nữa, nếu cháu chuyện gì thể đến báo cho ngay lập tức."

 

Ông đây quá lâu, mà tìm một lý do lịch sự cho rời .

 

Bọn trẻ bây giờ dần lớn , cũng hy vọng già cứ ở bên cạnh chúng, ông cũng thể hiểu .

 

"Vâng ạ, đợi Bắc Thần về, chúng cháu sẽ cùng đến thăm gia gia."

 

"Được."...

 

Lê Hân mấy ngày nay dù cũng việc gì, liền cứ ở trong viện nghiên cứu thực nghiệm, Đỗ Bằng dáng vẻ quên ăn quên ngủ của cô, chút lo lắng: "Cô định bù hết những gì thiếu trong thời gian ?"

 

 

Loading...